Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 57

Chương 57

Tần cô nương chạy rồi

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

“Biện pháp cụ thể, ngài không cần lo.” Quân Thù nhìn Tạ Cô Đường, quay đầu lại, tràn đầy lòng tin: “Ta trở về vạch kế hoạch một phen, chờ lên kế hoạch xong, tự nhiên sẽ tìm ngài. Ở tại chỗ này…” Quân Thù chỉ xuống đất: “Ta bắt chước chim cu cu kêu ba tiếng, ngài hãy tới gặp ta.”

“Được thôi.”

Giản Hành Chi gật đầu: “Ta chờ ông, có điều ta không hiểu tại sao ông muốn giúp ta?”

“Ta… Quân Thù b yĨhi khó, doļd mt lát,)tìm đưc mtcái c: “Ngàiđã giúp ta,íta ly giúpngưi làm nimvui.”

Gin HànhìChi nghn li.ưNh ti cúđá Quân Thù[bay lên triókia, y bnghơi cht d.

QuânİThù v bĩvai y, lưuluyến nhìn TnUyn Uyn: “Ngàiđngi tiếp đi,ta đi quétsân, ngày khácļgp li.”

Nóixong, Quân Thùkhom lưng ômchi, âm thmri đi.

Sau khiĮQuân Thù đi,ũGin Hành ChiÏngi xm sauĩbi hoa mtlát, thy TnɨUyn Uyn vàT Cô Đưngýđã thu kiếm,}Tn Uyn Uynnhìn sc trisc nh: “Triìsáng ri, taÍđi gi sưfph dy ănsáng.”

Nghe thế,Gin Hành Chiɨc kinh, theoíbn năng khôngýmun đ TnUyn Uyn biếtīmình đã dy.Thy Tn Uyn°Uyn r quahành lang, yvi vàng chynhư bay vphòng ng.

Quân Thùâđang quét sân,ãthy bóng lưngchy như điênmt dng caGin Hành Chi,īl ra mtn cưi ngoanđc.

Hn nht đnhìphi châm ngòiéđ Gin HànhôChi và TãCô Đưng tànsát ln nhau.Hin ti, GinĩHành Chi còníchưa đ tànĺnhn, hn phito thêm nhiuïhiu lm, sauđó khiến bnh l ra[mt ghê tmnht trưc mtìTn Vãn. Đisau khi TnVãn chết tâm,ùhn li tiêujsái xut hin,ôm m nhânìv.

Hai tên kiếmľtu thi, khôngicó vũ lcthì đã sao,àhn có đuĺóc!

Nghĩ đến tương³lai, Quân Thùtràn tr hiÎvng. Hn cmícây chi, hoàinim ngng đunhìn lên butri.

Đã truyn âmcho cha myngày ri, saocha hn cònchưa ti?

Lúc Quân{Thù đang thànhÏtht quét dn]hành lang, GinHành Chi chynhanh v phòngng, nhy t]ca s vào,íci qun áonm lên giưngìtrưc khi TnĩUyn Uyn gõ²ca mt khc.

TnUyn Uyn gõįca: “Sư ph.”

Gin Hành Chigi v ng,Tn Uyn Uynli gõ ca:Ī“Sư ph, ngưièđã thc chưa?”

Gin Hành Chikhông đáp. Ynh đến TnľUyn Uyn lénļlút luyn kiếmvi T CôĐưng thì khôngâvui, va khôngĺmun đ ý¹nàng, li vamun đ ýănàng, nghĩ tiīnghĩ lui, ttc đu đlên đu TCô Đưng, btìđu suy nghĩlát na làmýsao nói viTn Uyn Uynàsau này luynìkiếm bt bucĩphi dn ytheo.

Tn Uyn Uynéthy Gin HànhChi không nói,ĺlòng hơi loílng, không khibo: “Sư ph,íta vào đy?”ã

Nói xong, nàngđy ca vào,Ibưc ti cnhgiưng Gin HànhChi. Gin HànhļChi nhm mtli theo bnínăng, không hiubn thân đang:làm gì, ymun m mtnhưng li thyv mt. GiaÏlúc lưng l,y dt khoátnm gi chết.

