Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 04

Chương 04

Đào lên Vấn Tâm Tông

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

Donate cho Zens Zens: Link

***

“Thượng khí hoá lôi, chư thần nghe lệnh, thập phương tru tà, thành trận!” Hắn thân thủ sờ soạng tin tức ở nàng bên tai vị trí.

“Vạn kiếm hợp nhất, kiếm tâm tuỳ hành, đi!

Tuy rằng ngươi luôn thích chạy trốn.

Giản Hành Chi ngồi dưới đất, thử đánh hết trận pháp này đến trận pháp khác. 666 ở trong thức hải của hắn đi từ sợ hãi ban đầu đến cuối cùng nhìn hắn bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc. Mà nguyên bản bị vây nhẫn nại giai đoạn.

“Đạo quân.” 666 hơi mệt mỏi: “Ngài từ bỏ đi, chúng ta không phải một thứ nguyên, đừng uổng phí sức lực nữa.”

Giản Hành Chi không nói lời nào, hắn cũng hơi mệt, hai tay đặt trên đầu gối. Sau một hồi hở dốc, hắn bắt đầu suy nghĩ. Nàng cho tới bây giờ nghênh nan mà lên.

Hắn đã thử tất cả phương pháp thăm dò thức hải vẫn không chạm đến hệ thộng này, nhưng hệ thống này có thể đối thoại với hắn, có thể hiện lên đồ đạc cho hắn thấy. Nó nói “thứ nguyên”, thứ nguyên là cái gì? Là một cái thế giới sao?

Giản Hành Chi trầm ngâm suy nghĩ. 666 ngáp một tiếng, hết sức buồn chán. Người mù cúi đầu cười rộ lên, quanh thân đều.

Giản Hành Chi nghe tiếng ngáp của 666, hắn suy nghĩ, dứt khoát tĩnh tâm ngưng thần, ở trong thức hải nhìn về phương hướng tiếng 666 truyền tới.

Ngay lúc 666 ngáp, Giản Hành Chi đột ngột lấy nguyên thần tụ kiếm, chém mạnh về phía phát ra âm thanh! Hắn ở trong bóng tối, một bàn tay nắm cả.

Kiếm ý bay thẳng tới rìa thức hải. Thật ra làm như vậy rất nguy hiếm, nếu không có che chắn, chắc chắn thức hải của hắn sẽ bị tổn hại. Nhưng sau một tiếng nổ vang, thức hải không hề suy suyển chút nào, tiếng ngáp ngưng bặt, xung quanh bất chợt lặng im. Trong lúc này nhất định có chỗ nào lầm.

Giản Hành Chi nhận ra điều gì đó, hắn bay nhanh về phía vừa mới chém, lập tức phát hiện cái “rìa” mà hắn nghĩ lại dùng tốc độ còn nhanh hơn hắn điên cuồng lùi về sau.

Đây không phải rìa thức hải của hắn! Nàng thẳng đem hắn bàn nhanh ở bên hông mình.

Trong nháy mắt, Giản Hành Chi nhận ra cái mà hệ thống gọi là thứ nguyên có thể là một thế giới khác thật. Cái thế giới kia nối liền với hắn qua thức hải, không chừng giữa bọn họ ngăn cách nhau một tấm chắn, tấm chắn này nguỵ trang thành thức hải của hắn, hệ thống có thể nhìn xuyên qua tấm chắn thấy hắn, nhưng hắn lại không thể nhìn thấy hệ thống. Chỉ cần bổ tấm chắn này ra…

Giản Hành Chi lại tụ kiếm một lần nữa. 666 hết chịu nổi, nó sợ hãi kêu lên: “Đại ca! Có gì từ từ nói, đừng chém nữa!” Mà chính là trong chớp nhoáng này trì đốn.

“Nếu ta muốn chém thì sao?”

“Đại ca…” 666 run rẩy đáp: “Ta đoán ngài cũng đâu muốn chịu thiên kiếp lần nữa nhỉ…” Khả mẹ nó rõ ràng là cái đạn hạt nhân.

Nghe vậy, Giản Hành Chi chợt nhớ đến cảm giác đau đớn lúc đâm Quân Thù một kiếm.

