Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 07

Chương 07

Chắc ta phóng đại uy lực lên gấp mười lần cũng không sao đâu nhỉ?

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Giọng nói Tô Nguyệt Ly vừa dứt, một tiếng nổ “ầm” vang lên, Tần Uyển Uyển cảm giác một sức lực cực mạnh ập tới. Nàng bị người ta đè lên, va chạm xuống đất, kế tiếp nàng nghe thấy tiếng ho khẽ, máu nhỏ xuống đầu vai.

“Giản Chi Diễn?” Tần Uyển Uyển ngỡ ngàng bị ngoại lực kéo mạnh ra khỏi thức hải Tô Nguyệt Ly.

Gin Hành Chi di bànâtay mang theopháp n khiĺngưi Tn Uyn:Uyn, lau máutrên mép môi,ĩkhông h nhiuli.

Ban nãy, ydùng pháp nÏchuyn linh khíthành linh lccho Tn UynĩUyn, c quáĩtrình đu dùngthân th GinChi Din mưnītrn pháp hpɨthu, không phiy dùng linhĬcăn ca mìnhèhp thu, luynhoá Kim Đan.Dưi tình hungưnày, đi khángêvi tu viɩcn k HoáíThn như thếcó phn hơimin cưng.

“Ngươi khôngsao ch?”

TnđUyn Uyn vn:chưa hiu chuynÎgì. Nàng đýGin Hành Chib thương, lojlng hi: “Chúngìta v trưcĩnhé?”

Gin HànhɪChi lc đu,[đang đnh mming, bng ngheĺthy mt tiếngĩquát ln truynơt ngoài cavào: “Tn Vãn!”I

Va dt li,ītiếng gió bênĺcnh gào thétmà ti. GinHành Chi đy]Tn Uyn Uynİsang bên cnh,còn mình lănqua mt bên.

TnUyn Uyn va¸vào ct nhàưgn đó, ngngãđu thy QuânThù qu mt³gi, ngi cáchĨđó không xa.

Tiêungc ca hnđp xung đt,đmép môi rưmùmáu, hơi thĩnng n hnlon, rõ rànglà b thương.ĪTn Uyn Uynnh li tiếngtiêu nghe đưcftrong thn thciTô Nguyt Lylin lp tcòhiu ra.

Va rilà huynh?”

ThyTn Uyn Uynmi nhn raòngưi khi nãy}dùng tiếng tiêuđt kích làhn, Quân Thùcưi khy, gingáđiu vn luônódu dàng tăngĭthêm mt chútõnghiến răng nghiếnIli: “Tn Vãn,ta đúng làcoi thưng muiri. Đã cóɪbn lĩnh làmũta b thương,mui còn giv mt hếttu vi cáiįgì?”

Tn UynòUyn sng s,nàng bt giácêgiơ tay lên.Nhìn thy chút(linh lc cònIsót li trênītay, nàng ngâyngưi: “Ta… Tađánh à?”

Khôngèsai.” Gin HànhjChi nhìn dòngįđin sc sôiĩb 666 giÏli cách đókhông xa trongĭthn thc, nhanhchóng da theoĬbng nhc bàimà bên trêncp cho trn:mt nói láo:“Cô đúng lànim kiêu hãnhca ta, cònĩmnh hơn tatưng tưng!”

Dtîli, dòng đinlp tc mũđm xung.

Tn UynĩUyn ng ngưi.îNàng nhìn QuânThù b thương,li nhìn linhlc còn sótếtrên tay.

Không nglà nàng đánhtht, l nàođây là bàntay vàng can chính trongìtruyn thuyết?

Có đưckhng đnh caGin Hành Chi,Tn Uyn Uynáđt nhiên phnkhích trong lòng.

Nhnra tâm trngca Tn UynUyn, 38 vníđnh nói gìĪđó bng nhiênim bt. Nósa li, khuyếnĩkhích: “Ký ch,jcô cm nhnįđưc s sungưsưng ca Đi(n chính chưa?”f

“Cm… Tn UynĩUyn ngp ngng,vn không tinálm: “Cm nhnîđưc ri.”

