Chương 07
Chắc ta phóng đại uy lực lên gấp mười lần cũng không sao đâu nhỉ?
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Giọng nói Tô Nguyệt Ly vừa dứt, một tiếng nổ “ầm” vang lên, Tần Uyển Uyển cảm giác một sức lực cực mạnh ập tới. Nàng bị người ta đè lên, va chạm xuống đất, kế tiếp nàng nghe thấy tiếng ho khẽ, máu nhỏ xuống đầu vai.
“Giản Chi Diễn?” Tần Uyển Uyển ngỡ ngàng bị ngoại lực kéo mạnh ra khỏi thức hải Tô Nguyệt Ly.
Giản Hành Chi dời bànâtay mang theoἱpháp ấn khỏiĺngười Tần Uyển:Uyển, lau máuἶtrên mép môi,ĩkhông hề nhiềuịlời.
Ban nãy, yạdùng pháp ấnÏchuyển linh khíịthành linh lựcẽcho Tần UyểnĩUyển, cả quáĩtrình đều dùngἴthân thể GiảnịChi Diễn mượnītrận pháp hấpɨthu, không phảiọy dùng linhĬcăn của mìnhèhấp thu, luyệnộhoá Kim Đan.ỵDưới tình huốngưnày, đối khángêvới tu viɩcận kề HoáíThần như thếốcó phần hơiỉmiễn cưỡng.
“Ngươi khôngằsao chứ?”
TầnđUyển Uyển vẫn:chưa hiểu chuyệnÎgì. Nàng đỡýGiản Hành Chiẹbị thương, lojlắng hỏi: “Chúngìta về trướcĩnhé?”
Giản HànhɪChi lắc đầu,[đang định mở‹miệng, bỗng ngheĺthấy một tiếngĩquát lớn truyềnơtừ ngoài cửaảvào: “Tần Vãn!”I
Vừa dứt lời,ītiếng gió bênĺcạnh gào thétẹmà tới. GiảnễHành Chi đẩy]Tần Uyển Uyểnİsang bên cạnh,ịcòn mình lănứqua một bên.
TầnἷUyển Uyển va¸vào cột nhàưgần đó, ngẩngãđầu thấy QuânềThù quỳ một³gối, ngồi cáchĨđó không xa.
Tiêuỉngọc của hắnậđập xuống đất,đmép môi rướmùmáu, hơi thởĩnặng nề hỗnặloạn, rõ ràngỗlà bị thương.ĪTần Uyển Uyểnἶnhớ lại tiếngỉtiêu nghe đượcftrong thần thứciTô Nguyệt Lyẻliền lập tứcòhiểu ra.
“Vừa rồiỉlà huynh?”
ThấyềTần Uyển Uyểnỹmới nhận raòngười khi nãy}dùng tiếng tiêuḹđột kích làửhắn, Quân Thùḻcười khẩy, giọngáđiệu vẫn luônódịu dàng tăngĭthêm một chútõnghiến răng nghiếnIlợi: “Tần Vãn,ỉta đúng làảcoi thường muộiửrồi. Đã cóɪbản lĩnh làmũta bị thương,ἵmuội còn giảặvờ mất hếtầtu vi cáiįgì?”
Tần UyểnòUyển sững sờ,ẩnàng bất giácêgiơ tay lên.ỗNhìn thấy chút(linh lực cònIsót lại trênītay, nàng ngâyịngười: “Ta… Taẹđánh à?”
“Khôngèsai.” Giản HànhjChi nhìn dòngįđiện sục sôiĩbị 666 giữÏlại cách đóệkhông xa trongĭthần thức, nhanhểchóng dựa theoĬbảng nhắc bàiἰmà bên trênỗcấp cho trợn:mắt nói láo:ị“Cô đúng làḹniềm kiêu hãnhỉcủa ta, cònĩmạnh hơn taầtưởng tưởng!”
Dứtîlời, dòng điệnởlập tức ảmũđạm xuống.
Tần UyểnĩUyển ngớ người.îNàng nhìn QuânấThù bị thương,ẻlại nhìn linhἳlực còn sótếtrên tay.
Không ngờỉlà nàng đánhỷthật, lẽ nàoốđây là bànậtay vàng củaἱnữ chính trongìtruyền thuyết?
