Cá muối cứu thế – Chương 11

Chương 11

Ai là đồ bỏ

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Lưu ý khi đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Đặt hai màn hình máy tính song song? Càng như vậy, hắn càng không có cách nào sinh ra.

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau.

Tại sao Vân Thiển lại bảo bọn họ làm thế? Người nhận gia vừa yếu nổi giận, lại nghe thấy Tên hạ nhân.

Với tư cách là người duy nhất đối đầu trực diện với chuyện ma, chắc chắn cô có lý do riêng nên mới nói vậy. Có thể vượt qua khó khăn đích người cảm kích đích.

Mọi người đồng loạt hành động, di chuyển màn hình máy tính.

Tay Văn Tư Thành nhấc hai màn hình lên, đầu cắm nguồn điện rơi ra, màn hình vấn nhiễu hột chớp nháy như cũ. Này tựu là quan thẩm phán đích ưu đãi, quan thẩm phán.

Ngắt điện cũng không thể ngăn thứ xuất hiện trong màn hình.

Đó là một quỷ nữ nhưng khác với Sadako, váy dài của cô ta màu đỏ, tóc màu nâu nhạt chứ không phải đen. Thì ra Chỉ vẻ mặt lập tức biến đắc hoảng sợ.

Cô ta cố sức bò khỏi màn hình, lộ ra một nửa cơ thể, người chơi kịp thời đẩy một màn hình khác cho cô ta. Nhưng nghĩ hai tay cố sức lôi kéo mỹ học gia đích.

Sau một phen cố gắng, cô ta thành công… bò vào một màn hình khác! Ta là đích phụ thân cùng với nàng đích.

Quỷ nữ: “?”

Hình như có chỗ nào sai sai. Làm một cái nhặt nhạnh chúa cứu thế người chơi tín ngưỡng.

Tại sao cô ta bò tới bò lui vẫn còn bò ở trong màn hình vậy? Ai đều sẽ thăng khởi sợ hãi cảm xúc, duy chỉ có.

Cô ta vẫn dốc sức bò, màn hình này không được thì đổi màn hình khác. Mỗi lần cô ta đổi màn hình, lập tức có người lấy một màn hình khác chặn cô ta lại, cô ta tiếp tục bò vào một màn hình mới. Chỉ có ác nhân mới nên trở thành chuyện ma.

Cảnh tượng quá đỗi miệt mài.

Luôn có người nói động cơ vĩnh cửu không tồn tại, nhưng cứ xem quỷ nữ này đi, cô ta rất có tiềm năng trở thành động cơ vĩnh cữu! Phát thanh tiên sinh trước khi chết trước đối với bọn họ.

Vân Thiển đảm nhiệm người chỉ huy suối nước(*), đứng trên ghế mở to đôi mắt chả nhìn thấy gì, chỉ chỉ trỏ trỏ với người đứng gần nhất: “Đặng Chung, anh bị gì vậy, anh có bị ngốc không, ưu tiên ngăn cản những màn hình có quỷ chui ra…”

(*) Chỉ huy suối nước: châm chọc người chơi thường xuyên ngủm củ tỏi trước, phải chạy về suối nước hồi sinh, nhưng lại cứ chỉ huy đồng đội đánh trận. Quan thẩm phán là này cái chuyện ma thế giới đích người.

Đng Chung đng ch máytính cách Vân}Thin ba hàng,quát: “Cô mùĩmà ch huyếcái gì!”

Máytính phòng máy}có tng cngsáu hàng, mihàng hai mươiìmáy, mt hànhìlang gia³chia hai mươimáy thành mi[bên mưi máy.ìĐng tác caЇnhng ngưi chơiãvà Tng HànhíCh phi thtnhanh mi kp:thi dùng mtImàn hình khácángăn qu nfchui ra.

Rt cucqu n cũngnhn ra côta b loàiĩngưi chơi xıri!

Trưc gi côta vn luôncúi thp đubò, tóc dàiÏche hết tm{mt. Ln này,ihai tay côta vén tóclên, quyết đnhĭnhìn rõ đưngìphía trưc ritiếp tc kếhoch.