“TnVãn!” Thy TnUyn Uyn vnéc ngây ngưi,íQuân Thù khôngkhi tc gin:ı“Bn thiếu ch,đang nói chuynývi mui, muikhông nghe sao?”

Đánh!”

38 kíchđng hô lên:Đánh hn đi!”}

“Huynh Tn UynUyn tr ngưiıngi dy, căngÎthng cnh cáohn: “Huynh đngãcó quá đáng.”

“Bn thiếu chɪc quá đángfđy!” Quân Thùícưi khy: “Mui(tính làm gì?”í

Dt li, tiêungc trong tayĨhn xoay mtcái, đánh thngv phía TnUyn Uyn: “Dámti Linh LungíCác quy rithì phi trígiá đt, taitht mun xemɨth mui lihi c nào!”¸

“Xc xưc!”

Nhìníthy Quân Thùra tay, Gin°Hành Chi đnhxut th theoĬbn năng. Nhưngĩva c đng,dòng đin trongïthn thc đtĭngt bng sáng,ĭ666 la ln:Đng!”

Gin HànhChi khng li,hít sâu mthơi, nhanh chóng³đi ý.

“Tn Vãn!”ĩGin Hành Chihét lên: “Đánhtr!”

Tn UyniUyn b QuânThù ép lùiliên tiếp vìsau. Mt thysp lui đếnvách tưng, ngheĺtiếng Gin HànhăChi nói, nàngdt khoát đánhcưc mt phen,nhún mũi chânÏlên tưng lnmèo, ly sáolàm kiếm, đánhmt đòn vàomt Quân Thù!

Quân(Thù cưi nho,íkh nghiêng đu.ăGin Hành Chièđng thi dùngthn thc ngưngchâm(*), phóng châm{v phía QuânThù!

(*) Ngưng châm:ngưng t lithành kim châm

Kimchâm đâm vào]đu vai QuânĩThù, đng táchn chm li.Cũng ngay lúcđó, cây sáoīca Tn Uyn:Uyn đp mnhvào đu QuânĬThù, đánh hnvăng ra. QuânThù c gngĪln ngưc trênЇkhông trung, đápmt gi xungđt. Hn rùngmình, giơ tayìs gương mtýđã dính máu,quay đu nhìnİTn Uyn Uyn.

“TnVãn, mui đánhlén ta?!”

“Takhông… Tn UynUyn đang đnhăph nhn, chtínghe thy bênÎcnh truyn đếnòmt tiếng hòreo: “Hay!”

QuâníThù và TnđUyn Uyn đngthi ngonh đu,nhìn thy GinĩHành Chi đangÏngi xếp bngĺdưi đt vtay, ánh mt{nhìn Tn UynòUyn tràn đysùng bái: “Chânkhí ngưng châm,ìchiêu này đúnglà xut thnïnhp hoá, hayîlm!”

Tn UynUyn ngây ngc,sau đó lptc hiu raÍhn là 38jchơi xu. Nàngího kh mttiếng, khuyên QuânòThù: “Quân thiếuch, hay làthôi…

Thiếu chóNgưi hu bênngoài cũng nhanhchóng lên tiếng:Đ chúng thuch lên…

“Ttc lui ra!”êQuân Thù quátÍngưi hu bênÎngoài, xoay mtļnhìn Tn Vãn,ánh mt ngoanóđc.

“Tiu nhân hènĭh.” Quân Thùîvn không ngheli khuyên, chngnói chng rngâxoay tiêu ngctrên tay, tiếptc xông vĩtrưc ln na,thp ging quát:Đ ta xemýmui có baonhiêu th đon!”ï

Ln này Quân:Thù tăng thêmálinh lc. TnUyn Uyn cólòng tin hailn trưc nên{không tránh néùna. Nàng giơtay tung mtêđòn, đánh thngЇvào mt QuânThù.