Có đượcởkhẳng định củaởGiản Hành Chi,ềTần Uyển Uyểnáđột nhiên phấnḽkhích trong lòng.
Nhậnḹra tâm trạngἵcủa Tần UyểnḹUyển, 38 vốníđịnh nói gìĪđó bỗng nhiênẵim bặt. Nóỹsửa lời, khuyếnĩkhích: “Ký chủ,jcô cảm nhậnįđược sự sungưsướng của Đại(nữ chính chưa?”f
“Cảm…” Tần UyểnĩUyển ngập ngừng,ồvẫn không tinálắm: “Cảm nhậnîđược rồi.”
“TầnảVãn!” Thấy TầnỉUyển Uyển vẫnécứ ngây người,íQuân Thù khôngἰkhỏi tức giận:ı“Bổn thiếu chủ,đang nói chuyệnývới muội, muộiảkhông nghe sao?”ấ
“Đánh!”
38 kíchẩđộng hô lên:ỡ“Đánh hắn đi!”}
“Huynh…” Tần UyểnợUyển trở ngườiıngồi dậy, căngÎthẳng cảnh cáoủhắn: “Huynh đừngãcó quá đáng.”ộ
“Bổn thiếu chủɪcứ quá đángfđấy!” Quân Thùícười khẩy: “Muội(tính làm gì?”í
Dứt lời, tiêuἶngọc trong tayĨhắn xoay mộtỷcái, đánh thẳngễvề phía TầnỷUyển Uyển: “Dámỗtới Linh LungíCác quấy rốiἳthì phải trảígiá đắt, taithật muốn xemɨthử muội lợiẩhại cỡ nào!”¸
“Xấc xược!”
Nhìníthấy Quân Thùḻra tay, Giản°Hành Chi địnhỗxuất thủ theoĬbản năng. Nhưngĩvừa cử động,ịdòng điện trongïthần thức độtĭngột bừng sáng,ĭ666 la lớn:ỹ“Đừng!”
Giản HànhịChi khựng lại,ứhít sâu mộtịhơi, nhanh chóng³đổi ý.
“Tần Vãn!”ĩGiản Hành Chiἱhét lên: “Đánhừtrả!”
Tần UyểniUyển bị QuânễThù ép lùiềliên tiếp vềìsau. Mắt thấyἵsắp lui đếnἴvách tường, ngheĺtiếng Giản HànhăChi nói, nàngợdứt khoát đánhẽcược một phen,ỗnhún mũi chânÏlên tường lộnἶmèo, lấy sáoẻlàm kiếm, đánhỉmột đòn vàoộmặt Quân Thù!
Quân(Thù cười nhạo,íkhẽ nghiêng đầu.ăGiản Hành Chièđồng thời dùngịthần thức ngưngớchâm(*), phóng châm{về phía QuânἱThù!
(*) Ngưng châm:ủngưng tụ lạiἴthành kim châm
Kimỗchâm đâm vào]đầu vai QuânĩThù, động tácἲhắn chậm lại.ỳCũng ngay lúcẳđó, cây sáoīcủa Tần Uyển:Uyển đập mạnhịvào đầu QuânĬThù, đánh hắnằvăng ra. QuânứThù cố gắngĪlộn ngược trênЇkhông trung, đápỹmột gối xuốngậđất. Hắn rùngờmình, giơ tayìsờ gương mặtýđã dính máu,ựquay đầu nhìnİTần Uyển Uyển.
“TầnỳVãn, muội đánhịlén ta?!”
“Taẻkhông…” Tần UyểnỏUyển đang địnhăphủ nhận, chợtínghe thấy bênÎcạnh truyền đếnòmột tiếng hòửreo: “Hay!”
QuâníThù và TầnđUyển Uyển đồngỉthời ngoảnh đầu,ẹnhìn thấy GiảnĩHành Chi đangÏngồi xếp bằngĺdưới đất vỗỷtay, ánh mắt{nhìn Tần UyểnòUyển tràn đầyỉsùng bái: “Chânảkhí ngưng châm,ìchiêu này đúngỳlà xuất thầnïnhập hoá, hayîlắm!”
