Cá muối cứu thế – Chương 08

Chương 08

Thần linh ghi thù

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Lưu ý khi đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Ánh sáng thần thánh sinh ra lúc triệu hồi thần linh có thể gây thương tích cho nhân tố tận thế của thế giới tận thế, bất kể nhân tố tận thế là loại hình gì. Tiên tri Chỉ là bị vứt bỏ tại viện mồ côi đích hài tử.

Dưới tác dụng của ánh sáng thần thánh, Lý Vĩ Cơ bằng lòng khai ra tất cả mọi chuyện. Thịt vùng cổ và mặt của cậu ta thối rữa nhiều hơn, thân quỷ giống như được vớt từ dưới nước lên, toàn là mồ hôi vã ra vì đau đớn. Hắn thành tích xuất sắc nhất, khảo thượng trong thành phố.

Chí ít chuyện ma lúc này giống quái vật có thực thể hơn hồn ma. Hết lần này đến lần khác đích ăn hiếp, từ hắn tiến cao trung sau.

Lý Vĩ Cơ rất suy yếu, Vân Thiển không cần kiềm hãm cậu ta nữa. Lúc cô đứng dậy, tay Văn Tư Thành và Vương Tư Tuệ đều đồng thời duỗi ra trước mặt cô.

Xấu hổ. Tên hạ nhân nghe Hạ nhânChỉ thống khổ đích tố nói đến đây sau.

Vương Tư Tuệ lập tức định rút tay lại. Nơi nào ngờ tới ác nhân chỉ bị hành hạ liễu một đoạn thời gian.

Vân Thiển đặt hai bàn tay lên tay hai người: “Đãi ngộ của Hoàng đế, tôi được hoan nghênh quá mà, đành chịu thôi.” Câu nói làm hai người câm nín nhìn cô, thành công hoá giải bầu không khí lúng túng.

Đặng Chung: “Mày vừa nói ‘Cô ta đã nói trước với tao sẽ có người muốn tìm mình’, cô ta trong câu này là ai?” Hắn ta nói chuyện ma quy tắc sẽ ở trò chơi chuyện ma.

Lý Vĩ Cơ tỉnh táo lại từ cơn đau, ánh mắt rời rạc, hỏi một đằng, trả lời một nẻo. Tiện nhân cảm thấy bọn oan kiếp là cá nhân tài.

“Chúng tao là chuyện ma, chỉ cần con người tiếp tục lưu truyền câu chuyện về chúng tao, chuyện ma sẽ mãi mãi tồn tại. Loài người không thể nào ngăn cản được sự phát triển của chuyện ma, chỗ này chỉ là nơi bắt đầu…” Củ hành Chỉ đã là quan thẩm phán, máy tính cũng tới từ với hắn.

“Cô ta và những thủ lĩnh khác sẽ dẫn chúng tao đi về hướng thắng lợi.”

Quả nhiên chuyện ma có thủ lĩnh, “cô ta” trong miệng Lý Vĩ Cơ hẳn là thủ lĩnh. Hiện tại còn không phải thu hồi đích thời điểm.

Đặng Chung giơ chân đạp lên vùng cổ thối rữa của Lý Vĩ Cơ, thịt thối rớt xuống: “Đây không phải là câu trả lời tao muốn, nói tao biết tên của thủ lĩnh! Thủ lĩnh là chuyện ma gì?”

Lý Vĩ Cơ ngước mắt, nhìn màn sương đen chậm rãi ngưng tụ trên đầu Đặng Chung. Cậu ta vừa định cười, Vương Tư Tuệ bên kia đã niệm lời triệu hồi lần nữa… khơi dậy nỗi đau bị ánh sáng thần bí giày vò của Lý Vĩ Cơ. Không thể không thừa nhận, đây là một cái mỹ đến cực hạn.

Cậu ta hô lên: “Ngũ đại quái ——” Thế rồi Chỉ núp ở Tên hạ nhân sau lưng, thân thể run rẩy.

Sương đen đột ngột chui vào cơ thể Lý Vĩ Cơ. Chỗ ngồi thượng đích mỹ học gia hiển nhiên sửng sốt.