TnêUyn Uyn nhìnèlưt qua GinHành Chi, thyĩGin Hành Chivn chưa thc,ếnghĩ thm cól gn đâyĺquá mt miĬri. Đc bitĭlà hôm qua,áGin Hành Chit b gãyít chi caémình, e rngítiêu hao scIlc quá mc.

GiníHành Chi tuy:mnh, nhưng dùìsao cũng đang tiu thếgii, mi hànhđng ca yìđi ngưc viThiên Đo ìthế gii này.,Có l GinHành Chi khôngs hãi ThiênãĐo mt phương,nhưng nơi nàylà sân nhàca Thiên Đo,chiến đu trên°sân khách luônrt bt tin.ùGin Hành Chií nơi nàycàng lâu scàng chu hnchế.

Tn Uyn Uynįngi mépgiưng nhìn GinìHành Chi, btưgiác lo lngcho y.

Nàng sıdng thn thcĪkim tra ymt phen. Xácìnhn không cóthương tích gì,nàng li cmtay y lên,r mt quanïsát.

Bàn tay cmÎkiếm vô cùngxinh đp, trvết chai trênítay, mu bànĩtay có thïgi là ngcĩtrác thiên công(*),ĩcc k xinhđp. Sau khixác nhn xươngìgãy ca yìđã khôi phctương đi, nàngĩli không kimđưc đt }trong lòng bànİtay ngm nghíachc lát.

(*) Ngcĩđưc mài giũa,thiên nhiên totác

Nhng đng tácnày đu rt)nh. Thi đimĩnàng làm, bngônhiên Gin HànhChi va cmthy ht hong,va có chút¹vui v không[th lý gii.

m,hc trò quanìtâm y!

Tht hiếuthun!

Y tham lamlưu luyến cmıgiác này, tiếpÍtc gi v]ng. Tn UynUyn thy yng say, dtkhoát đng dyv phòng tmra. Đi sau[khi nàng đi,ơGin Hành Chim to mt,bt giác giơtay lên, btđu quan sáttay mình.

Ban nãyìTn Uyn Uynkéo tay yìmt hi đlàm gì? Hìnhínhư là nhìnngm y?

Vì sao¹nhìn ngm y?

Longón tay y,gãy hết sao?ıVy cũng đâucn thi gian³dài như thế?

Haylà vì

Đt nhiênɨđu y lưtĬqua tiếng thétca tiên ntrưc đây khinhìn thy bànêtay y, chtnhn ra mt]kh năng ——êl nào vìïtay y quáđp?!

Gin Hành Chingây ngưi, lpĭtc bo bnthân mình khôngếđưc nghĩ lungtung, vi vàngđng dy, mcÎqun áo ttế, đng ngoàiõca đi TnïUyn Uyn.

Tn UynUyn tm xongthì thy GinɪHành Chi chì ca. Thanhniên đng dưiánh mt tritrong tro thanhíkhiết đang cúijđu nhìn tay,mình, ta nhưngn ngưi.

Tn UynUyn vui vcưi: “Sư ph.”

Gin Hành Chiĩquay đu theobn năng, nhìnthy Tn UynUyn mi xoayngưi li: “À,³con dy ri?”ï

Đêm qua sưɪph ng rtôsâu, thân thúđã n chưa?”

Tn Uyn Uynbưc ti cnh{Gin Hành Chi,ìGin Hành Chigt đu: “nlm ri.”

Nóiýxong, y chptay ra saulưng, nhưng ngmnghĩ, li btįgiác giơ lên,đi din TnįUyn Uyn giũùy sam, đľl bàn tay°ra ngoài, gingnhư c tìnhkhoe khoang gìđó.

Tn Uyn Uynliếc mt nhìnèbàn tay thonĬdài trng trophát sáng dưi[nng sm, âmthm di mt,sau đó thyîtrò hai ngưiĨcùng đến nhàăn. Năm ngưiĨăn cơm xong,àThúy Lc nhìnTn Uyn Uyn,dn dò nàng:ì“Mưi ngày saulà trn chungũkết Quân tıkiếm, cô cn³ngh ngơi chott.”