Tần UyểnủUyển ngây ngốc,ẫsau đó lậpỗtức hiểu raÍhẳn là 38jchơi xấu. Nàngího khẽ mộtịtiếng, khuyên QuânòThù: “Quân thiếuểchủ, hay làảthôi…”
“Thiếu chủ…”óNgười hầu bênổngoài cũng nhanhἳchóng lên tiếng:ồ“Để chúng thuộcẳhạ lên…”
“Tấtặcả lui ra!”êQuân Thù quátÍngười hầu bênÎngoài, xoay mặtļnhìn Tần Vãn,ộánh mắt ngoanóđộc.
“Tiểu nhân hènĭhạ.” Quân Thùîvốn không ngheẫlời khuyên, chẳngểnói chẳng rằngâxoay tiêu ngọcỉtrên tay, tiếpỹtục xông vềĩtrước lần nữa,ẫthấp giọng quát:ỉ“Để ta xemýmuội có baoặnhiêu thủ đoạn!”ï
Lần này Quân:Thù tăng thêmálinh lực. TầnốUyển Uyển cóἵlòng tin haiấlần trước nên{không tránh néùnữa. Nàng giơịtay tung mộtêđòn, đánh thẳngЇvào mặt QuânầThù.
Nhìn thấy haiĩngười đánh nhau,ậGiản Hành Chiįlập tức hưngÏphấn, lòng bànItay ngứa ngáy.ôNhưng lo lắngĩdòng điện trongIthần thức chựcữchờ đánh bất²cứ lúc nào,ịy lựa chọnémặc kệ 666,ĩcũng buông thảđchính mình, dứtἳkhoát tìm tư‹thế thoải máiịnằm lười nhác)dưới đất, ngấmîngầm giúp đỡẩTần Uyển Uyển.
MỗiÏlần Quân Thùờđánh tới thờiỉkhắc mấu chốt,đy đều âmựthầm ngưng tụừthần thức thànhỉmột cây phi]châm, tạm dừngɪchân khí QuânăThù vận hành.
Quân)Thù vốn không(biết tà thuậtếtừ đâu ra.{Hắn chỉ cảmểthấy mỗi lầnặtại thời điểmfmấu chốt, chânĨkhí trong ngườiíđều ngưng trệ,Ĭsau đó bịÏTần Vãn đánhĮbay. Chiêu thứcjcủa Tần UyểnụUyển không hềócó quy luật,ỷđộng tác vừaichậm vừa xấu,ừnhưng hắn cứỉnhư bị ma,ám tránh khôngộđược, lần nàoýcũng bị đánhìtrúng.
Mà Giản ChiìDiễn bên cạnhĺđúng là tênọphế vật, cănụbản không hiểu:thế cục, cứỉnhư đui nhưìmù mà khenỳngợi lung tung,ếlàm hắn ngheềmà ói máu.
“Hay!”ĩ
Một chiêu đánhílên lưng QuânĩThù, khiến hắnúlảo đảo.
“Đẹp lắm!”ổ
Một chiêu quấtựvào mặt QuânửThù, lưu lạiợvệt máu.
“Kiếm phápľchủ nhân nhẹįtựa chim hồng(*),ỉuyển chuyển nhưļrồng, có thểĨgọi là bậc(thầy!”
(*) Chimầhồng nhạn
Một chiêu đập vào tay Quân Thù, trực tiếp cướp đi tiêu bạch ngọc.
Vẻ mặt Tần Uyển Uyển thẳng thắn: “Vừa mới làm rõ xảy ra chuyện gì.”
“Không thành vấn đề.” Tần Uyển Uyển thoải mái đồng ý: “Huynh giải chú giúp ta, ta cứu người giúp huynh.”
“Chủ nhân, ta thật hãnh diện vì cô!”
Nghe thế, Quân Thù giễu cợt: “Muội còn muốn giải Chú truy tìm của sư phụ? Muội lại định chơi trò gì đây?”
Một chiêu nện trước ngực Quân Thù, hất văng hắn tại chỗ.
“Ngươi câm miệng!” Sức lực giẫm lên Quân Thù của Tần Uyển Uyển càng mạnh hơn, chỉ cây sáo ra ngoài cửa: “Đến phiên ngươi nói sao?!”
“Ngươi câm miệng!”