Nhóm Vân Thin ch thyLý Vĩ Cơcht há toming, vô cùngđau đn nmgc xung, thtïlưng dán chtãdưi đt, taychân li liên¸tc giơ lên,[làn da màuìthan chì mtđi sc sng,ci b scxanh, ch cònýli màu xámtro, cui cùng¸nhanh chóng khôqut li.

Cùng lúcâđó, thân thLý Vĩ Cơgãy đôi tiìch! Phn lưng,mông và chânôco qup, hngphát ra tiếngícưi khng khc:Ĭ“Cô ta tcígin ri.”

Ngaylp tc ccu ta quay³ba trăm sáumươi đ.

Đôi mtľch còn liĩtròng trng nhìnÏthng v phíah, chy haivt máu dài.

Đámngưi Văn TưîThành, Vương TưĪTu, Thiên HànhéKin bt tiếngĭnôn o. Sc{mt Đng Chungɪcũng không dãcoi, anh giơtay lên btũming, di mt,ĩkim chế nônma sp tràoơkhi cung hng.

Chs tinh thnļmi ngưi chơiìlên xung ddi, thưng gilà rt san(*),¸biên đ chıs sinh mng(h thp.

(*) Rtòsan: tc rtĮđim Sanity

Tr VânThin.

Vân Thin bình}tĩnh vut lưngtng ngưi. Côľch nhìn thy¸mt đng mosaic,Îcăn bn khôngbiết cnh tưngĩkinh khng c}nào.

“Ngũ đi quáiĭgì, ngũ điíquái đàm(*) sao?”)

(*) Năm chuynîma ln

Thi gianitrên đng hɩnhy lên, 04:15.

Banmai yếu txut hin cùngívi ánh mttri. Thi thľđáng s caLý Vĩ Cơïging như bcc ty bôijđi, chm rãiùbiến mt.

Mt manhmi Lý VĩCơ, bn hĪđành phi btđu điu traĩchuyn ma liìt đu.

Đng LanLan vn luônkhông có cmgiác hin dinm ming đìngh: “Nếu cóưtrang web nhưBaidu Google đÎtra nhanh thôngđtin chuyn maưthì hay ri…

Đng Lan Lan]trông ging nhưmt cô tiuíthư, nhưng khíícht chín chn,ging nói duîdàng, tràn đyphong thái chìĐi. T đuđến cui, côıta đu rtim lng.

Lúc miɨngưi trm mcđkhông có ýľtưng gì, côâta mi mming nói.

Li nóiĪnày nhc nhVân Thin.

Vân Thinngng đu: “Khôngphi có dinđàn có thļxem thông tinìchuyn ma sao?”ế

Cô k liĩvic mình gpĩphi chuyn maįN nhn nhn,īda vào đimĩyếu chuyn maátrong bài đăngũca din đànĮmà thun liɩphn kích chy¸thoát.

Không nói choóVương Tư TuÏlà chuyn trưckia, bây giIcô li munnói ri.

Đôi lúcĩVân Thin làmvic hết sctu hng, daìtheo tâm trngmà làm.

Vương TưèTu cũng khôngãnghĩ nhiu, côÍhi: “Chúng tôikhông biết din:đàn này, đa{ch trang webɨlà gì?”

VânThin va đnhtr li, nhưngtrong trí nhìch có mtĩtrang web bn thanh đa,ch, không thytên trang web.

Côđáp: “Tôi phihi thăm ngưi cùng tôilúc đó, màyýtính là docu y choɪtôi xem.”

VươngĬTư Tu: “TiuTng à?”

Anhk sơ lưcchuyn v TngHành Ch, khôngnói quá khcu tng triĩqua, ch nóicu y đangíđiu tra chuynįma, hình nhưfcòn mun tìmơngưi hp tác}đi phó chuynĬma.

T đu đếnìcui, anh đugi “Tiu Tng, không hđ cp tênếđy đ caTng Hành Ch.

ĐngChung tc gin}quát: “Ngưi quantrng như thế,sao các ngưikhông nói choóchúng tôi sm?!”é

Vân Thin vàVăn Tư Thànhnhìn tên ngcİtrưc mt.

Đng Chungõcht hiu. Thtĩra ch sàIQ và EQca anh taơkhông thp, chng}qua xu ming,ếtính tình tmt chút. Anhta hi: “VânThin, cô munúgia nhp đichúng tôi không?”