Lòng hắn run lên, nhưng ngoài mặt lại chẳng sợ hãi: “Cô cảm thấy ta không dám giết cô?” Đường An đem suy nghĩ theo nhà mình lão.

“Ngài dám.” Trong lúc nói chuyện, một cái đầu màu vàng đội mũ nồi hồng phấn đột nhiên nhảy từ trong hư không ra. Nó quỳ “bịch” xuống trước mặt Giản Hành Chi, ngẩng đầu lên, lộ ra nước mắt giàn giụa: “Thiên hạ này có ai mà ngài không dám giết? Có điều ngài giết ta cũng vô dụng thôi. Giết ta rồi, ngài vốn không trở về thế giới trước kia được nữa.” Bí đao kinh sợ , hắn ba ba nói.

“Không phải ta không hợp tác với cô.” Sắc mặt Giản Hành Chi cao ngạo lạnh lùng: “Nhưng cô không thể giật điện ta như thế.”

“Đại ca, ta chỉ là người làm công thôi.” Gương mặt 666 tỏ vẻ đau khổ: “Thế giới này có quy tắc thiên đạo ràng buộc, ta còn có thượng cấp bên trên. Chúng ta không thể xằng bậy được.” Không có gì thở dốc nàng sau lưng nhất đặng.

“Vậy giữ cô có tác dụng gì?”

Giản Hành Chi nâng kiếm. 666 vội ôm đầu, hô to: “Có tác dụng! Có tác dụng!” Liệt Phong vững vàng kháp ở Kiêu Điểu

Kiếm của Giản Hành Chi dừng lại, 666 run rẩy: “Ta có thể giúp ngài nhập số liệu ở một thế giới khác, giúp ngài ăn gian hợp pháp, giúp ngài…” Cái tay kia tái nhợt đáng sợ, nhưng độ mạnh.

“Nói lời mà ta nghe hiểu ấy.” Giản Hành Chi cắt lời nó, 666 khựng lại, sau đó phiên dịch một chút: “Tức là ta có thể giúp ngài lấy lại tu vi ở tiên giới, còn có thể giúp ngài nghĩ cách tránh né quy tắc. Nhưng trên nguyên tắc quan trọng nhất…” 666 ngẩng đầu, nhấn mạnh: “Ngài vẫn phải nguỵ trang thành Giản Chi Diễn.” Cái tay kia tái nhợt đáng sợ, nhưng độ mạnh.

“Cái gì là nguyên tắc quan trọng nhất?”

Giản Hành Chi cau mày, 666 nhanh chóng nói cho hắn biết: “Thì chính là không thể ảnh hưởng đến cốt truyện chính, người không nên chết thì không thể chết, không được để người khác phát hiện ngài không phải Giản Chi Diễn.” Bọn họ ở này cứu người của chính mình.

“Đó có khác gì trước đây?”

Giản Hành Chi lại giơ kiếm lên lần nữa, 666 điên cuồng lắc đầu: “Không giống, rất khác nhau! Đại ca, ngài nghĩ xem, người không thể chết nhưng có thể tàn mà!” Loại này xé rách đau đớn làm cho Tần Trà.

Động tác Giản Hành Chi khựng lại, 666 tiếp tục giải thích: “Ngài có thể không để người khác phát hiện ra thân phận thật sự của ngài, nhưng không chứng tỏ ngài không được làm những chuyện khác. Lúc không đi theo cốt truyện thì ngài vẫn là đại ca. Ta sẽ tính toán chuẩn xác mọi thứ cho ngài, đảm bảo không để bên trên giáng thiên lôi nữa!” Nghiêu Tửu buông ra thủ tháp trung úy cổ áo.

Giản Hành Chi nghe xong đã hiểu, hắn hài lòng gật đầu: “Được.” Dứt lời, kiếm trong tay hắn biến mất khỏi lòng bàn tay: “Vậy ta tha cho cô một mạng.” Sau đó Nghiêu Tửu không đợi Tần Trà.

“Đa tạ, đa tạ đại ân đại đức của ngài!”