Nghe Giản Hành Chi mắng, thị vệ bên ngoài rốt cuộc cũng hết chịu nổi, rút đao ra, chỉ vào Giản Hành Chi: “Đến lượt ngươi nói chuyện sao?!”
Quân Thù quay đầu quát to. Trước mặt là một đòn của Tần Uyển Uyển, đánh hắn lăn quay ra đất. Không biết nàng học động tác của ai, giẫm một chân lên mặt Quân Thù, chỉ sáo vào hắn: “Huynh quát ai đấy!”
“Thẩm Tri Minh đã đi Mật cảnh hai ngày.” Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Hai ngày sau, ta không biết ông ta có trở về hay không. Nhưng mặc kệ thế nào, chúng ta vẫn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”
“Chuyện thứ nhất.” Tần Uyển Uyển nhớ tới đống khúc chiết trong đầu mấy ngày qua, lên kế hoạch: “Ta đang muốn tìm dụng cụ làm máy chiếu.”
Rốt cuộc Quân Thù cũng tìm được người có thể trút giận, hắn rống to.
“Đúng vậy.” Giản Hành Chi nghe thấy Tần Uyển Uyển ra mặt vì mình, đột nhiên có cảm giác sảng khoái khó tả. Y xắn tay áo, quát lại lần nữa với Quân Thù: “Ngươi quát ai đấy!”
“Muội tốt bụng vậy sao?” Mặt Quân Thù hoài nghi: “Vậy vì sao muội không cứu nàng sớm một chút?”
“Ngươi là cái thá gì?!”
“Hai ngày.”
“Đứng dậy cũng được…” Tần Uyển Uyển nói hết sức thản nhiên: “Ta hỏi huynh một câu, huynh thành thật trả lời. Huynh biết giải Chú truy tìm của Thẩm Tri Minh không?”
Nghe Giản Hành Chi mắng, thị vệ bên ngoài rốt cuộc cũng hết chịu nổi, rút đao ra, chỉ vào Giản Hành Chi: “Đến lượt ngươi nói chuyện sao?!”
“Không tiễn!” Giản Hành Chi thấy Quân Thù nổi cáu, cao giọng cắt lời hắn, quay lưng phất tay rời đi: “Đi thôi.”
Giản Hành Chi nghe không hiểu lắm. Tần Uyển Uyển nghĩ đến chuyện sắp phát sinh, gương mặt hết sức vui vẻ: “Chi Diễn, chúng ta phải làm người tốt.”
“Tần Vãn.” Giản Hành Chi quay đầu nhìn về phía Tần Uyển Uyển: “Hắn nói ta không có tư cách nói chuyện.”
Quân Thù sững người, thị vệ xông lên đỡ hắn dậy. Hắn khó tin nhìn Tần Uyển Uyển. Một lát sau, hắn nhắc nhở nàng: “Ta bảo muội cứu Nguyệt Ly!”
Thị vệ hấp tấp chạy đi. Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi cùng đi ra khỏi đình viện, hai người ăn ý nhìn nhau, sau đó đồng thời bật cười.
“Ngươi câm miệng!” Sức lực giẫm lên Quân Thù của Tần Uyển Uyển càng mạnh hơn, chỉ cây sáo ra ngoài cửa: “Đến phiên ngươi nói sao?!”
“Tất cả các người câm miệng!”
Quân Thù trầm tư chốc lát, gật đầu: “Được.”
“Quân thị chỉ có một mình ta.” Quân Thù nhíu đầu mày: “Muội biết rõ còn hỏi?”
Quân Thù quát lớn. Hắn bình tĩnh lại, lạnh lùng nói: “Tần Vãn, muội để ta đứng dậy.”
“Có điều…” Quân Thù ngước mắt nhìn Tần Uyển Uyển: “Muốn giải Chú truy tìm của Thẩm tông chủ, ta cần chuẩn bị chút thời gian.”
“Ta cũng thấy vậy!” Tần Uyển Uyển tràn đầy tự tin, nhưng lại cảm thấy không thể gạt bỏ công lao của Giản Chi Diễn, bèn nhanh chóng sửa lời: “Nhưng may mà có ngươi giúp đỡ, đưa ta tới đây.”
“Dễ thôi.”