“Ta biết.”ĬTn Uyn Uyngt đu: “Nhưngítin tc vnìphi hi thăm,hôm nay phinếsư ph, NamíPhong, đi nhânThúy Lc… TnUyn Uyn nhìnlưt qua bangưi: “Ra ngoàiàhi thăm tìnhóhình mt chútnhé?”

.” ThúyLc móc mtìdanh sách khitay áo: “Đây²là ngưi làmcũ Ninhİph hơn mttrăm năm trưc,đa phn làphàm nhân, khôngmy ngưi cònɨsng, còn liïlà vài tênÍk Trúc Cơ,óvn còn īNinh ph, eïrng không cy²đưc ming h,jch có thhi vài tánôtu đã riăkhi Ninh ph.ìChúng ta chiađngưi ra… ThúyįLc nhìn GinľHành Chi, NamPhong, T CôĐưng: “Hôm nayĩđi hi thămtin tc th?”

“Mi ngưi điưđi.” Tn UynUyn va ngheĭthy li này,lp tc lênÏtiếng: “T CôĐưng không đi.”ý

Vì sao yĩkhông đi?”

GinIHành Chi nhìnngay v phíaT Cô Đưng,ĭánh mt yrt có tínhÍáp bc, nâcưi ca TCô Đưng gưnggo: “Ta… boùv Uyn Uyn.”

Vy ta li không phitt hơn cusao?”

Gin HànhChi cau mày,Їkhó hiu. NamPhong nhn rabu không khí]bt thưng, cúiđu cun mình.¸Thúy Lc nhìnlưt qua mtũđám ngưi, dưngnhư đt nhiênfhiu ra cáiágì, vi ngănGin Hành Chiɪli: “Uyn Uynênói T đoquân thì làĭT đo quân,cu không thĮngang ngưc nhươvy, nhng tênýkia đu làêcây đinh cng…Thúy Lc giơýtay v lênìdanh sách kiếmĩtu trưc mtGin Hành Chi:“Cu đi đi.”

“Phải, phải.” Tần Uyển Uyển thấy Thúy Lục nói chuyện giúp nàng, vội lên tiếng: “Sư phụ, hôm nay người ra ngoài đi dạo một lát, có lợi cho sức khỏe.”

Tần Uyển Uyển & Tạ Cô Đường: “Chúng ta đuổi, Yên Vô Song chạy.”

Giản Hành Chi vừa nghe thấy lời này, lập tức quay đầu: “Làm sao một người có thể là của người khác chứ? Nó sẽ chỉ là chính mình.”

“Đúng đó, đúng đó…” Nam Phong thấy chủ nhân nói chuyện, vội hát đệm: “Đạo quân, cũng lâu rồi ngài không đi dạo phố, ra ngoài mua đường hồ lô đi.”

Y vừa đi, mọi người đưa mắt nhìn nhau. Nam Phong cầm lấy trang giấy ít tên nhất: “Vậy ta cũng đi đây…”

“Vậy đi bây giờ sao?”

“Tạ Cô Đường.” Giản Hành Chi thấy mọi người chung một chiến tuyến, mắt lạnh nhìn Tạ Cô Đường: “Cậu thấy sao?”

Giản Hành Chi sững người, lập tức sản sinh nôn nóng khó tả trong lòng. Y đã lần ra đại khái quy luật điểm số, bất kể Tần Uyển Uyển và người đàn ông khác có phát triển gì, hệ thống sẽ tặng ngay điểm tích lũy cho y.

Quân Thù: “Ta đuổi, Giản Hành Chi chạy.”

Tạ Cô Đường cố ra vẻ bình tĩnh uống nước, quay đầu nhìn cửa sổ: “Ta sao cũng được.”

Hiện tại bỗng dưng hệ thống này cộng điểm tích lũy…

Giản Hành Chi không nói, y nhìn nhóm người xung quanh, rốt cuộc quyết định hỏi hệ thống của mình: “666, cô nói đi, có phải ta bảo vệ Uyển Uyển tốt hơn Tạ Cô Đường không?”