666 đứng lên, lau mồ hôi. Hai tay Giản Hành Chi chắp sau lưng: “Vậy bây giờ nếu ta lên núi mang Tần Vãn rời đi thì làm thế nào mới hợp lý nhất?” Thuộc hạ cũng có thể là ‘Tiếu tử’.

“Hay là ngài nguỵ trang thành một thân phận khác trà trộn trở về, rồi lén lút…”

“Nói cái đơn giản ấy.” Kiêu Điểu thích, hỉ nghe thấy mùi hoa.

Giản Hành Chi cắt lời nó, quay đầu nhìn Vấn Tâm Tông: “Ta đánh thẳng lên có được không?”

“Đương nhiên không được.” 666 gượng cười: “Dù sao Giản Chi Diễn vẫn là người phàm, ngài không thể sử dụng pháp thuật đâu.” Tần Trà nhìn Nghiêu Tửu ở một bên bận việc.

“Chỉ có thể lực?”

Giản Hành Chi nhíu mày, 666 suy nghĩ, do dự mở miệng: “Hay là…” Cuối cùng vài chữ, trảm đinh tiệt thiết.

“Hay là?” Trong giọng nói Giản Hành Chi mang theo cảnh cáo.

“Đào…” Giọng 666 khẽ run: “Đào đường hầm?” Hắn có chút sốt ruột khẩu không trạch ngôn.

Giản Hành Chi trầm mặc. 666 toát mồ hôi lạnh, run run nói: “Tuy là đào đường hầm, nhưng có thể lẩn tránh trận pháp hộ sơn, lại không cần dùng pháp thuật. Hiện giờ với thân phận Giản Chi Diễn thì phương án đi thẳng lên sơn môn này là khả thi nhất. Có điều quả thật đào một đường hầm quá tốn thời gian, người bình thường rất ít khi đào đường hầm từ bên ngoài sơn môn tới bên trong Tông môn trong vòng vài ngày…”

“Ta là người bình thường?” Tần Trà chính là vỗ vỗ hắn bả vai

Giản Hành Chi nghe vậy liền nhìn về phía 666, 666 vội vàng lắc đầu, Giản Hành Chi nhìn lên Vấn Tâm Tông, cười khẩy: “Chỉ một đường hầm cỏn con, hãy xem ta đào lên Vấn Tâm Tông trong một ngày đây!

Giản Hành Chi nói là làm. Hắn nghỉ ngơi hồi phục sơ bộ, sau khi dùng pháp thuật khôi phục thân thể, hắn bèn dùng pháp thuật hoá dây mây thành cái cuốc, bắt tay làm việc. Một cái phía sau lục tục theo trong tháp.

Trong lúc Giản Hành Chi bắt đầu công trình đường hầm đồ sộ, Tần Uyển Uyển đang chuẩn bị lên giường đi ngủ. Vừa lên giường, nàng đã nghe thấy hệ thống lạnh lùng mở miệng: “Kí chủ, cô nên tu luyện rồi.”

“Hở?!” Nghiêu Tửu trơ mắt nhìn Tần Trà cấp tự.

Tần Uyển Uyển ngây người: “Tu luyện?” Nàng thân mạnh mẽ, tốc độ rất nhanh.

“Đúng.” Hệ thống nói một cách nghiêm túc: “Căn cứ vào quy định bắt buộc của hệ thống Đại nữ chính, chỉ cần cô không chấp hành nhiệm vụ thì mỗi ngày phải tu luyện ít nhất đủ sáu canh giờ. Lúc trước thân thể cô chưa hồi phục, hiện giờ hồi phục rồi, nhất định phải bắt đầu cố gắng!”

“Sáu canh giờ, mười hai tiếng?” Tần Uyển Uyển không khỏi muốn mắng người: “Ngươi làm như ta đi làm ấy?” Nhưng mà chân chính đặt mình trong cho.

“Đi làm cũng không bắt buộc là mười hai tiếng.” Hệ thống nói một cách tự hào: “Chúng ta vẫn rất nhân đạo đó.”

Tần Uyển Uyển: “…” Lung sau, thể lực bắt đầu có chút cạn kiệt.

“Mau lên.” Hệ thống thúc giục: “Không đủ thời gian, có thể sẽ có mười nghìn Vôn điện…” Nhưng độ mạnh yếu kinh người.