“Đứng dậy cũng được…” Tần Uyển Uyển nói hết sức thản nhiên: “Ta hỏi huynh một câu, huynh thành thật trả lời. Huynh biết giải Chú truy tìm của Thẩm Tri Minh không?”
“Đúng vậy.” Giản Hành Chi nghe thấy Tần Uyển Uyển ra mặt vì mình, đột nhiên có cảm giác sảng khoái khó tả. Y xắn tay áo, quát lại lần nữa với Quân Thù: “Ngươi quát ai đấy!”
Nghe thế, Quân Thù giễu cợt: “Muội còn muốn giải Chú truy tìm của sư phụ? Muội lại định chơi trò gì đây?”
Nói xong, Tần Uyển Uyển lấy túi Càn Khôn trong tay áo ra, đặt vào tay Giản Hành Chi: “Đây là bản đồ Vấn Tâm Tông cùng một vài trận pháp ta vẽ. Ngươi dựa theo địa điểm ta đánh dấu bố trí sẵn trận pháp. Hai ngày sau…” Tần Uyển Uyển trầm giọng: “Bất luận tình huống thế nào, Chú truy tìm vừa giải, chúng ta lập tức rời đi.”
“Hỏi ngươi thì ngươi đáp đi.” Giản Hành Chi mất kiên nhẫn: “Lải nha lải nhải, ngươi không mệt hả?”
“Muội lại muốn giở thủ đoạn bịp bợm gì đây?”
“Ta biết.”
Y gật đầu, mặt mày nghiêm túc: “Cô nói đúng. Vậy chuyện thứ hai là?”
Quân Thù trừng Giản Hành Chi, bình tĩnh nằm dưới đất: “Nhưng trừ phi muội bằng lòng cứu Nguyệt Ly, nếu không ta sẽ không giúp muội.”
“Dễ thôi.”
“Chủ nhân, ta thật hãnh diện vì cô!”
Tần Uyển Uyển vừa nghe đã bật cười. Nàng rút chân lại, mở miệng đáp ứng: “Huynh đừng hối hận là được.”
“Chuyện gì?”
Quân Thù sững người, thị vệ xông lên đỡ hắn dậy. Hắn khó tin nhìn Tần Uyển Uyển. Một lát sau, hắn nhắc nhở nàng: “Ta bảo muội cứu Nguyệt Ly!”
Dứt lời, nàng vươn tay về phía Giản Hành Chi.
“Không thành vấn đề.” Tần Uyển Uyển thoải mái đồng ý: “Huynh giải chú giúp ta, ta cứu người giúp huynh.”
“Muội tốt bụng vậy sao?” Mặt Quân Thù hoài nghi: “Vậy vì sao muội không cứu nàng sớm một chút?”
Dứt lời, hai người nghênh ngang bỏ đi.
“Máy chiếu?”
“Chẳng phải tối nay ta mới nhìn thấy người à?”
“Cũng được.” Tần Uyển Uyển gật đầu: “Vậy hai ngày sau, huynh giải Chú truy tìm cho ta, ta thay huynh đánh thức Tô Nguyệt Ly. Có điều huynh đã đồng ý…” Tần Uyển Uyển khẽ mỉm cười: “Thì đừng hối hận.”
Một chiêu đập vào tay Quân Thù, trực tiếp cướp đi tiêu bạch ngọc.
Vẻ mặt Tần Uyển Uyển thẳng thắn: “Vừa mới làm rõ xảy ra chuyện gì.”
“Hỏi ngươi thì ngươi đáp đi.” Giản Hành Chi mất kiên nhẫn: “Lải nha lải nhải, ngươi không mệt hả?”
“Ngươi là cái thá gì?!”
“Còn giả vờ.” Quân Thù cười giễu: “Tần Vãn, muội là người thế nào ta rõ hơn hết. Muội đừng tưởng muội bằng lòng cứu Nguyệt Ly, ta sẽ xem trọng muội. Ở trong lòng ta, muội vĩnh viễn không bằng Nguyệt Ly.”
Quân Thù nhìn chằm chằm nàng. Tần Uyển Uyển nhún vai, không hề nhiều lời, xoay người nhìn Giản Hành Chi: “Được rồi, ta đi đây. Hai ngày sau gặp lại.”
Tần Uyển Uyển: “…”
“Ta biết.”