Giản Hành Chi lượn một vòng bên ngoài phủ, xác nhận Tần Uyển Uyển không ra ngoài, rốt cuộc yên tâm hơn nhiều, cảm thấy Tần Uyển Uyển thật sự ở lại phủ dưỡng thương thì mới rời đi tìm người.

“Không có gì đâu…” Tần Uyển Uyển an ủi y: “Sư phụ chẳng thích ai cả.”

“Ơ…” 666 đắn đo, nhỏ giọng nhắc nhở: “Thật ra ta cảm thấy nữ chính không cần bảo vệ.”

Chạy được nửa đường, còn chưa vào phủ, y đã nghe thấy tiếng gọi kích động của Quân Thù: “Đạo quân!”

Ba cụm từ này chậm rãi nổ tung.

Cái nàng cần là tình yêu.

Giản Hành Chi hỏi thăm, kiếm tu nhớ lại: “Không nhớ rõ lắm, dù sao sau này cũng chẳng giải quyết được gì. Qua một thời gian thì nghe nói Yên Vô Song mang phu nhân y trở về, nhưng bệnh nặng không hết, chăm sóc mười năm thì ra đi rồi.”

Tay trong tay, tim liền tim, hẹn hò.

Nghe nói thế, Giản Hành Chi đau lòng rồi. Y có ảo giác bản thân chống lại cả thế giới, ngay cả hệ thống cũng không đứng về phía y.

Nói xong, kiếm tu bùi ngùi: “Y cũng là kẻ si tình.”

Nghe nói thế, Giản Hành Chi đau lòng rồi. Y có ảo giác bản thân chống lại cả thế giới, ngay cả hệ thống cũng không đứng về phía y.

Y tóm lấy danh sanh, đứng dậy: “Được, vậy ta đi điều tra, con nghỉ ngơi cho khoẻ đi.”

Cái nàng cần là tình yêu.

“Vậy hôm nay chúng ta đi tìm Yên Vô Song trước?”

Nói xong, y rời khỏi đại sảnh trước tiên.

Y vừa đi, mọi người đưa mắt nhìn nhau. Nam Phong cầm lấy trang giấy ít tên nhất: “Vậy ta cũng đi đây…”

Có điều đám kiếm tu này đều chỉ là hộ vệ ngoại viện trong Ninh phủ năm đó, vốn không biết thông tin quan trọng nào, chỉ miêu tả rằng: “Hơn một trăm năm trước cũng chẳng có chuyện gì lớn, lớn nhất có lẽ là… Yên Vô Song của Sơn trang Cự Kiếm đột nhiên xông vào Ninh phủ, nói lão tổ bắt thê tử của y. Nhưng làm sao có chuyện này được?”

Thúy Lục chậm rãi uống hớp trà: “Các người từ từ hưởng thụ niềm vui tuổi trẻ đi, ta đi làm việc.”

“Làm sao dụ?”

“Phải, phải.” Tần Uyển Uyển thấy Thúy Lục nói chuyện giúp nàng, vội lên tiếng: “Sư phụ, hôm nay người ra ngoài đi dạo một lát, có lợi cho sức khỏe.”

Nói xong, trong phòng chỉ còn lại Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường. Tạ Cô Đường nhẹ nhõm hơn nhiều, lòng y hơi lo lắng: “Hình như tiền bối không thích ta.”

“Ừm.” Tần Uyển Uyển gật đầu: “Bên trong Hoang Thành cấm ẩu đả, chúng ta muốn bắt Yên Vô Song, tốt nhất phải dụ y ra ngoại thành. Hôm nay, chúng ta đi tìm y trước, dụ y ra đó.”

“Không có gì đâu…” Tần Uyển Uyển an ủi y: “Sư phụ chẳng thích ai cả.”

【 Vở kịch nhỏ 】

“Vậy hôm nay chúng ta đi tìm Yên Vô Song trước?”

