Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 51

Chương 51

Từng bước sai, tình nghĩa tỷ muội trở thành hư không

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Thời điểm Cấm Quân xông tới, Tịch Ngôn Vân còn đang suy nghĩ đến tột cùng ai hận Tịch Phong Hà hơn cả nàng ta, dám ngang nhiên mạo hiểm ám sát Tịch Phong Hà.

Nhìn Cấm Quân phá tan cửa phòng, thô bạo kéo nàng ta ra ngoài, Tịch Ngôn Vân hoảng hốt gào to, ra sức giãy giụa.

“Các ngươi muốn gì! Ta là Tứ tiểu thư Tịch phủ, muội muội đương kim Hoàng Hậu!”

Sau đó nàng thấy Sơ Dương cùng Tịch An Hành thất vọng nhìn nàng ta.

“Cha, cha! Tỷ phu! Vì sao các người lại bắt con!”

Sơ Dương lạnh lùng nhìn nàng ta, quát: “Tư thông kẻ địch, âm mưu ám sát Hoàng Hậu, chừng đó tội danh còn chưa đủ sao?”

Giọng Sơ Dương không lớn, nhưng lọt vào tai nàng ta như sấm sét tháng hai.

Tư thông k đch ámàsát Hoàng Hu?èNàng ta? Rõĭràng lúc TchPhong Hà tikhu vc sănbn, nàng tacòn đang )trong ph cơmà, sao cóth!

Nàng ta ngngĩgiãy gia, ngơngác nhìn TchɩAn Hành.

Cha… Khôngphi con.”

Tch{An Hành nhmĺmt, nghiêng đuìtránh ánh mtnàng ta.

Tch NgônãVân run ry,,tuyt vng la:Cha, không phicon. Thc skhông phi con!”Ї

“Dn đi!” SơýDương ra lnh.Cm Quân chnli b vai[nàng ta đangvn vo, lôiĨra ngoài ca¸hông Tch ph.

Dânôchúng vây xem²đy đưng, chtr Cm Quân{vây quanh Tchph. Tch phquyn cao chcjtrng nhiu năm,năm đó lonTn Dương mâyàđen mù mt,ìkhông ít mnhquan triu đìnhb cun vàoìtrong. Đi mtvi thm cnhītan ca nátđnhà, đa vTch gia vníkhông h lunglay.

Hin ti CmQuân gióng trngkhua chiêng vâyĩquanh Tch gia.òTuy bn hch vây quanhHu vin, dânôchúng vn xì]xào bàn tán.Chng l Tchgia đã tns ri sao?Nhưng Tch ThaTưng ni tiếngthanh liêm, mtìlòng vì dân,ébách tính đuquý ông, saoìcó th

Mi ngưiùcòn đang nghifng, Tch NgôníVân đã bÏCm Quân lôióra.

Đây là Tátiu thư Tchph mà? Saoli b ápgii ging phmânhân thế kia?”

Nghe nói xúcũphm pháp lutíĐi Hong, tưthông k đchám sát HoàngĬHu!”

“T tiuЇthư ni tiếng(chua ngoa, nhưngĩnào ti mcôlàm chuyn tráiīpháp lut.”

Khoanìđã, Hoàng Huĩnương nương làìt t ta. Chng l

“H, t tlàm Hoàng Hu,mình vn làkhuê n chưag ra ngoài. ta ghenìt cũng nên!”

ta njlòng nào ámàsát t tįrut!”

Đâu phirut tht gìjcho cam, cùngīcha khác nương.Hoàng Hu nươngnương là đíchn ch muÍTch gia. Mu{thân chlà thiếp thtkhông đưc sngái.”

“Bo sao.”)

Nghe bn h]xì xm, TchíNgôn Vân gcIđu, như lc²trong đêm đông,giá rét.

Sơ Dươngĩchun b xenga cho nàngÍta. Thi đimlên xe, casau Tch phđóng li, âmĬthanh cùng ánh³mt nóng cháycũng b ngăncách.

Đu óc TchNgôn Vân trngrng. Mi nacanh gi, nàngĨta t Tòtiu thư Tchìgia thành tùnhân phm trngti. Đâu phiai cũng thaɨnhn đưc?

Nàng tach giúp ĐưngĐào chy trnũđui giết, lnvào khuê phòng(Tch Phong Hàtrm lnh bài,ôsao li biếnthành ti phmètư thông kđch?

Khoan đã, lnhbài…

Đây là lnhíbài ca sơnàtrang Lưu Hunh.ùCó nó, đếnjc Minh chVõ lâm cũngfphi n mtìmt hai.” Nhıli li caĐưng Đào, TchNgôn Vân bngìtnh.

Hóa ra ĐưngĩĐào phái ngưiám sát TchÎPhong Hà. Vy¸by lâu nay…hn ta chli dng nàngta?

Trái timTch Ngôn Vântht li. Nhti li ngonítiếng ngt caíĐưng Đào, nàngta chìm trong[đau đn.