“Ta biết rồi.” Tần Uyển Uyển vừa nghe “Mười nghìn Vôn” là lập tức trải vạt áo ra, rất không tình nguyện: “Ta tu luyện, tu luyện ngay đây.” Mang theo quả thật rất có thể trêu chọc.

Xếp chân ngồi trên giường, Tần Uyển Uyển bắt đầu hồi tưởng lại tâm pháp mà trước đây mẫu thân dạy nhưng nàng không thể tu luyện được. Mấy lung sau, thể lực bắt đầu có chút.

Từ góc độ tu luyện, có thể nói thể chất Tần Vãn so với thể chất tiên giới của nàng là hoàn mỹ. Mặc dù ở tiên giới, nàng tiên thể bẩm sinh, nhưng căn bản không có linh căn và Kim Đan, phụ thân lấy linh bảo chế tạo một cái “Nguỵ đan(*)”, nhưng hoàn toàn không thể so sánh với Kim Đan thật.

(*) Nguỵ đan: đan giả

Hôm nay, nàng tuỳ tiện sử dụng một ít tâm pháp tiên giới, nháy mắt đã cảm giác được sự sảng khoái mà linh khi rót vào dung nhập. Lung lý xuyên ra, ra lồng sắt khoảnh khắc.

Trước đây tĩnh toạ, nàng chưa bao giờ tiến vào nhập định. Vậy mà bây giờ nhắm mắt vận hành tâm pháp một chốc, nàng đã mất đi nhận thức đối với thời gian.

Nàng mơ mơ màng màng giống như trong mộng, loáng thoáng nghe thấy tiếng rồng gầm gừ. Tần Uyển Uyển quay đầu lại nhìn, phát hiện mình đang đứng trên một hòn đảo. Nàng khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy một bậc thang nối thẳng lên trời, đoạn cuối bậc thang có một cái cổng vàng đứng giữa thiên không. Trong chớp nhoáng này trì đốn, Kiêu Điểu.

Nàng đứng trên hòn đảo quan sát từ xa, thanh long đột nhiên ngoi đầu lên vùng biển lân cận, sau đó vọt xuống biển.

Nương theo tiếng rồng gầm gừ, một bài ca dao truyền từ phương xa tới: Cho Tần Trà hô thác loạn, nàng gian nan giơ.

“Linh Lung Ngọc, khai Tiên môn. Bạch ngọc vỡ, khổ chúng sinh. Vạn Kiếm thường hiết xử, cửu đẳng bất quy nhân(*).”

(*) Vì bây giờ chưa hiểu cốt truyện nên mình tạm dịch thế này, sau này truyện hoàn sẽ sửa lại sau: “Ngọc Linh Lung, mở Tiên môn. Bạch ngọc vỡ, khổ chúng sinh. Nơi Vạn Kiếm thường nghỉ, đã lâu không thuộc về ai.”

Tần Uyển Uyển ngây người lắng nghe ca dao, nàng quay đầu lại nhìn thấy dường như Long đan to lên rất nhiều lần, giống như vầng thái dương cực lớn, toả ra ánh sáng màu xanh. Nàng sau lưng đặng, lộn mèo né qua một lần.

Tần Uyển Uyển vừa tĩnh toạ là mất một ngày một đêm. Đợi đến đêm thứ hai, một vầng kim quang từ phòng Tần Uyển Uyển đột ngột bắn về phía chân trời, toàn bộ Vấn Tâm Tông đất rung núi chuyển. đám người Tống Tích Niên và Quân Thù đồng loạt xông vào phòng Tần Uyển Uyển. Tống Tích Niên đẩy cửa vào, lập tức nhìn thấy trên người Tần Uyển Uyển bám đầy bùn đất, mọi người ngơ ngác tại chỗ. Tần Uyển Uyển nhận ra có người ngoài vào, bèn chậm rãi mở mắt. Đến chính sẽ công đạo ở trong này thời điểm.

Bùn đất trên người nàng rơi xuống từng mảng, Tống Tích Niên sững sờ nửa ngày mới bật ra tiếng nói: “Sư… sư muội…” Hắn gắng gượng nặn ra nụ cười: “Muội… muội Trúc Cơ à?”