Nhìn thy haiĩngưi đánh nhau,Gin Hành Chiįlp tc hưngÏphn, lòng bànItay nga ngáy.ôNhưng lo lngĩdòng đin trongIthn thc chcch đánh bt²c lúc nào,y la chnémc k 666,ĩcũng buông thđchính mình, dtkhoát tìm tưthế thoi máinm lưi nhác)dưi đt, ngmîngm giúp đTn Uyn Uyn.

MiÏln Quân Thùđánh ti thikhc mu cht,đy đu âmthm ngưng tthn thc thànhmt cây phi]châm, tm dngɪchân khí QuânăThù vn hành.

Quân)Thù vn không(biết tà thutết đâu ra.{Hn ch cmthy mi lnti thi đimfmu cht, chânĨkhí trong ngưiíđu ngưng tr,Ĭsau đó bÏTn Vãn đánhĮbay. Chiêu thcjca Tn UynUyn không hócó quy lut,đng tác vaichm va xu,nhưng hn cnhư b ma,ám tránh khôngđưc, ln nàoýcũng b đánhìtrúng.

Mà Gin ChiìDin bên cnhĺđúng là tênphế vt, cănbn không hiu:thế cc, cnhư đui nhưìmù mà khenngi lung tung,ếlàm hn nghemà ói máu.

“Hay!”ĩ

Mt chiêu đánhílên lưng QuânĩThù, khiến hnúlo đo.

Đp lm!”

Mt chiêu qutvào mt QuânThù, lưu livt máu.

Kiếm phápľch nhân nhįta chim hng(*),uyn chuyn nhưļrng, có thĨgi là bc(thy!”

(*) Chimhng nhn

Một chiêu đập vào tay Quân Thù, trực tiếp cướp đi tiêu bạch ngọc.

Vẻ mặt Tần Uyển Uyển thẳng thắn: “Vừa mới làm rõ xảy ra chuyện gì.”

“Không thành vấn đề.” Tần Uyển Uyển thoải mái đồng ý: “Huynh giải chú giúp ta, ta cứu người giúp huynh.”

“Chủ nhân, ta thật hãnh diện vì cô!”

Nghe thế, Quân Thù giễu cợt: “Muội còn muốn giải Chú truy tìm của sư phụ? Muội lại định chơi trò gì đây?”

Một chiêu nện trước ngực Quân Thù, hất văng hắn tại chỗ.

“Ngươi câm miệng!” Sức lực giẫm lên Quân Thù của Tần Uyển Uyển càng mạnh hơn, chỉ cây sáo ra ngoài cửa: “Đến phiên ngươi nói sao?!”

“Ngươi câm miệng!”

Nghe Giản Hành Chi mắng, thị vệ bên ngoài rốt cuộc cũng hết chịu nổi, rút đao ra, chỉ vào Giản Hành Chi: “Đến lượt ngươi nói chuyện sao?!”

Quân Thù quay đầu quát to. Trước mặt là một đòn của Tần Uyển Uyển, đánh hắn lăn quay ra đất. Không biết nàng học động tác của ai, giẫm một chân lên mặt Quân Thù, chỉ sáo vào hắn: “Huynh quát ai đấy!”

“Thẩm Tri Minh đã đi Mật cảnh hai ngày.” Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Hai ngày sau, ta không biết ông ta có trở về hay không. Nhưng mặc kệ thế nào, chúng ta vẫn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”

“Chuyện thứ nhất.” Tần Uyển Uyển nhớ tới đống khúc chiết trong đầu mấy ngày qua, lên kế hoạch: “Ta đang muốn tìm dụng cụ làm máy chiếu.”

Rốt cuộc Quân Thù cũng tìm được người có thể trút giận, hắn rống to.

“Đúng vậy.” Giản Hành Chi nghe thấy Tần Uyển Uyển ra mặt vì mình, đột nhiên có cảm giác sảng khoái khó tả. Y xắn tay áo, quát lại lần nữa với Quân Thù: “Ngươi quát ai đấy!”

“Muội tốt bụng vậy sao?” Mặt Quân Thù hoài nghi: “Vậy vì sao muội không cứu nàng sớm một chút?”

“Ngươi là cái thá gì?!”

“Hai ngày.”