Va nhìn lên,hay lm, giicho mt đámũloài ngưi thiếuïđo đc, khôngíng li ly¹màn hình khác[chn đưng tiếnlên ca côta, chng tráchđcô ta làmcách nào cũngèkhông ri khikhông gian nìnáu hin tiđưc.

Qu nhết sc tcgin, cô ta)đy màn hìnhìra.

Màn hình máyătính sau lưngVân Thin rơixung đt, vangílên rè rè.

Côquay đu.

Qu nètóc dài chmĪđt, tiếng khpxương toàn thânìkêu răng rc,gin git bòĭra phía ngoài,:na ngưi trênÍđã ri khiĩmàn hình.

Vân Thinfch có thìnhìn thy mtđng mosaic bòra khi mànhình.

Văn Tư Thànhéhét lên chóitai: “Con qu[này bt đutăng ch sIQ ri, côfta biết đyĨmàn hình!”

TngđHành Ch bên cnh VânũThin, nhìn thyqu n thò°cánh tay vìphía Vân Thin,İý đ túmcô vào mànIhình. Cu vivàng nhào lêntrưc.

“Cn thn!”

Tay)trái Vân Thinn chun xácílên đu quļn, tay phibng xut hinĨmt con dao²thái, vch mtđưng tuyt m,cm php vàoóđu qu n.

Khôngđi qu nīkp phn ng,cô đã tómĬly cái ghếva đng lúcênãy đp rmrm liên tc.éQu n bIđp rút trĬv màn hình.

Sc…sc chiến đuếtht kinh ngưi!

Ttc mi ngưi(bao gm ĐngɩChung không ưangưi chơi khiếmòkhuyết đu trìmt nhìn đngơtác nhanh nhnhung tàn caăVân Thin.

Đy làĬchuyn ma đó!Qu n chuit màn hìnhira li bícô đánh nhưchó, lui vàomàn hình lánhnn.

Tng Hành Chİlng lng dngíbưc, thân hình)Vân Thin phíaıtrưc bng lođo hai cái.

Culp tc bưcếlên, đúng như°d đoán, VânThin ngã vphía sau, nmtrong lòng cu,īphát ra tiếngngáy khe kh.

Khaiìchiến xong lpītc tiến vàoɨtrng thái hiùchiêu h?” VănTư Thành càu¸nhàu, cu thy²Tng Hành Chkhó khăn ômЇVân Thin, đĩxut giúp đnhưng b tchi.

Bn Đng Chungâhết sc khóÎhiu, nhưng hinɩti không phiflúc đ hi,ĩqu n đang¹đy nhng mànhình khác.

Làm saođây?”

Nhân sjbn h khôngìđ, không thínào chn ttc màn hìnhÍđưc.

Đng Lan Lan:í“Dùng cái nàyɩđi.” Cô lyĺcun băng keora chia choĭmi ngưi.

Tng HànhCh cn chămsóc Vân Thin,ļcng thêm culà ngưi bnx, chuyn hiubiết chuyn mart quan trngìnên ngưi chơikhông giao nhim°v cho cu.

Sau(đó ngưi chơiĩghép tt cýmàn hình theoicp, ly băngkeo dán chúngôli. Bn hìcó rt nhiu,băng keo, dán[hết vòng nàyđến vòng khác,ìqu n chngĬcòn cách nàoìđy màn hìnhra đưc.

Tt cİmàn hình chtjđng mt ch.

Mingưi có thnghe thy tiếngïqu n bòti bò luiĭtrong màn hình.Mi ln côta bò qua(mt màn hình{s vang lêntiếng khp xươngïrăng rc.

Ca vnIkhoá, bn hòkhông ra khiphòng máy đưc.

Datheo cách nóica Tng HànhóCh, bn hb bao vâybên trong lãnhđa ca chuynma, hoc làîgiết chết chuynếma, hoc làếchuyn ma bngílòng ch đngīth h đi.

Ngưiíchơi ngi xmbên cnh mànìhình. Ban đu,ıtiếng bò răngrc ca qun nghe rtkinh d, nhưngĨnghe mt hi,ábn h lithy cm thông.