Giản Hành Chi sững sờ nhìn Quân Thù, trong kích động của Quân Thù có hưng phấn, trong hưng phấn có phẫn nộ, giơ tay lên chỉ ra đường lớn: “Ban nãy, ta thấy Tạ đạo quân và Tần cô nương tay trong tay, tim liền tim, vui vẻ ra cửa hẹn hò rồi! Ngài mau đuổi theo đi!”

Thúy Lục chậm rãi uống hớp trà: “Các người từ từ hưởng thụ niềm vui tuổi trẻ đi, ta đi làm việc.”

“Ừm.” Tần Uyển Uyển gật đầu: “Bên trong Hoang Thành cấm ẩu đả, chúng ta muốn bắt Yên Vô Song, tốt nhất phải dụ y ra ngoại thành. Hôm nay, chúng ta đi tìm y trước, dụ y ra đó.”

Tạ Cô Đường cố ra vẻ bình tĩnh uống nước, quay đầu nhìn cửa sổ: “Ta sao cũng được.”

“Làm sao dụ?”

Kiếm tu bật cười: “Lúc trước, Yên Vô Song là đệ tử đứng đầu Sơn trang Cự Kiếm, sắp sửa kế vị chưởng môn kế nhiệm, phu nhân y cũng chẳng phải thiên tiên, có cần phải cướp không? Chắc chắn là hiểu lầm.”

“Tạm thời quan sát đã.”

Quân Thù thấy y ngẩn người, tiếp tục nói cho y biết tin tức hắn nghe lén rất lâu: “Đạo quân, hôm nay ta lau hành lang đến mười lần chỉ để nghe rõ hai người họ nói chuyện. Ta nghe rõ ràng hai người họ hiện giờ đến tiểu quán Thanh Việt uống rượu, uống xong, buổi tối còn muốn đến hội hoa đăng. Nếu ngài không nắm chắc thời cơ, sau này Tần cô nương sẽ là của Tạ đạo quân rồi!”

“Vậy đi bây giờ sao?”

Người Thúy Lục giao cho y toàn là kiếm tu, mặc dù nhân số nhiều nhưng đa phần đơn giản. Y vừa phóng uy áp, đám kiếm tu này lập tức khóc lóc như gặp được kiếm tiên, hỏi gì đáp nấy.

【 Chúc mừng, điểm tích lũy vào tài khoản +5. 】

Tạ Cô Đường hỏi vậy, Tần Uyển Uyển trầm mặc, nàng cố tỏ vẻ trấn tĩnh uống một hớp trà, cảm giác khí tức Giản Hành Chi vẫn chưa đi xa, mặt không cảm xúc đáp: “Đợi lát nữa đi, ta bảo Nam Phong đi tìm người trước, tìm được người rồi lại xuất phát.”

Quân Thù gật đầu, quăng cây chổi sang một bên, hùng hổ khí thế: “Ta tới đó với ngài!”

Giản Hành Chi lượn một vòng bên ngoài phủ, xác nhận Tần Uyển Uyển không ra ngoài, rốt cuộc yên tâm hơn nhiều, cảm thấy Tần Uyển Uyển thật sự ở lại phủ dưỡng thương thì mới rời đi tìm người.

“Đúng vậy.”

Vở kịch nhỏ

Người Thúy Lục giao cho y toàn là kiếm tu, mặc dù nhân số nhiều nhưng đa phần đơn giản. Y vừa phóng uy áp, đám kiếm tu này lập tức khóc lóc như gặp được kiếm tiên, hỏi gì đáp nấy.

Có điều đám kiếm tu này đều chỉ là hộ vệ ngoại viện trong Ninh phủ năm đó, vốn không biết thông tin quan trọng nào, chỉ miêu tả rằng: “Hơn một trăm năm trước cũng chẳng có chuyện gì lớn, lớn nhất có lẽ là… Yên Vô Song của Sơn trang Cự Kiếm đột nhiên xông vào Ninh phủ, nói lão tổ bắt thê tử của y. Nhưng làm sao có chuyện này được?”