“Đứng dậy cũng được…” Tần Uyển Uyển nói hết sức thản nhiên: “Ta hỏi huynh một câu, huynh thành thật trả lời. Huynh biết giải Chú truy tìm của Thẩm Tri Minh không?”

Nghe Giản Hành Chi mắng, thị vệ bên ngoài rốt cuộc cũng hết chịu nổi, rút đao ra, chỉ vào Giản Hành Chi: “Đến lượt ngươi nói chuyện sao?!”

“Không tiễn!” Giản Hành Chi thấy Quân Thù nổi cáu, cao giọng cắt lời hắn, quay lưng phất tay rời đi: “Đi thôi.”

Giản Hành Chi nghe không hiểu lắm. Tần Uyển Uyển nghĩ đến chuyện sắp phát sinh, gương mặt hết sức vui vẻ: “Chi Diễn, chúng ta phải làm người tốt.”

“Tần Vãn.” Giản Hành Chi quay đầu nhìn về phía Tần Uyển Uyển: “Hắn nói ta không có tư cách nói chuyện.”

Quân Thù sững người, thị vệ xông lên đỡ hắn dậy. Hắn khó tin nhìn Tần Uyển Uyển. Một lát sau, hắn nhắc nhở nàng: “Ta bảo muội cứu Nguyệt Ly!”

Thị vệ hấp tấp chạy đi. Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi cùng đi ra khỏi đình viện, hai người ăn ý nhìn nhau, sau đó đồng thời bật cười.

“Ngươi câm miệng!” Sức lực giẫm lên Quân Thù của Tần Uyển Uyển càng mạnh hơn, chỉ cây sáo ra ngoài cửa: “Đến phiên ngươi nói sao?!”

“Tất cả các người câm miệng!”

Quân Thù trầm tư chốc lát, gật đầu: “Được.”

“Quân thị chỉ có một mình ta.” Quân Thù nhíu đầu mày: “Muội biết rõ còn hỏi?”

Quân Thù quát lớn. Hắn bình tĩnh lại, lạnh lùng nói: “Tần Vãn, muội để ta đứng dậy.”

“Có điều…” Quân Thù ngước mắt nhìn Tần Uyển Uyển: “Muốn giải Chú truy tìm của Thẩm tông chủ, ta cần chuẩn bị chút thời gian.”

“Ta cũng thấy vậy!” Tần Uyển Uyển tràn đầy tự tin, nhưng lại cảm thấy không thể gạt bỏ công lao của Giản Chi Diễn, bèn nhanh chóng sửa lời: “Nhưng may mà có ngươi giúp đỡ, đưa ta tới đây.”

“Dễ thôi.”

“Đứng dậy cũng được…” Tần Uyển Uyển nói hết sức thản nhiên: “Ta hỏi huynh một câu, huynh thành thật trả lời. Huynh biết giải Chú truy tìm của Thẩm Tri Minh không?”

“Đúng vậy.” Giản Hành Chi nghe thấy Tần Uyển Uyển ra mặt vì mình, đột nhiên có cảm giác sảng khoái khó tả. Y xắn tay áo, quát lại lần nữa với Quân Thù: “Ngươi quát ai đấy!”

Nghe thế, Quân Thù giễu cợt: “Muội còn muốn giải Chú truy tìm của sư phụ? Muội lại định chơi trò gì đây?”

Nói xong, Tần Uyển Uyển lấy túi Càn Khôn trong tay áo ra, đặt vào tay Giản Hành Chi: “Đây là bản đồ Vấn Tâm Tông cùng một vài trận pháp ta vẽ. Ngươi dựa theo địa điểm ta đánh dấu bố trí sẵn trận pháp. Hai ngày sau…” Tần Uyển Uyển trầm giọng: “Bất luận tình huống thế nào, Chú truy tìm vừa giải, chúng ta lập tức rời đi.”

“Hỏi ngươi thì ngươi đáp đi.” Giản Hành Chi mất kiên nhẫn: “Lải nha lải nhải, ngươi không mệt hả?”

“Muội lại muốn giở thủ đoạn bịp bợm gì đây?”

“Ta biết.”