“T phu,ļĐưng Đào…

TchNgôn Vân lênĭtiếng, Sơ DươngĪhơi ngng li,àbâng quơ đáp:ý“Mt canh giôtrưc Cm QuânĨbt đưc hnta đang trntrong mt thtíTm Ngc Đài.”ĩ

Qu nhiên…

Đoánɩđưc tt c,³Tch Ngôn Vânmm cưi.

“T phu,mui phm phiİt ti đúngđkhông?”

“… Theolut Đi Hong,ítư thông viĩk thù ngoibang, lp tcũgiết chết. Nhưngđc th tìnhhình như thếònào còn cnơHoàng Thưng xítrí.”

Tch NgônVân cưi, cưiábn thân ngungc ham hưvinh. Nàng lnglng ngi yên,ùxe nga thngɩhưng Đi LýT.

. . .

Tchph.

Vân Sinh qudưi đt, khóckhông thành tiếng.]Va ri TchNgôn Vân blôi đi, nàngta đã đoánđưc t đuđến cui.

Tch Ngôn{Vân trong nhàchưa t, ngoàingõ đã tưng.ĩChng kiến tiu)thư rơi xungívc sâu, thânĩlà nha hoànhu h nàngt nh, TchNgôn Vân lmăđưng lc li,nàng ta cũngĬkhông thoát ti.

Lãogia, nô tcó ti. Ngưiưbiết tính tìnhtiu thư mà,sao có thɨtư thông vik thù ngoibang? Mc dùtiu thư bĐưng Đào mêhoc, nhưng ngưichưa bao giīnghĩ ti chuyníám sát HoàngíHu nương nương.ãLão gia, ngưiícu tiu thư¹đi !”

TchİAn Hành đauIđu xoa trán.jLúc Sơ Dươngdn quân ti³đây, ông cònkhó hiu, nhưngnghe hn taòk ti trng,ông va tcva đau lòng.Sơ Dương khôngmun nh hưngĩti ông, nhưngébày ra cnhơtưng ln nhưèvy, ông khôngđbiết cũng khó.ĨNếu là chuynkhác, ông còncó th mtídày cu Hoàng³Thưng tha TchNgôn Vân. Nhưngíhin ti TchNgôn Vân cuìkết vi kthù ngoi bang,íâm mưu sát{hi t trut, xng đángIb b tù.

Đuɨlà n nhiùca mình, Tch:An Hành khôngbiết nên nóigì.

Ông nhìn Tch³Ngôn Vân lnơlên, đương nhiênbiết tính tìnhĩnàng ta. Mcdù nàng takiêu ngo, thưng[hay đi đuvi Tch PhongơHà, nhưng nàngĩta tuyt đikhông nghĩ tiĩchuyn ám sátİTch Phong Hà.ãLá gan nàngta đâu lnïti mc đó.Nàng ta cùngếlm ch dámgây s, oán¹gin vài câuri thôi.

Ông biết cũng vô ích, phải Hoàng Thượng tin mới được. Huống chi đúng là nàng ta tiếp xúc với gian tế Nam Cốc, coi như ván đã đóng thuyền.

“Được rồi, ngươi về trước đi. Ngươi làm việc không nghiêm, không biết đường khuyên chủ tử, nhất định phải chịu phạt. Giờ ta trả khế ước bán mình cho ngươi, ngươi về với tổ phụ tổ mẫu của ngươi đi!”

“Lão gia…” Vân Sinh chực khóc. Để sự việc tới mức này, cho dù Tịch An Hành muốn giết nàng ta, nàng ta cũng không hối hận.

“Được rồi, không cần nói nữa.” Tịch An Hành cau mày, quay trở về viện.

. . .

“Tịch Ngôn Vân?!” Tịch Phong Hà ngạc nhiên nhìn Cố Chung Việt, không ngờ người muốn giết mình lại là Tịch Ngôn Vân.

“Ta biết nàng không tin, nhưng đúng là Tịch Ngôn Vân có liên hệ với gian tế Nam Cốc.” Dù biết nhẫn tâm, Cố Chung Việt vẫn phải nói cho nàng.

“Thuộc hạ của Đường Đào khai Tịch Ngôn Vân đưa lệnh bài Hoa thần cho gã ta.”

“Nhưng…”

“Ta biết nàng ta là muội muội nàng, nhưng nàng ta là thứ nữ. Vốn dĩ tình cảm tỷ muội của hai người còn liên quan tới mối quan hệ đích thứ, nói trắng ra là không lâu bền. Càng đừng nói từ trước tới nay nàng ta luôn ghen tỵ với nàng. Nàng phải biết, ghen tỵ đủ khiến con người ta mất đi sơ tâm ban đầu.” Cố Chung Việt muốn nhắc cho Tịch Phong Hà biết, lòng người khó dò.

“Hà Nhi…” Thấy Tịch Phong Hà rơi vào cõi thần tiên, Cố Chung Việt bất đắc dĩ xoa đầu nàng.

“Ta dẫn nàng đi gặp nàng ta.”