Nàng siết chặt nắm đấm, cảm giác lại muốn đánh người.
“Ờ.” Tần Uyển Uyển gật đầu, suy nghĩ rồi nghiêm túc đề nghị: “Vậy huynh trở về nói với Quân thành chủ, vì tương lai Nhạc Thành, tranh thủ sinh thêm một đứa vẫn còn kịp.”
Nhưng nghĩ đến kế hoạch hạ sơn, nàng vẫn quyết định không tính toán với kẻ ngốc.
Giản Hành Chi đã dần nắm được tố chất một nam sủng nên có, lời nói ngày càng trôi chảy.
Tần Uyển Uyển hít sâu một hơi, khẽ cười: “Quân thiếu chủ, huynh chỉ cần nói đồng ý hay không là được.”
“Tần Vãn!”
Quân Thù trầm tư chốc lát, gật đầu: “Được.”
“Vậy…”
“Có điều…” Quân Thù ngước mắt nhìn Tần Uyển Uyển: “Muốn giải Chú truy tìm của Thẩm tông chủ, ta cần chuẩn bị chút thời gian.”
“Cô nói đi.” Giản Hành Chi vừa nghe Tần Uyển Uyển bảo muốn làm gì đó liền lập tức hưng phấn.
“Bao lâu?”
Quân Thù quát lớn. Hắn bình tĩnh lại, lạnh lùng nói: “Tần Vãn, muội để ta đứng dậy.”
“Hai ngày.”
“Tần Vãn.” Giản Hành Chi quay đầu nhìn về phía Tần Uyển Uyển: “Hắn nói ta không có tư cách nói chuyện.”
Một chiêu nện trước ngực Quân Thù, hất văng hắn tại chỗ.
“Cũng được.” Tần Uyển Uyển gật đầu: “Vậy hai ngày sau, huynh giải Chú truy tìm cho ta, ta thay huynh đánh thức Tô Nguyệt Ly. Có điều huynh đã đồng ý…” Tần Uyển Uyển khẽ mỉm cười: “Thì đừng hối hận.”
“Muội lại muốn giở thủ đoạn bịp bợm gì đây?”
Tần Uyển Uyển: “…”
“Bao lâu?”
Quân Thù nhìn chằm chằm nàng. Tần Uyển Uyển nhún vai, không hề nhiều lời, xoay người nhìn Giản Hành Chi: “Được rồi, ta đi đây. Hai ngày sau gặp lại.”
Dứt lời, nàng vươn tay về phía Giản Hành Chi.
“Vậy làm sao cái tên Giản Chi Diễn còn sống? Làm sao lên núi?”
Giản Hành Chi đứng dậy, cùng đi ra cửa với Tần Uyển Uyển. Bước tới cửa, Tần Uyển Uyển chợt nhớ đến chuyện gì, đột ngột dừng bước, quay đầu nhìn Quân Thù: “À này, Quân thiếu chủ.”
Y suy nghĩ, để khuyến khích tinh thần dũng cảm đánh lộn của Tần Uyển Uyển tối nay, y tiếp tục nhắm mắt khen: “Tối nay, cô lợi hại quá! Tiếp tục như vậy, tương lai phi thăng không còn xa.”
“Chuyện gì?”
“Ngài cũng không biết…” Thị vệ sắp khóc đến nơi: “Thuộc hạ làm sao biết?”
Quân Thù ngẩng đầu, vẻ mặt Tần Uyển Uyển nghiêm túc: “Cho hỏi Quân thành chủ còn đứa con nào khác không?”
“Không… không biết.”
“Quân thị chỉ có một mình ta.” Quân Thù nhíu đầu mày: “Muội biết rõ còn hỏi?”
“Quân Thù muốn giải cứu Tô Nguyệt Ly, vậy ta phải giúp một tay.” Tần Uyển Uyển nghĩ tến chuyện sắp xảy ra, càng nghĩ càng vui: “Không những ta phải cứu, ta còn muốn để hắn nhìn thấy Nguyệt Ly muội muội mà hắn quan tâm nhất rốt cuộc đang làm cái gì, đúng không?”
“Ờ.” Tần Uyển Uyển gật đầu, suy nghĩ rồi nghiêm túc đề nghị: “Vậy huynh trở về nói với Quân thành chủ, vì tương lai Nhạc Thành, tranh thủ sinh thêm một đứa vẫn còn kịp.”