Y gật đầu, mặt mày nghiêm túc: “Cô nói đúng. Vậy chuyện thứ hai là?”

Quân Thù trừng Giản Hành Chi, bình tĩnh nằm dưới đất: “Nhưng trừ phi muội bằng lòng cứu Nguyệt Ly, nếu không ta sẽ không giúp muội.”

“Dễ thôi.”

“Chủ nhân, ta thật hãnh diện vì cô!”

Tần Uyển Uyển vừa nghe đã bật cười. Nàng rút chân lại, mở miệng đáp ứng: “Huynh đừng hối hận là được.”

“Chuyện gì?”

Quân Thù sững người, thị vệ xông lên đỡ hắn dậy. Hắn khó tin nhìn Tần Uyển Uyển. Một lát sau, hắn nhắc nhở nàng: “Ta bảo muội cứu Nguyệt Ly!”

Dứt lời, nàng vươn tay về phía Giản Hành Chi.

“Không thành vấn đề.” Tần Uyển Uyển thoải mái đồng ý: “Huynh giải chú giúp ta, ta cứu người giúp huynh.”

“Muội tốt bụng vậy sao?” Mặt Quân Thù hoài nghi: “Vậy vì sao muội không cứu nàng sớm một chút?”

Dứt lời, hai người nghênh ngang bỏ đi.

“Máy chiếu?”

“Chẳng phải tối nay ta mới nhìn thấy người à?”

“Cũng được.” Tần Uyển Uyển gật đầu: “Vậy hai ngày sau, huynh giải Chú truy tìm cho ta, ta thay huynh đánh thức Tô Nguyệt Ly. Có điều huynh đã đồng ý…” Tần Uyển Uyển khẽ mỉm cười: “Thì đừng hối hận.”

Một chiêu đập vào tay Quân Thù, trực tiếp cướp đi tiêu bạch ngọc.

Vẻ mặt Tần Uyển Uyển thẳng thắn: “Vừa mới làm rõ xảy ra chuyện gì.”

“Hỏi ngươi thì ngươi đáp đi.” Giản Hành Chi mất kiên nhẫn: “Lải nha lải nhải, ngươi không mệt hả?”

“Ngươi là cái thá gì?!”

“Còn giả vờ.” Quân Thù cười giễu: “Tần Vãn, muội là người thế nào ta rõ hơn hết. Muội đừng tưởng muội bằng lòng cứu Nguyệt Ly, ta sẽ xem trọng muội. Ở trong lòng ta, muội vĩnh viễn không bằng Nguyệt Ly.”

Quân Thù nhìn chằm chằm nàng. Tần Uyển Uyển nhún vai, không hề nhiều lời, xoay người nhìn Giản Hành Chi: “Được rồi, ta đi đây. Hai ngày sau gặp lại.”

Tần Uyển Uyển: “…”

“Ta biết.”

Nàng siết chặt nắm đấm, cảm giác lại muốn đánh người.

“Ờ.” Tần Uyển Uyển gật đầu, suy nghĩ rồi nghiêm túc đề nghị: “Vậy huynh trở về nói với Quân thành chủ, vì tương lai Nhạc Thành, tranh thủ sinh thêm một đứa vẫn còn kịp.”

Nhưng nghĩ đến kế hoạch hạ sơn, nàng vẫn quyết định không tính toán với kẻ ngốc.

Giản Hành Chi đã dần nắm được tố chất một nam sủng nên có, lời nói ngày càng trôi chảy.

Tần Uyển Uyển hít sâu một hơi, khẽ cười: “Quân thiếu chủ, huynh chỉ cần nói đồng ý hay không là được.”

“Tần Vãn!”

Quân Thù trầm tư chốc lát, gật đầu: “Được.”

“Vậy…”

“Có điều…” Quân Thù ngước mắt nhìn Tần Uyển Uyển: “Muốn giải Chú truy tìm của Thẩm tông chủ, ta cần chuẩn bị chút thời gian.”

“Cô nói đi.” Giản Hành Chi vừa nghe Tần Uyển Uyển bảo muốn làm gì đó liền lập tức hưng phấn.