Vân Thin: “?”ĩ

Đng Chung: “CôÎcó vũ khícó th khcchế chuyn ma,vũ khí làÎca cô, tôis không giành,ĩnhưng tôi hiЇvng cô cóôth gia nhpđi chúng tôi,īgiúp đ chúngtôi… Tôi xinìli vì liitng nói nhà ăn lúcãtrưc, hi vngícô có thɪtha th cho°tôi. Chúng tacùng nhau cugiúp thế gii!”¹

Vân Thin: “Trênngưi tôi khôngãcó vũ khífđi phó chuyn[ma.”

Đng Chungĩgt đu, t,v thu hiu:Không sao, vy³cô cũng cóĨth gia nhpɨđi chúng tôi.”

Vân Thin: “…ìCô không cótht mà.

Đng Chungnói mt cáchthành khn, nhưngɩthái đ caanh ta liìkhông t ranhư thế. VâniThin có thcm nhn đưcìngưi này tưngcô có bàntay vàng nênmi mun chiêum cô vđi.

Văn Tư Thànhúkhông nói tiếngļnào, hai tayĩđt lên bng,v mt gingìnhư con lưiôch đi phánquyết s phn.

VânThin: “Tôi cóđi ri, đng[đi tôi đây.”

Văn TưThànhôiİchao mt tiếng,vnh ngón tayíhoa lan(*) chcívào b vaiVân Thin: “Ghétghê, không ungЇcông khi nãyanh vác emchy na ngày.”)

(*) Ngón tayhoa lan:

Vân Thinrùng mình mcíói, ghét b:đy Văn TưThành ra, nói}vi Đng Chung:“Tôi có thhi Tiu Tngăgiúp anh. Cuy biết rõchuyn ma, cócu y giúp,chc mi ngưis thun licu giúp thếgii hơn.”

VânđThin quyết tâmlàm cá mui,đi theo đámìngưi Đng Chungchc chn phiđu đá lungtung vi chuynma. Cô Įchung vi VănếTư Thành cóili hơn, dù,sao anh cũngîkhông b rơicô.

Đng Chung nóiıhai ngưi chcn cho bnih biết tênTiu Tng thìĩh có thíti tìm cuĬta.

Nhưng Vân Thinêvn kiên quyết{nói: “Tôi sđi hi cuìy, cu yâđng ý thìtôi s dncu y đếnigp mi ngưi.”õ

Đng Chung cònơđnh nói gìÏđó, Vương TưũTu đã đngɨra ging hòa.

VânìThin và bnh hn đađim gp mt,cài đt Đngh cu thếquan h hpútác đi ngũă. Đến lúciđó, bn h(có th thôngqua Đng hĩcu thế gi¸tín hiu tphp.

Tri sáng, aiĬny tiếp tc:sm vai nhânvt ca mình.

Đèn{camera trong trưngnhp nháy, VănTư Thành phànnàn: “Đt camera:có ích gì,Ĩtrưng hc khôngìcó ai saīcamera sao?”

VânɪThin: “Bui tigp li.”

VănTư Thành biếtcô mun điìtìm Tng HànhjCh.

Tng Hành Chnói mun tìmãcu thì cóêth ti haiýnơi là rngcây nh phíaNam và tngĩthưng toà nhààch bn h lúc đó,ìcũng chính làtoà nhà sby.

Vân Thin hctiết sc khoívà sc đpbui sáng xongthì đi tiľtng thưng toàĬnhà s by.

Mtđôi tình nhân,đang trênĨtng thưng traođi nưc miếng.íVân Thin khôngĩthy rõ nhưng]có th nghethy tiếng chépming. Nơi nàykhông có TngHành Ch.

Cô li°đi ti rngcây nh phíaNam.

Vân Thin đi¹mt cách cnIthn, dù sao]đây cũng làĺnơi gp phichuyn ma giáo}viên ch nhim.

Chắc chuyện ma sẽ không xuất hiện ban ngày —— thời điểm Lý Vĩ Cơ biến mất cũng là trời sáng.

Vân Thiển vẫn còn hơi sợ, dù sao cô cũng là người có lá gan chỉ bằng hạt óc chó.