Tần Uyển Uyển vừa nghe đã bật cười. Nàng rút chân lại, mở miệng đáp ứng: “Huynh đừng hối hận là được.”
“Tần Vãn!”
Nhưng nghĩ đến kế hoạch hạ sơn, nàng vẫn quyết định không tính toán với kẻ ngốc.
“Hửm?” Giản Hành Chi hiểu ra nàng nói cái gì. Y chẳng thèm để tâm, kiểu ẩu đả linh tinh này căn bản chẳng đáng là gì, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ hết sức hoàn hảo: “Không có chuyện gì, cô không sao là được.”
“Không tiễn!” Giản Hành Chi thấy Quân Thù nổi cáu, cao giọng cắt lời hắn, quay lưng phất tay rời đi: “Đi thôi.”
Dứt lời, hai người nghênh ngang bỏ đi.
Quân Thù nhìn bóng lưng bọn họ, siết chặt nắm đấm.
“Chẳng phải tối nay ta mới nhìn thấy người à?”
Thị vệ bước lên, run run mở miệng: “Thiếu chủ…”
“Làm sao Tần Vãn vào được đây?!”
Rốt cuộc Quân Thù cũng tìm được người có thể trút giận, hắn rống to.
“Không… không biết.”
“Vậy làm sao cái tên Giản Chi Diễn còn sống? Làm sao lên núi?”
“Không… không biết.”
“Từ khi nào Tần Vãn có thực lực như thế, sao ta lại không biết?”
“Từ khi nào Tần Vãn có thực lực như thế, sao ta lại không biết?”
“Ngài cũng không biết…” Thị vệ sắp khóc đến nơi: “Thuộc hạ làm sao biết?”
“Ngươi là đồ phế vật!” Quân Thù tát mạnh lên mặt thị vệ, khoé mắt sắp nứt ra: “Đi tra!”
Tần Uyển Uyển ho khẽ một tiếng, ánh mắt mang theo chút xấu hổ: “Tối nay khiến ngươi sợ hãi rồi.”
Quân Thù quay đầu quát to. Trước mặt là một đòn của Tần Uyển Uyển, đánh hắn lăn quay ra đất. Không biết nàng học động tác của ai, giẫm một chân lên mặt Quân Thù, chỉ sáo vào hắn: “Huynh quát ai đấy!”
“Vâng, vâng…” Thị vệ nhanh chóng xoay người quỳ gối xuống đất: “Thuộc hạ lập tức đi tra!”
Thị vệ hấp tấp chạy đi. Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi cùng đi ra khỏi đình viện, hai người ăn ý nhìn nhau, sau đó đồng thời bật cười.
Quân Thù trừng Giản Hành Chi, bình tĩnh nằm dưới đất: “Nhưng trừ phi muội bằng lòng cứu Nguyệt Ly, nếu không ta sẽ không giúp muội.”
Tần Uyển Uyển ho khẽ một tiếng, ánh mắt mang theo chút xấu hổ: “Tối nay khiến ngươi sợ hãi rồi.”
“Ta làm việc…” Giản Hành Chi cầm túi Càn Khôn cười, trong đầu nhanh chóng hình thành một kế hoạch: “Cô yên tâm.”
“Ngươi là đồ phế vật!” Quân Thù tát mạnh lên mặt thị vệ, khoé mắt sắp nứt ra: “Đi tra!”
“Hửm?” Giản Hành Chi hiểu ra nàng nói cái gì. Y chẳng thèm để tâm, kiểu ẩu đả linh tinh này căn bản chẳng đáng là gì, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ hết sức hoàn hảo: “Không có chuyện gì, cô không sao là được.”
“Còn giả vờ.” Quân Thù cười giễu: “Tần Vãn, muội là người thế nào ta rõ hơn hết. Muội đừng tưởng muội bằng lòng cứu Nguyệt Ly, ta sẽ xem trọng muội. Ở trong lòng ta, muội vĩnh viễn không bằng Nguyệt Ly.”
Giản Hành Chi đã dần nắm được tố chất một nam sủng nên có, lời nói ngày càng trôi chảy.