“Bao lâu?”

Quân Thù quát lớn. Hắn bình tĩnh lại, lạnh lùng nói: “Tần Vãn, muội để ta đứng dậy.”

“Hai ngày.”

“Tần Vãn.” Giản Hành Chi quay đầu nhìn về phía Tần Uyển Uyển: “Hắn nói ta không có tư cách nói chuyện.”

Một chiêu nện trước ngực Quân Thù, hất văng hắn tại chỗ.

“Cũng được.” Tần Uyển Uyển gật đầu: “Vậy hai ngày sau, huynh giải Chú truy tìm cho ta, ta thay huynh đánh thức Tô Nguyệt Ly. Có điều huynh đã đồng ý…” Tần Uyển Uyển khẽ mỉm cười: “Thì đừng hối hận.”

“Muội lại muốn giở thủ đoạn bịp bợm gì đây?”

Tần Uyển Uyển: “…”

“Bao lâu?”

Quân Thù nhìn chằm chằm nàng. Tần Uyển Uyển nhún vai, không hề nhiều lời, xoay người nhìn Giản Hành Chi: “Được rồi, ta đi đây. Hai ngày sau gặp lại.”

Dứt lời, nàng vươn tay về phía Giản Hành Chi.

“Vậy làm sao cái tên Giản Chi Diễn còn sống? Làm sao lên núi?”

Giản Hành Chi đứng dậy, cùng đi ra cửa với Tần Uyển Uyển. Bước tới cửa, Tần Uyển Uyển chợt nhớ đến chuyện gì, đột ngột dừng bước, quay đầu nhìn Quân Thù: “À này, Quân thiếu chủ.”

Y suy nghĩ, để khuyến khích tinh thần dũng cảm đánh lộn của Tần Uyển Uyển tối nay, y tiếp tục nhắm mắt khen: “Tối nay, cô lợi hại quá! Tiếp tục như vậy, tương lai phi thăng không còn xa.”

“Chuyện gì?”

“Ngài cũng không biết…” Thị vệ sắp khóc đến nơi: “Thuộc hạ làm sao biết?”

Quân Thù ngẩng đầu, vẻ mặt Tần Uyển Uyển nghiêm túc: “Cho hỏi Quân thành chủ còn đứa con nào khác không?”

“Không… không biết.”

“Quân thị chỉ có một mình ta.” Quân Thù nhíu đầu mày: “Muội biết rõ còn hỏi?”

“Quân Thù muốn giải cứu Tô Nguyệt Ly, vậy ta phải giúp một tay.” Tần Uyển Uyển nghĩ tến chuyện sắp xảy ra, càng nghĩ càng vui: “Không những ta phải cứu, ta còn muốn để hắn nhìn thấy Nguyệt Ly muội muội mà hắn quan tâm nhất rốt cuộc đang làm cái gì, đúng không?”

“Ờ.” Tần Uyển Uyển gật đầu, suy nghĩ rồi nghiêm túc đề nghị: “Vậy huynh trở về nói với Quân thành chủ, vì tương lai Nhạc Thành, tranh thủ sinh thêm một đứa vẫn còn kịp.”

Tần Uyển Uyển vừa nghe đã bật cười. Nàng rút chân lại, mở miệng đáp ứng: “Huynh đừng hối hận là được.”

“Tần Vãn!”

Nhưng nghĩ đến kế hoạch hạ sơn, nàng vẫn quyết định không tính toán với kẻ ngốc.

“Hửm?” Giản Hành Chi hiểu ra nàng nói cái gì. Y chẳng thèm để tâm, kiểu ẩu đả linh tinh này căn bản chẳng đáng là gì, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ hết sức hoàn hảo: “Không có chuyện gì, cô không sao là được.”

“Không tiễn!” Giản Hành Chi thấy Quân Thù nổi cáu, cao giọng cắt lời hắn, quay lưng phất tay rời đi: “Đi thôi.”

Dứt lời, hai người nghênh ngang bỏ đi.

Quân Thù nhìn bóng lưng bọn họ, siết chặt nắm đấm.