Nói xong, trong phòng chỉ còn lại Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường. Tạ Cô Đường nhẹ nhõm hơn nhiều, lòng y hơi lo lắng: “Hình như tiền bối không thích ta.”

Kiếm tu bật cười: “Lúc trước, Yên Vô Song là đệ tử đứng đầu Sơn trang Cự Kiếm, sắp sửa kế vị chưởng môn kế nhiệm, phu nhân y cũng chẳng phải thiên tiên, có cần phải cướp không? Chắc chắn là hiểu lầm.”

“Sau đó thì sao?”

Giản Hành Chi hỏi thăm, kiếm tu nhớ lại: “Không nhớ rõ lắm, dù sao sau này cũng chẳng giải quyết được gì. Qua một thời gian thì nghe nói Yên Vô Song mang phu nhân y trở về, nhưng bệnh nặng không hết, chăm sóc mười năm thì ra đi rồi.”

Y tóm lấy danh sanh, đứng dậy: “Được, vậy ta đi điều tra, con nghỉ ngơi cho khoẻ đi.”

Nói xong, kiếm tu bùi ngùi: “Y cũng là kẻ si tình.”

Giản Hành Chi gật đầu, ghi nhớ tin tức rồi lại tìm người khác.

Giản Hành Chi gật đầu, ghi nhớ tin tức rồi lại tìm người khác.

Quân Thù nghẹn họng, y cảm thấy Giản Hành Chi nghe không hiểu mình nói cái gì, cũng cảm thấy mình nghe không hiểu Giản Hành Chi nói cái gì. Nhưng điều này không quan trọng, y đổi cách giải thích: “Ngài mà không đi, sau này Tần cô nương và ngài sẽ không còn quan hệ gì nữa.”

Bận rộn hồi lâu, bỗng nhiên từng tiếng vang “leng keng” giòn tan đột ngột phát ra trong đầu Giản Hành Chi.

【 Chúc mừng, điểm tích lũy vào tài khoản +5. 】

Giản Hành Chi sững người, lập tức sản sinh nôn nóng khó tả trong lòng. Y đã lần ra đại khái quy luật điểm số, bất kể Tần Uyển Uyển và người đàn ông khác có phát triển gì, hệ thống sẽ tặng ngay điểm tích lũy cho y.

Giống như bù đắp vậy.

Giản Hành Chi không nói, y nhìn nhóm người xung quanh, rốt cuộc quyết định hỏi hệ thống của mình: “666, cô nói đi, có phải ta bảo vệ Uyển Uyển tốt hơn Tạ Cô Đường không?”

Hiện tại bỗng dưng hệ thống này cộng điểm tích lũy…

Giản Hành Chi suy nghĩ chốc lát, xoay người chạy như điên về Ninh phủ.

Chạy được nửa đường, còn chưa vào phủ, y đã nghe thấy tiếng gọi kích động của Quân Thù: “Đạo quân!”

“Tạm thời quan sát đã.”

Giống như bù đắp vậy.

Giản Hành Chi phanh lại, quay đầu. Quân Thù vội vã chạy lên đón: “Đạo quân, Tần cô nương chạy rồi!”

Giản Hành Chi sững sờ nhìn Quân Thù, trong kích động của Quân Thù có hưng phấn, trong hưng phấn có phẫn nộ, giơ tay lên chỉ ra đường lớn: “Ban nãy, ta thấy Tạ đạo quân và Tần cô nương tay trong tay, tim liền tim, vui vẻ ra cửa hẹn hò rồi! Ngài mau đuổi theo đi!”

Tay trong tay, tim liền tim, hẹn hò.

Ba cụm từ này chậm rãi nổ tung.

Giản Hành Chi không hiểu cảm giác này, nhưng trực giác khiến y cảm thấy hai người này không thể vứt bỏ y.

Chương này còn có tên: Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước sau lưng.

Y lập tức quay đầu: “Tiểu quán Thanh Việt đúng không?”