Y suy nghĩ, để khuyến khích tinh thần dũng cảm đánh lộn của Tần Uyển Uyển tối nay, y tiếp tục nhắm mắt khen: “Tối nay, cô lợi hại quá! Tiếp tục như vậy, tương lai phi thăng không còn xa.”
“Ngươi câm miệng!”
“Ta cũng thấy vậy!” Tần Uyển Uyển tràn đầy tự tin, nhưng lại cảm thấy không thể gạt bỏ công lao của Giản Chi Diễn, bèn nhanh chóng sửa lời: “Nhưng may mà có ngươi giúp đỡ, đưa ta tới đây.”
“Vậy…”
Dứt lời, Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Tiếp theo có thể còn phải phiền ngươi giúp ta hai việc.”
“Cô nói đi.” Giản Hành Chi vừa nghe Tần Uyển Uyển bảo muốn làm gì đó liền lập tức hưng phấn.
“Chuyện thứ nhất.” Tần Uyển Uyển nhớ tới đống khúc chiết trong đầu mấy ngày qua, lên kế hoạch: “Ta đang muốn tìm dụng cụ làm máy chiếu.”
“Máy chiếu?”
Giản Hành Chi nghe không hiểu lắm. Tần Uyển Uyển nghĩ đến chuyện sắp phát sinh, gương mặt hết sức vui vẻ: “Chi Diễn, chúng ta phải làm người tốt.”
“Làm sao Tần Vãn vào được đây?!”
“Sao?”
“Quân Thù muốn giải cứu Tô Nguyệt Ly, vậy ta phải giúp một tay.” Tần Uyển Uyển nghĩ tến chuyện sắp xảy ra, càng nghĩ càng vui: “Không những ta phải cứu, ta còn muốn để hắn nhìn thấy Nguyệt Ly muội muội mà hắn quan tâm nhất rốt cuộc đang làm cái gì, đúng không?”
Giản Hành Chi vừa nghe đã hiểu ngay đây chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.
Y gật đầu, mặt mày nghiêm túc: “Cô nói đúng. Vậy chuyện thứ hai là?”
“Thẩm Tri Minh đã đi Mật cảnh hai ngày.” Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Hai ngày sau, ta không biết ông ta có trở về hay không. Nhưng mặc kệ thế nào, chúng ta vẫn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”
Nói xong, Tần Uyển Uyển lấy túi Càn Khôn trong tay áo ra, đặt vào tay Giản Hành Chi: “Đây là bản đồ Vấn Tâm Tông cùng một vài trận pháp ta vẽ. Ngươi dựa theo địa điểm ta đánh dấu bố trí sẵn trận pháp. Hai ngày sau…” Tần Uyển Uyển trầm giọng: “Bất luận tình huống thế nào, Chú truy tìm vừa giải, chúng ta lập tức rời đi.”
“Ta làm việc…” Giản Hành Chi cầm túi Càn Khôn cười, trong đầu nhanh chóng hình thành một kế hoạch: “Cô yên tâm.”
“Trận pháp của Tần Vãn…” Giản Hành Chi hỏi thăm 666 trong thức hải: “Chắc ta phóng đại uy lực lên gấp mười lần cũng không sao đâu nhỉ?”



Tình đồng chí trên dưới một lòng, tương lai có vẻ tươi sáng :)))
Chỉ nói một câu thui: Tô Nguyệt Ly là Hải vương, một lần quăng lưới, quét cả rổ cá.
Cười ẻ
Chờ cả lũ bị vả mặt chát chát!!!
Boss nhà mình mạnh quá, ảnh mà được bung lụa thì tốt biết mấy.
Còn phải nói anh từng là Long Ngạo Thiên mà=))
Anh mình có thiên phú làm diễn viên quớ
Anh mình còn có tố chất làm nam sủng nữa ?
666 mệt rồi, đại ca muốn sao cũng được hết haha
Mới có mấy ngày mà Long Ngạo Thiên đã học dc làm sao làm nam sủng rồi, có tố chất :))
Đã cái nư quá đi mất!
Không ưa vẻ mặt kiêu ngạo của Quân thiếu chủ chút nào!
Mà anh Giản diễn ngày càng điêu luyện rồi nhé! Cứ phải nói đỉnh!