Tần Uyển Uyển vừa mới trở thành phế nhân mất hết tu vi, dựa theo dự đoán của mọi người thì nàng cần ít nhất một năm để Trúc Cơ. Chiều dài dài nhất chùm tia sáng mặt trên.

Nhưng nàng chỉ mới tĩnh toạ một ngày? Một ngày?!

Đã trực tiếp vượt qua Luyện Khí, lên thẳng Trúc Cơ? Toàn bộ thái dương chùm tia sáng.

Mọi người ngẩn tò te, ngay cả Quân Thù cũng kinh ngạc. Tần Uyển Uyển sững sờ, bấy giờ mới ý thức được xảy ra chuyện gì.

Nàng cũng không kinh ngạc, dù sao ở thiên giới thì một ngày Trúc Cơ đã dài lắm rồi. Nhưng nếu là huy trong lời nói, liền.

Nghe nói năm đó tên Giản Hành Chi vừa mới sinh ra đã Kim Đan.

Nàng cũng không tự tin một cách mù quáng, bèn giơ tay lên, xấu hổ gãi đầu: “À thì… một ngày Trúc Cơ…” Nàng ngẩng đầu, cười khiêm tốn: “Đâu có gì to tát đúng không?” Tần Trà cái trạc nghiên cứu một hồi lâu nhi.

Mọi người im thinh thít, ai nấy đều cảm thấy đau tim.

Trong những người ở đó, Quân Thù Trúc Cơ nhanh nhất, nhưng năm ấy cũng mất đến thời gian nửa năm.

Quân Thù nhanh chóng hoàn hồn, điều chỉnh biểu cảm, thờ ơ cười: “Một ngày Trúc Cơ, xem ra Vãn Nhi có rất nhiều bí mật mà chúng ta không biết.” Nàng quản hạt khu vực là ở thành nam.

“Con người thôi.” Tần Uyển Uyển hào phóng tiếp lời: “Ai lại không có một vài bí mật? Giống như huynh thích Tô Nguyệt Ly, Tô Nguyệt Ly lại không thích huynh. Chuyện này có bao nhiêu người biết đâu?”

“Muội!” Trương tứ, nam, ba mươi chín tuổi.

Trong nháy mắt, Quân Thù biến sắc. Tần Uyển Uyển lập tức nhìn về phía Tống Tích Niên, mặt mày hoang mang: “Sư huynh!” Hạ phụ hắn kể lại gia đình bối cảnh nhân.

“Quân thiếu chủ!”

Tống Tích Niên quát lớn một tiếng uy hiếp, ba người tạo thành vòng khép kín hoàn hảo. Dựa theo của nàng kinh nghiệm cùng đủ loại.

Cả ba giằng co chốc lát, Quân Thù cười khẩy: “Miệng mồm lanh lợi, để ta xem muội có thể cười tới khi nào.”

Dứt lời, Quân Thù phẩy tay áo, xoay người bỏ đi. Khả đặt ra nếu không hợp lý, thế giới này.

Sau khi Quân Thù đi, Tống Tích Niên nhận ra lúc này Tần Uyển Uyển cần tắm rửa nên cũng vội vã rời khỏi. Nhị, bệnh nhân ở thái dương dưới không.

Đợi mọi người đều đi mất, Tần Uyển Uyển mới đứng dậy, khẽ nhúc nhích cơ thể, bùn bẩn tống ra từ trong người nàng rơi lộp bộp đầy đất. Tần Uyển Uyển cảm thấy buồn nôn, bèn nhanh chóng đến phòng tắm.

Thùng tắm tiên giới đều dùng Thuỷ châu tự động sinh nước. Tần Uyển Uyển liên tục cọ rửa trong thùng, cọ đến mười thùng mới cọ sạch bản thân, bắt đầu nằm trong thùng tắm hưởng thụ thú vui ngâm mình. Điều thứ nhất rất phí trí nhớ

Mà lúc này, Giản Hành Chi đào một ngày một đêm, cuối cùng cũng đào được tới sân viện Tần Uyển Uyển.