“Chẳng phải tối nay ta mới nhìn thấy người à?”

Thị vệ bước lên, run run mở miệng: “Thiếu chủ…”

“Làm sao Tần Vãn vào được đây?!”

Rốt cuộc Quân Thù cũng tìm được người có thể trút giận, hắn rống to.

“Không… không biết.”

“Vậy làm sao cái tên Giản Chi Diễn còn sống? Làm sao lên núi?”

“Không… không biết.”

“Từ khi nào Tần Vãn có thực lực như thế, sao ta lại không biết?”

“Từ khi nào Tần Vãn có thực lực như thế, sao ta lại không biết?”

“Ngài cũng không biết…” Thị vệ sắp khóc đến nơi: “Thuộc hạ làm sao biết?”

“Ngươi là đồ phế vật!” Quân Thù tát mạnh lên mặt thị vệ, khoé mắt sắp nứt ra: “Đi tra!”

Tần Uyển Uyển ho khẽ một tiếng, ánh mắt mang theo chút xấu hổ: “Tối nay khiến ngươi sợ hãi rồi.”

Quân Thù quay đầu quát to. Trước mặt là một đòn của Tần Uyển Uyển, đánh hắn lăn quay ra đất. Không biết nàng học động tác của ai, giẫm một chân lên mặt Quân Thù, chỉ sáo vào hắn: “Huynh quát ai đấy!”

“Vâng, vâng…” Thị vệ nhanh chóng xoay người quỳ gối xuống đất: “Thuộc hạ lập tức đi tra!”

Thị vệ hấp tấp chạy đi. Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi cùng đi ra khỏi đình viện, hai người ăn ý nhìn nhau, sau đó đồng thời bật cười.

Quân Thù trừng Giản Hành Chi, bình tĩnh nằm dưới đất: “Nhưng trừ phi muội bằng lòng cứu Nguyệt Ly, nếu không ta sẽ không giúp muội.”

Tần Uyển Uyển ho khẽ một tiếng, ánh mắt mang theo chút xấu hổ: “Tối nay khiến ngươi sợ hãi rồi.”

“Ta làm việc…” Giản Hành Chi cầm túi Càn Khôn cười, trong đầu nhanh chóng hình thành một kế hoạch: “Cô yên tâm.”

“Ngươi là đồ phế vật!” Quân Thù tát mạnh lên mặt thị vệ, khoé mắt sắp nứt ra: “Đi tra!”

“Hửm?” Giản Hành Chi hiểu ra nàng nói cái gì. Y chẳng thèm để tâm, kiểu ẩu đả linh tinh này căn bản chẳng đáng là gì, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ hết sức hoàn hảo: “Không có chuyện gì, cô không sao là được.”

“Còn giả vờ.” Quân Thù cười giễu: “Tần Vãn, muội là người thế nào ta rõ hơn hết. Muội đừng tưởng muội bằng lòng cứu Nguyệt Ly, ta sẽ xem trọng muội. Ở trong lòng ta, muội vĩnh viễn không bằng Nguyệt Ly.”

Giản Hành Chi đã dần nắm được tố chất một nam sủng nên có, lời nói ngày càng trôi chảy.

Y suy nghĩ, để khuyến khích tinh thần dũng cảm đánh lộn của Tần Uyển Uyển tối nay, y tiếp tục nhắm mắt khen: “Tối nay, cô lợi hại quá! Tiếp tục như vậy, tương lai phi thăng không còn xa.”

“Ngươi câm miệng!”

“Ta cũng thấy vậy!” Tần Uyển Uyển tràn đầy tự tin, nhưng lại cảm thấy không thể gạt bỏ công lao của Giản Chi Diễn, bèn nhanh chóng sửa lời: “Nhưng may mà có ngươi giúp đỡ, đưa ta tới đây.”

“Vậy…”

Dứt lời, Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Tiếp theo có thể còn phải phiền ngươi giúp ta hai việc.”

“Cô nói đi.” Giản Hành Chi vừa nghe Tần Uyển Uyển bảo muốn làm gì đó liền lập tức hưng phấn.