“Dạ.” Tịch Phong Hà đáp.

. . .

Tịch Ngôn Vân ngồi trong nhà lao ẩm ướt, ngẩn người nhìn màn đêm tối om om. Nhà lao không chỉ âm u còn bốc mùi tanh tưởi, hôi tới mức nàng ta muốn nôn mửa.

Nếu là bình thường, dù có ép nàng ta cũng nhất quyết không tới đây. Hiện tại lại phải cam chịu bị nhốt trong căn phòng dơ bẩn. 

Nàng ta chưa gặp Đường Đào, nghe nói hắn ta đã bị mang đi thẩm tra. Nhớ lời hắn ta dỗ ngon dỗ ngọt, Tịch Ngôn Vân nở nụ cười trào phúng.

Cũng không biết lần này hắn ta còn bịa chuyện gì nữa.

Tịch Ngôn Vân thừa nhận Tịch Phong Hà mắng nàng ta ngốc. Đúng, nàng ta ngốc tới mức không còn nhà để về. Dễ dàng tin lời dỗ ngọt của nam tử, mơ tưởng một ngày lên làm Vương Hậu, cuối cùng đẩy bản thân vào kiếp u mê. Buồn cười nhất là giờ nàng ta vẫn còn trông mong Đường Đào, chờ hắn ta giải thích với nàng ta.

Thật… ngu xuẩn.

Tịch Ngôn Vân đang ngẫm nghĩ, đột nhiên giọng cai ngục vang lên.

“Hoàng Hậu nương nương, ở bên này. Người nhớ chú ý dưới chân ạ.”

Tịch Ngôn Vân quay đầu, nhìn Tịch Phong Hà nghiêm nghị và Cố Chung Việt lạnh lùng. Tịch Phong Hà nói gì đó với Cố Chung Việt, Cố Chung Việt lo lắng, không tình nguyện rời đi.

Trong ngục chỉ còn tỷ muội hai người.

“Ngươi tới chất vấn?” Tịch Ngôn Vân cười tự giễu: “Hay tới nhục mạ ta? Chẳng lẽ ngươi cũng nghĩ ta hận ngươi tới mức muốn giết ngươi?”

Tịch Phong Hà không đáp, lẳng lặng nhìn nàng ta, ánh mắt thất vọng giống hệt Tịch An Hành.

“Tịch Phong Hà! Ta đang nói chuyện với ngươi đấy! Ngươi cũng khinh thường ta đúng không? Ngươi giả bộ cao cao tại thượng cho ai xem? Ta ghen tỵ, ghen tỵ ngươi là đích nữ, ghen tỵ ngươi được phụ thân yêu thương, ghen tỵ ngươi gả cho Thái Tử, ghen tỵ ngươi được làm Hoàng Hậu!

Tịch Ngôn Vân điên cuồng la hét, giọng nói khàn đặc, khuôn mặt đẫm nước mắt.

Tịch Phong Hà rút khăn tay trong ống tay áo, đưa cho Tịch Ngôn Vân.

“Lau đi, ngươi khóc trông xấu òm.”

“…” Tịch Ngôn Vân run rẩy cầm khăn tay. Nước mắt lại tràn bờ đê, lau mãi không xong.

“Đúng là đồ ngốc, xứng đáng bị lừa.” Tịch Phong Hà nói, nhưng thái độ không hề ghét bỏ.

Tịch Ngôn Vân nức nở: “Ngươi… không giận à?”

“Giận chứ sao không. Giận ngươi là đồ ngốc, không hề thông minh giống người nhà Tịch gia. Nhưng cho dù bằng chứng xác thực, nếu bản thân ngươi nói không phải, ta vẫn tin tưởng ngươi.”

Từng câu từng chữ của Tịch Phong Hà đánh vào trái tim nàng ta.

“Ta sẽ bảo bọn họ chăm sóc ngươi. Ngươi còn thiếu một lời giải thích với phụ thân, người thực sự thất vọng về ngươi. Trước khi có kết quả, ngẫm lại cho tốt đi.”

Tịch Ngôn Vân im lặng, trơ mắt nhìn Tịch Phong Hà rời đi.

Thời điểm bóng dáng nàng biến mất sau hành lang, Tịch Ngôn Vân lấy dũng khí, gào lớn: “Tỷ tỷ, thời điểm tỷ thành thân, muội thực sự mong tỷ hạnh phúc.”

Tịch Phong Hà dừng lại một lúc, lại tiếp tục bước đi.

Nàng ta thật lòng chúc phúc, nhưng không hiểu sao càng lúc càng thay đổi.

Muội ganh đua với tỷ, cãi nhau với tỷ, nhưng chưa bao giờ muốn hại tỷ.

Tịch Ngôn Vân vô lực ngã ngồi, nằm trên chiếu gào khóc.

Liễu rủ đình viện, tỷ muội vui vẻ chơi đu dây.

Cuối cùng từng bước sai, tình nghĩa tỷ muội trở thành hư không.

4.8 5 votes
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!