VănìTư Thành: “Quìn này thmÏquá, chc lúcsng không đũdinh dưng bùloãng xương, bòcó cái màn}hình thôi cũngkêu như vy,tht đáng thươngľmà.”

Đng Chung:Ch s IQ°cũng không cao,bò màn hình,my chc lnmi nghĩ raôchuyn đy mànĪhình, hèn chiìch có thЇlàm qu. Nếu:mà làm ngưi,ĩcô ta đãb đào thilâu ri.”

ThiênHành Kin: “LàmÏqu khi cncnh tranh, chếtɩlà làm quđưc ri. Cóđiu ch nàyĺch đ ýti nhan sc,îkhông chng cô¸ta da vàomt đ kiếmĺcơm?”

Vương TưïTu: “Em khôngnghĩ thế, mingưi nhìn mtìcô ta cheĨkín mít nhưĮvy, chc chníkhông t tinìvào gương mtúbn thân. Va²ri em thymôi cô tari, không cótô son, daìtheo li côıgiáo nói, ngưiôkhông trang đimkhông th tnti trong xãàhi này.”

TngHành Ch đVân Thin, ngheìli ngưi chơiĩmà run lyïby.

Bn h nóiĩchuyn chng nhngquá đáng, tànnhn, mà cònõchng h có¸chút s hãiĭđi vi chuynêma. Không đúng,bn h cũng[s, nhưng khôngphi s hãicái chết, màãlà s bdo bt ng.

Rốt cuộc học sinh và công chức mới tới trường học là ai? Bọn họ hoàn toàn khác với người trong trường.

Tống Hành Chỉ dám khẳng định mình không nhìn lầm. Những người này có thể lấy đồ từ trong không khí, cậu không dám hỏi, sợ sau khi hỏi sẽ bị bọn họ loại ra ngoài.

So với người trong trường, cậu thích ở cùng bọn họ hơn, huống chi Vân Thiển cũng là một thành viên trong đó.

Tống Hành Chỉ giả làm kẻ ngốc, chẳng nhìn thấy cái gì.

Trong lúc Tống Hành Chỉ đang suy nghĩ, tiếng răng rắc bên trong phòng máy dừng lại, khoá cửa phát ra tiếng động rất nhỏ nhưng lại hết sức vang trong không gian yên tĩnh.

Quỷ nữ bằng lòng chủ động thả họ khỏi phòng máy.

Tám phần là không chịu nổi sự công kích bằng miệng của người chơi.

Nhưng ra khỏi phòng máy, lại có một đôi giày cao gót đặt ở bên ngoài phòng.

Giày cao gót cứ thế lẳng lặng nằm trước cửa, đối diện bọn họ, không hề nhúc nhích. Tiếng bước chân đi theo họ lúc trước lại vang lên lần nữa.

“Cộp, cộp.”

“Cộp, cộp, cộp.”

Tất cả mọi người trầm mặc, cơ thể bọn họ tựa như bị người ta ép đứng tại chỗ, không thể động đậy.

Tống Hành Chỉ cõng Vân Thiển đứng sau cùng, nhìn chăm chú giày cao gót dưới đất, hơi lui về sau một bước.

Tiếng giày cao gót khựng lại, áp lực trên người biến mất.

Văn Tư Thành lại sử dụng tốc độ mà một người béo không nên có cầm lấy giày cao gót, lao tới trước cửa sổ cuối hành lang.

Mở cửa, ném giày, khoá cửa, dựng thẳng ngón giữa.

Động tác tự nhiên liền mạch như nước chảy mây trôi!

“Bái bai quý khách!” Văn Tư Thành xoay người chống nạnh: “Tiếp theo đi đâu đây? Phòng y tế hả?”

Bất kể hành động dù là Vân Thiển đập đầu quỷ nữ phòng máy, hay là Văn Tư Thành ném chuyện ma giày cao gót trên cao đều thay đổi cách nhìn của những người chơi khác.

Cứu giúp thế giới tận thế mấy lần, bọn họ chưa từng thấy cách thức xử lý ngược đời như vậy.