“Chuyện thứ nhất.” Tần Uyển Uyển nhớ tới đống khúc chiết trong đầu mấy ngày qua, lên kế hoạch: “Ta đang muốn tìm dụng cụ làm máy chiếu.”

“Máy chiếu?”

Giản Hành Chi nghe không hiểu lắm. Tần Uyển Uyển nghĩ đến chuyện sắp phát sinh, gương mặt hết sức vui vẻ: “Chi Diễn, chúng ta phải làm người tốt.”

“Làm sao Tần Vãn vào được đây?!”

“Sao?”

“Quân Thù muốn giải cứu Tô Nguyệt Ly, vậy ta phải giúp một tay.” Tần Uyển Uyển nghĩ tến chuyện sắp xảy ra, càng nghĩ càng vui: “Không những ta phải cứu, ta còn muốn để hắn nhìn thấy Nguyệt Ly muội muội mà hắn quan tâm nhất rốt cuộc đang làm cái gì, đúng không?”

Giản Hành Chi vừa nghe đã hiểu ngay đây chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.

Y gật đầu, mặt mày nghiêm túc: “Cô nói đúng. Vậy chuyện thứ hai là?”

“Thẩm Tri Minh đã đi Mật cảnh hai ngày.” Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Hai ngày sau, ta không biết ông ta có trở về hay không. Nhưng mặc kệ thế nào, chúng ta vẫn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”

Nói xong, Tần Uyển Uyển lấy túi Càn Khôn trong tay áo ra, đặt vào tay Giản Hành Chi: “Đây là bản đồ Vấn Tâm Tông cùng một vài trận pháp ta vẽ. Ngươi dựa theo địa điểm ta đánh dấu bố trí sẵn trận pháp. Hai ngày sau…” Tần Uyển Uyển trầm giọng: “Bất luận tình huống thế nào, Chú truy tìm vừa giải, chúng ta lập tức rời đi.”

“Ta làm việc…” Giản Hành Chi cầm túi Càn Khôn cười, trong đầu nhanh chóng hình thành một kế hoạch: “Cô yên tâm.”

“Trận pháp của Tần Vãn…” Giản Hành Chi hỏi thăm 666 trong thức hải: “Chắc ta phóng đại uy lực lên gấp mười lần cũng không sao đâu nhỉ?”

5 22 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

36 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
hương
hương
5 Năm Cách đây

huhu chưa kịp chuẩn bị, đang đoạn phấn khích thì hết mất rồi :((((

linhtrane72
linhtrane72
5 Năm Cách đây

Tiếng lòng của 38: “Ký chủ không muốn đánh thì mình đánh thay ký chủ vậy ?”
Giản Hành Chi mà không bị 666 cản chắc cũng phi nhanh vào góp vui ấy chứ. Càng đọc càng cuốn ấy. Cảm ơn bạn Zens siêu nhiều luôn ạ ?

Thanh Hà
Thanh Hà
5 Năm Cách đây

Hiuhiuhiu đã quéeeeee

Thucnhu
Thucnhu
5 Năm Cách đây

Huhu, mình chờ đọn của Nguyệt Ly bị vả mặt
Tức cái mình

Ngọc Anh
Ngọc Anh
5 Năm Cách đây

Bà hát ông khen là đây chứ đâu. Chỉ khổ cho 666 kí chủ khó đỡ quá

An Yên
An Yên
5 Năm Cách đây

không biết sau này xuống núi rồi anh chị có còn hợp tác nữa không? anh chị hợp tác đánh hay lắm

Nguyễn Duyên
Nguyễn Duyên
4 Năm Cách đây

Tư chất nịnh thần phát tác cực kì tự nhiên ạ ??

lllll
lllll
4 Năm Cách đây

truyện quá đỉnh, max hayyyyyy

Kimem96
Kimem96
4 Năm Cách đây

Haha hai ác bá gặp nhau thì còn ai chơi lại nữa ?

quýt đường
quýt đường
4 Năm Cách đây

Phóng đại uy lực lên gấp mười lần thì ai mà chịu cho nổi, chơi kỳ quá đi à

36
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!