Cô lén lén lút lút giống như con chuột trộm đồ, thỉnh thoảng xoay đầu nhìn xung quanh.

Cô cũng không biết mình đang nhìn thấy cái gì. Với thị lực hiện nay, cô nhìn cái gì cũng đều mờ nhoè.

Rừng cây nhỏ phía Nam cũng không có Tống Hành Chỉ.

Bước chân Vân Thiển khựng lại, có người đang nhìn cô, chắc chắn có người đang nhìn cô, trực giác của cô ít khi sai lầm.

Cô lại nhìn trái nhìn phải lần nữa, rốt cuộc tầm mắt dừng lại chỗ bầu trời trên đỉnh đầu.

Xuyên qua mây trắng và hơi nước, người bên trong Thuỷ kính(*) bỗng ngước mắt, mặt đối mặt với ngài.

(*) Thuỷ kính: Gương nước

Đôi mắt chan chứa tình cảm, tràn ngập hơi sương, long lanh tựa đầm nước trong vắt bên trong rừng đào, lăn tăn gợn sóng.

Giới bất giác vươn tay thu Thuỷ kính lại. Nhớ ra đối phương không nhìn thấy mình, ngài lại làm phép tái hiện Thuỷ kính.

Sau khi vứt quả cầu ánh sáng trở về Sông tín ngưỡng, quả cầu kia lại bay theo ngài trở về thần điện, sống chết quấn lấy.

Thân phận ra đời của Giới đặc biệt, ngài không có tín đồ, đây là tín đồ duy nhất.

Ngài không hiếu kỳ sao?

Đó là trái với lòng mình.

Giới: Việc này là để thăm dò âm mưu của Thần điện Ánh Sáng.

Ngài lại nhìn cảnh trong Thuỷ kính, đối phương đang lau nước mắt chảy ra.

Ngài quyết định cho tín đồ duy nhất một cơ hội nữa. Loài người khóc đến mức này, chắc chắn là đang cần trợ giúp. Lời triệu hồi lúc trước của cô ắt có lý do.

Giới nhắm mắt, lắng nghe tiếng lòng của tín đồ.

Vân Thiển giơ ngón tay lau giọt lệ trên khoé mắt. Mắt cận rất sợ sáng, nhìn ánh sáng yếu cũng dễ chói mắt, nước mắt chảy ròng ròng.

Là ảo giác sau khi gặp chuyện ma sao…

Vân Thiển dời tầm mắt đang nhìn lên bầu trời.

Nghĩ thế nào thì con người cũng chẳng thể trốn trên trời được, không đúng, chưa biết chừng là thần linh  thì sao?

Tưởng tượng thần linh mang khuôn mặt Vua hiểu biết giơ ngón tay khổng tước(*), trốn sau đám mây lén lút nhìn tới nhìn lui.

(*) Ngón tay khổng tước

Vân Thiển: “…”

Thần linh biết rình mò hả? Chậc, vừa mất giá vừa biến thái.

Hai đống cứt chim rơi xuống hai đầu vai Vân Thiển. Cô ngỡ ngàng ngẩng đầu, trên trời không có bóng dáng loài chim nào.

Học xong tiết buổi chiều, Vân Thiển lại tới tầng thượng. Bấy giờ, trời đã xế chiều, tịch dương chân trời nhuộm màu lên áng mây hết sức rực rỡ, Tống Hành Chỉ đang ngồi dưới đất lật sách.

Phát giác có người lên tầng thượng, đầu mày cậu hơi cau lại, gần như không thể nhận ra.

Nhìn thấy là Vân Thiển, khoé môi bình thường trễ xuống của cậu giương lên, bày ra gương mặt tươi cười.

Cậu sực nhớ: “Hai người không đi sao?”

Vân Thiển ngồi xuống bên cạnh cậu: “Đi không được, đi nửa ngày vẫn trở về trường học, đụng trúng giáo viên chủ nhiệm mà cậu nói, may mà số hên, thoát được một kiếp.”

Sắc mặt Tống Hành Chỉ biến đổi theo lời Vân Thiển kể. Nghe xong, cậu thở dài: “Em không sao là tốt rồi.”

Vân Thiển: “Nếu có chuyện, bây giờ tôi đã không ngồi bên cạnh cậu rồi.”