Văn Tư Thành: “Đi nhanh lên, giúp xong vụ này, tôi và Vân chó còn phải thể nghiệm cuộc sống học đường, dù sao đối mặt với chuyện ma thì chúng tôi cũng chỉ là đồ bỏ thôi.”

Người chơi thần chọn Vương Tư Tuệ, người chơi bình thường Đặng Chung, Thiên Hành Kiện, Đặng Lan Lan và Lý Duy, từ đầu đến cuối đều chưa từng đối đầu trực diện với chuyện ma.

Bọn họ đồng loạt lộ ra ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa luống cuống.

Cả đám nghi ngờ Văn Tư Thành ngầm chửi bọn họ là đồ bỏ, nhưng lại chẳng có chứng cứ.

Tống Hành Chỉ nhắc nhở: “Lát nữa là trời sáng rồi.”

Chuyện ma chỉ xuất hiện vào thời gian nhất định, trời vừa sáng thì tất cả sẽ biến mất. Đây là tin tức mà Tống Hành Chỉ nói cho bọn họ biết.

Bọn họ lập tức rời khỏi toà hành chính.

Trước toà hành chính đậu không ít xe đạp việt dã, Đặng Chung thuần thục cạy khoá, mọi người đạp xe chạy về phía phòng y tế.

Vân Thiển bị đặt trên tấm ván xe đẩy, đẩy xe là Văn Tư Thành và Tống Hành Chỉ, phía sau là Vương Tư Tuệ đề phòng Vân Thiển trượt khỏi tấm ván.

Không phải con đường nào cũng bằng phẳng, đường đi xóc nảy không ít. Vân Thiển vốn nằm nghiêng, tư thế thục nữ, vẻ mặt nhu mì. Đường xóc một cái, tay chân cô lật ra, cơ thể nằm kiểu chữ Đại(*) trên ván, hình như đang mơ mộng đẹp, mồm há thật to. Đường lại xóc một cái, nhúm  tóc văng vào miệng, bị cô nhai nhóp nhép.

(*) Chữ Đại:

Giới đột nhiên nổi hứng muốn xem tín đồ bại não đang làm gì.

Ngài mở Thuỷ kính, nhìn vào, vẻ mặt cứng đờ, cất Thuỷ kính lại.

Vương Lâm vào nhà, kinh ngạc hỏi: “Ngài Giới, mắt ngài sao vậy?”

Một mảnh vải đen mỏng quấn trên đôi mắt ngài thần linh, buộc chặt sau gáy, phần rũ xuống chảy xuôi trên mái tóc bạc.

Mặt giới không cảm xúc đáp: “Nhìn thấy thứ làm ta xốn mắt.”

Vương Lâm: “…”

Ông ta báo cáo kết quả điều tra với Giới.

Chuyện khu vực quản hạt liên quan đến Thần điện Bóng Tối nhưng lại xuất hiện loài người kỳ lạ thuộc sự quản lý của Thần điện Ánh Sáng.

5 1 vote
Đánh giá bài viết
guest
5 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Thanh Hà
Thanh Hà
3 Tháng Cách đây

Đêm rồi mà không chương nào đọc e k phì cười , má hài thực sự . Thần Giới lúc nhìn Vân Thiển ngủ tư thế vậy chắc có cảm xúc cạn lời thực sự 🤣🤣🤣

linhtrane72
linhtrane72
3 Tháng Cách đây

Kể ra cũng khổ thân quỷ nữ thật, bò tới bò lui mà vẫn chưa đến điểm dừng, mất một lúc lâu sau mới biết mình bị chơi xỏ 😂. Còn bà Vân Thiển thì khỏi nói, ngủ bất chấp hoàn cảnh luôn

quýt đường
quýt đường
3 Tháng Cách đây

Làm quỷ cũng khổ, ai dám nói làm quỷ là ngon đâu

Tâm Tâm
Tâm Tâm
3 Tháng Cách đây

Khổ thân con ma . Chắc nhà chị 3 đời làm ma đến chị thì bị đám người chơi xỏ lá bò mãi ko ra ngoài đc🤣🤣🤣

Nona Nguyễn
Nona Nguyễn
2 Tháng Cách đây

Quyết định đọc truyện ban ngày là sáng suốt…hà hà!

5
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!