Quân Thù thấy y ngẩn người, tiếp tục nói cho y biết tin tức hắn nghe lén rất lâu: “Đạo quân, hôm nay ta lau hành lang đến mười lần chỉ để nghe rõ hai người họ nói chuyện. Ta nghe rõ ràng hai người họ hiện giờ đến tiểu quán Thanh Việt uống rượu, uống xong, buổi tối còn muốn đến hội hoa đăng. Nếu ngài không nắm chắc thời cơ, sau này Tần cô nương sẽ là của Tạ đạo quân rồi!”

***

Giản Hành Chi không hiểu cảm giác này, nhưng trực giác khiến y cảm thấy hai người này không thể vứt bỏ y.

“Sao có thể được?”

“Tạ Cô Đường.” Giản Hành Chi thấy mọi người chung một chiến tuyến, mắt lạnh nhìn Tạ Cô Đường: “Cậu thấy sao?”

Giản Hành Chi vừa nghe thấy lời này, lập tức quay đầu: “Làm sao một người có thể là của người khác chứ? Nó sẽ chỉ là chính mình.”

Quân Thù nghẹn họng, y cảm thấy Giản Hành Chi nghe không hiểu mình nói cái gì, cũng cảm thấy mình nghe không hiểu Giản Hành Chi nói cái gì. Nhưng điều này không quan trọng, y đổi cách giải thích: “Ngài mà không đi, sau này Tần cô nương và ngài sẽ không còn quan hệ gì nữa.”

Nháy mắt mộng cảnh khóc lóc đứng cách Tạ Cô Đường dầm mưa với Tần Uyển Uyển thoáng hiện lên trong đầu, y nghe hiểu câu này.

Y lập tức quay đầu: “Tiểu quán Thanh Việt đúng không?”

“Đúng vậy.”

Quân Thù gật đầu, quăng cây chổi sang một bên, hùng hổ khí thế: “Ta tới đó với ngài!”

Yên Vô Song: “…Tha cho ta đi, đừng để ta thành mục tiêu cuối cùng của các người chứ.”

***

“Đúng đó, đúng đó…” Nam Phong thấy chủ nhân nói chuyện, vội hát đệm: “Đạo quân, cũng lâu rồi ngài không đi dạo phố, ra ngoài mua đường hồ lô đi.”Thúy Lục chậm rãi uống hớp trà: “Các người từ từ hưởng thụ niềm vui tuổi trẻ đi, ta đi làm việc.”Nghe nói thế, Giản Hành Chi đau lòng rồi. Y có ảo giác bản thân chống lại cả thế giới, ngay cả hệ thống cũng không đứng về phía y. Vở kịch nhỏ “Phải, phải.” Tần Uyển Uyển thấy Thúy Lục nói chuyện giúp nàng, vội lên tiếng: “Sư phụ, hôm nay người ra ngoài đi dạo một lát, có lợi cho sức khỏe.”“Ơ…” 666 đắn đo, nhỏ giọng nhắc nhở: “Thật ra ta cảm thấy nữ chính không cần bảo vệ.”

Quân Thù: “Ta đuổi, Giản Hành Chi chạy.”

Giản Hành Chi suy nghĩ chốc lát, xoay người chạy như điên về Ninh phủ.

Giản Hành Chi: “Ta đuổi, Tần Uyển Uyển chạy.”

Tần Uyển Uyển & Tạ Cô Đường: “Chúng ta đuổi, Yên Vô Song chạy.”

Yên Vô Song: “…Tha cho ta đi, đừng để ta thành mục tiêu cuối cùng của các người chứ.”

Giản Hành Chi phanh lại, quay đầu. Quân Thù vội vã chạy lên đón: “Đạo quân, Tần cô nương chạy rồi!”

Chương này còn có tên: Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước sau lưng.

5 10 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

4 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Tay anh đẹp thật mà, sự thật thôi, không phải anh nghĩ lung tung đâu.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Giản Hành Chi đừng buồn, còn có em, em đứng về phía anh nè

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Có lẽ bệnh của lão tổ có liên quan tới phu nhân Yên Vô Song rồi đây.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Móa cái tên Quân Thù này sợ thiên hạ chưa đủ loạn ha sao.

4
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!