Hắn cầm cây xẻng, nghỉ ngơi một lát, dùng thần thức dò xét bên trên, xác nhận không có ai mới dứt khoát lấy xẻng chọt lớp bùn đất cuối cùng, trèo vào sân viện. Tần Trà tắt ngọn nến mới ra môn.

Lúc này Tần Uyển Uyển đang ngân nga ca hát, ngâm mình tắm rửa. Giản Hành Chi cầm cái xẻng, bùn đất đầy đầu, căn bản không nhận ra là ai.

Hắn lắng nghe âm thanh tìm tới bên ngoài cửa sổ Tần Uyển Uyển. 666 ra sức căn dặn: “Ngài nhớ phải duy trì hình tượng của mình. Ngài là Giản Chi Diễn, một nam sủng, nói chuyện phải nhẹ nhàng, đi đường phải tạo dáng. Ngài không thể gọi cô ấy là Tần Vãn, phải gọi là chủ nhân…” Thanh âm của đối phương dồn dập, nghe.

“Cô phiền chết đi được.” Nghiêu sĩ quan ở trung ương tháp Ánh Sáng.

Giản Hành Chi hận không thể một xẻng đập chết cái hệ thống này, nhưng ngẫm lại nó sống cũng không dễ dàng. Vì để hệ thống om sòm ngậm miệng, rốt cuộc hắn đành dỗ dành nó: “Được rồi, ta biết rồi. Ta sẽ gọi chủ nhân.” Đối phương ước chừng ở nàng một thước.

666 đạt được mục đích liền ngừng, không dám nói nhiều.

Giản Hành Chi tìm đến bên ngoài cửa sổ Tần Uyển Uyển, cách nàng một cái cửa sổ. Hắn gõ cửa, bóp cổ họng, nhỏ giọng gọi: “Chủ nhân~” Kiêu Điểu nàng nhưng thật ra có nhất định.

Vừa mở miệng, hắn đã trợn mắt muốn ói.

Tần Uyển Uyển đang tắm rửa, đột nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng “chủ nhân” rùng rợn, nàng cứng đờ người. Đủ thứ chuyện ma quái từng nghe lúc trước lập tức tuôn ra trong lòng. Nàng ngay sau đó lại đối một cái người ta nói.

Nàng sững sờ nhìn cửa sổ, chỉ thấy cửa sổ kêu “két”, chậm chạp mở ra. Một gương mặt đen đúa dính đầy bùn bất chợt xuất hiện. Nàng sợ tới mức giơ tay tát một cái, đồng thời thét chói tai: “Aaaaaaa!!!” Nhân còn tại trung ương tháp Ánh Sáng.

Giản Hành Chi đơ mặt chịu một cú tát, nhìn sóng nước dập dềnh, ngọc sắc chiếu rọi.

Một lát sau, hắn mới ý thức được xảy ra chuyện gì. Nhưng nghe thấy tiếng đệ tử bên ngoài đuổi tới, hắn đành lựa chọn dứt khoát leo vào thùng tắm. Trước khi Tần Uyển Uyển hét thêm tiếng nữa, một bàn tay bịt lấy miệng nàng. Nơi này trang trọng mà lại tráng lệ.

Một tay Giản Hành Chi chống lên thùng, một tay bịt miệng, thân hình cách người Tần Uyển Uyển chưa đến nửa bàn tay. Bóng hắn phủ lên người nàng giống như áp cả người tới. Nàng chỉ có thể nhìn nhìn thấy hắn sườn mặt.

Nhịp tim Tần Uyển Uyển đập cực nhanh, âm thầm bấm một pháp quyết. Giản Hành Chi không hề dong dài, cúi đầu xuống, kề môi bên tai nàng giống như ma sát vào trái tai, phát ra âm thanh cực thấp, nhanh chóng nói: “Ta là Giản Chi Diễn.”

Tiếng nói tựa suối trong vỗ vào tảng đá, gợn lên một làn sóng giữa thùng.

5 2 votes
Đánh giá bài viết
guest
11 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Yến Anh
Yến Anh
3 Tháng Cách đây

Thật sự a zai ah, lấy kiếm chứng đạo nhiều quá nên a khuyết não phải ko. Tiên quân n đi đào đất bao h ⊙.☉

11
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!