Tống Hành Chỉ đỏ mặt, im lặng cười khẽ. Cậu sờ chiếc nhẫn gỗ trên tay, xoay nhẹ.

Vân Thiển kể lại chuyện đám người Đặng Chung và Vương Tư Tuệ tìm cách đối phó chuyện ma.

Tống Hành Chỉ mở to mắt: “Ý em là bọn họ cần tôi giúp đỡ? Bạn của em cần tôi giúp đỡ?”

Dưới ánh hoàng hôn, làn da trắng muốt của cậu khoác lên một lớp ánh sáng vàng, rất giống ánh sáng phát ra trên người Vương Tư Tuệ lúc triệu hồi thần linh.

Vân Thiển vươn tay xoa đầu đối phương: “Ừ.”

Thiếu niên trong Thuỷ Kính được xoa đầu, lộ ra gương mặt vừa ngạc nhiên lại vừa ngượng ngùng. Lúc Vương Lâm đến thì nhìn thấy cảnh tượng như thế.

Thiếu niên mang gương mặt giống hệt Giới trước khi trưởng thành.

Cậu là dục vọng Cố chấp của Giới.

Vương Lâm không hỏi Giới vì sao lại quan sát dục vọng Cố chấp, lẽ nào vì những người ngoại lai có liên quan đến Thần điện Ánh Sáng?

Vương Lâm là thần bộc(*), nhiệm vụ của ông ta là phục vụ thần linh.

(*) Thần bộc: nô bộc của thần linh

Ông ta khom lưng nói: “Hình như dục vọng Cố chấp của ngài vẫn chưa tới mức thu hồi.”

Giới hờ hững đáp “Ừ”.

Vì sao dục vọng Cố chấp của ngài…

Lại ở cùng với tín đồ vô lại, đáng chết, cả gan suy đoán ác ý, hơn nữa còn nhục mạ thần linh?

5 1 vote
Đánh giá bài viết
guest
9 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Thanh Hà
Thanh Hà
3 Tháng Cách đây

Úi bảo sao mà e có cảm tình với bạn học Tống từ khi bạn xuất hiện ( ừm e sẽ không nói là bởi vì bạn ý. đẹp trai đâu 🤣) . Hihi đã quá rốt cuộc thì Thần cũng xuất hiện rõ hơn rùiii . Đọc một lúc 2 chương liền đã ghê ấy Zen zen ơi . E cảm ơn ZenZen nhìu nha hí hí dù k biết có phải do lời đòi quà sn của e k mà được đọc liên tục 2 chương liền nhưng e cứ cảm ơn vậy 🥰🥰🥰

quýt đường
quýt đường
3 Tháng Cách đây

Giờ tới ma Giáo viên, gặp tui là tui chạy luôn, nhìn muốn xỉu

linhtrane72
linhtrane72
3 Tháng Cách đây

Bà Vân Thiển sợ nhưng vẫn không quên tấu hài, lại còn tưởng tượng thần linh giơ ngón tay khổng tước rình mò nữa chứ 😂

Phương
Phương
3 Tháng Cách đây

Ai chà đọc tới chương này thì mọi thứ bắt đầu rõ nét hơn ròi nè…

Tâm Tâm
Tâm Tâm
3 Tháng Cách đây

Tính ra Vân Thiển bị cận nặng lại hoá hay,đỡ phải nhìn hiện trường kinh dị

Yến Anh
Yến Anh
2 Tháng Cách đây

Vì ngài sẽ thua trên tay cgai nhà ng ta chứ sao nữa. 😂😂😂😂

Nona Nguyễn
Nona Nguyễn
2 Tháng Cách đây

Bà Thiển bà bớt hài lại dùm tui được không. Đọc mà cứ cười tủm tỉm hoài ..

bibi
bibi
11 Ngày Cách đây

Phần này mình hơi không hiểu là ai đang kể chuyện về Tống Hành Chỉ: “Anh kể sơ lược chuyện về Tống Hành Chỉ…Từ đầu dến cuối, anh đều gọi…”. Theo mạch truyện thì nên là Vân Thiển kể lại về Tống Hành Chỉ chứ không phải anh nào khác.

“Cậu ấy biết rõ chuyện ma, có cậu ấu (ấy) giúp…”

9
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!