Sơn hà chẩm – Chương 09

Sơn hà chẩm – Chương 09

Chương 09:

Đó là việc mà Thiên tử cũng phải xin lỗi Vệ Uẩn

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Lương thị không phát hiện việc Sở Du âm thầm trộm chìa khóa.

Buổi tối, Sở Du chuồn vào kho trộm sổ sách, đồng thời kiểm kê số liệu. Buổi sáng nàng theo sát Lương thị mọi lúc mọi nơi.

Lương thị bị nàng nhìn chằm chặp nên chẳng dám làm chuyện mờ ám gì.
zenszens.wordpress.com
Thành viên Vệ phủ đông đúc, gia nghiệp khổng lồ, vì vậy Sở Du điều tra hơi chậm. Nhưng nàng cũng không sốt ruột, xem xét hết chỗ sai này đến chỗ sai khác rồi ghi nhớ thật kỹ, rảnh rỗi không có gì làm thì viết thư cho Vệ Uẩn. Nàng vừa mới đứng dậy, giáp ở trên sống mũi đơn độc phiến kính mắt liền ngã ở đá vụn.
Vệ Uẩn còn nhỏ tuổi nên nhiệm vụ ở tiền tuyến tương đối thanh nhàn, hầu như chỉ làm chân chạy vặt cho Vệ Quân. Mỗi ngày chàng có rất nhiều thời gian nên hồi âm vừa nhanh vừa nhiều. Nàng xem hắn cặp kia thảm không nỡ nhìn chân, mặt than nghiêm mặt lấy lãnh đạm ngữ.
Ngẫu nhiên Vệ Quân cũng sẽ viết thư cho nàng. Nhưng hắn là người cực kỳ ngại ngùng, cho nên không nói được mấy câu ngoài dặn dò: trời lạnh mặc thêm áo, không ăn đồ nguội, sáng dậy sớm, tối ngủ sớm, ăn uống đúng giờ.

Theo sau những lời Vệ Quân viết là mấy chữ chú thích kèm theo của Vệ Uẩn.
zenszens.wordpress.com
Trời lạnh mặc thêm áo… Tẩu tử có thể mua thêm nhiều quần áo đẹp, muốn mặc gì thì mặc cái đó. Toàn bộ sổ nợ đều ghi hết cho đại ca, đừng sợ tiếc tiền. Toàn bộ tốc độ mau kinh người, của nàng tầm mắt chỉ tới mơ hồ biện vật trình độ, nhưng là.
Không ăn đồ nguội… Đại phu nói ăn đồ nguội dễ bị đau bụng nên tẩu tử đừng ăn. Đại ca đã mua toàn bộ món ăn vặt ngon của Bạch thành, khi nào về sẽ tặng cho tẩu hết. Vừa cùng Kiêu Điểu bàn tay sai khai trường kiếm ở giữa không trung không có phần hào.
Sáng dậy sớm, tối ngủ sớm… Tẩu tử phải ngủ đúng giờ, ngủ không được thì xin Vệ Hạ An Hồn Hương. Đại ca nhớ tẩu, đêm không ngủ được nên cũng sợ tẩu nhớ huynh ấy.

Ăn uống đúng giờ… Thôi, đệ bịa hết được rồi. Tẩu chỉ cần biết là đại ca nhớ tẩu là được.
zenszens.wordpress.com
Sở Du: “…” Từ đầu đến cuối, hung hiểm dị thường, khả nàng lông mi cũng không từng động quá một.
Nàng hoàn toàn không biết phải đối mặt với tiểu thúc tử (*) thích lảm nhảm này thế nào. Đọc tin biên cảnh mà nàng chỉ cảm thấy buồn cười, xem vài ngày thì cũng thành thói quen. Mỗi lần Vệ Thu cầm thư đưa tới là nàng không kiềm chế được mà nở nụ cười.

(*) Tiểu thúc tử: em chồng

Trong lúc Sở Du tra xét sổ sách thì người Sở gia phái tới đến Côn Dương đã tìm được Cố Sở Sinh. Sau nàng nhuyễn hạ thân tử, cầm kiếm chống đỡ mặt đất, thở phì phò, nửa quỳ vớ vẩn tử.
Cố Sở Sinh vừa mới sắp xếp ổn thỏa ở Côn Dương, chỉnh đốn lại thuộc hạ.
zenszens.wordpress.com
Kiếp trước hắn đã từng tới đây cho nên mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió. Có điều công việc rất nhiều cho nên dù hắn có quen tay thì cũng khó mà làm xong.
zenszens.wordpress.com
Lúc người Sở gia tới thì hắn mới ngóc đầu khỏi đám công văn, thật lâu sau mới có phản ứng. Nàng thiếu chút nữa tưởng phong quá lớn chính nàng nghe lầm , kết quả người mù lại rõ.
Suy nghĩ đầu tiên của hắn là… Sở du tới rồi! Người mù đem nàng kéo lên, sau đó ôm thật chặt nàng, hắn cổ cọ ở của nàng cổ gian, lạnh.
Đáng lý Sở Du đã đuổi kịp hắn ở nửa đường, nhưng cho dù hắn cố gắng trì hoãn tốc độ thì cũng không hề thấy Sở Du đuổi tới. Tuy trong lòng hắn lo lắng, nhưng lại không hiện ra mặt, bấy lâu nay vẫn luôn trong tâm thế chờ đợi. Hắn biết Sở Du nhất định sẽ tới. Gào thét gió thổi qua bên tai, nàng cùng người mù quần áo ở trong gió trương liệt phi vũ.
Nếu Sở Du không đến… Hắn cũng không tập trung làm được cái gì.

Lúc hắn trọng sinh thì đã quá muộn. Phụ thân chết, bản thân thì phải lập tức rời khỏi Hoa Kinh, vốn không kịp an bài chuyện gì. Nếu hắn muốn kết hôn với Sở Du, cũng chỉ có thể dựa vào tình cảm sâu đậm của nàng đối với hắn.
zenszens.wordpress.com
Lúc này, hắn không thể không chấp nhận sự thật năm đó Sở Du đã gả cho hắn.
zenszens.wordpress.com
Vứt bỏ hết vinh hoa phú quý, gả cho một thư sinh văn nhược hai bàn tay trắng.

Ban đầu không phải hắn chưa từng cảm động. Trong nháy mắt liền theo rơi xuống giữa không trung chuyển dời đến giang tâm, bơi vài.
Chí ít là lúc cưới nàng, hắn thật lòng muốn bù đắp lại phần tình cảm này.
zenszens.wordpress.com
Nhưng tất cả mọi người đều bảo nàng đối xử với hắn tốt bao nhiêu, bảo hắn không xứng với nàng bấy nhiêu. Sự kiêu ngạo và phẫn nộ đã che mờ lý trí Cố Sở Sinh. Lúc một bước lên mây, hắn lại cảm thấy chướng mắt khi đối diện với người nữ nhân đã từng ban ân cho mình. Nàng giống như một ấn ký, thời thời khắc khắc nhắc nhắc nhở hắn khoảng thời gian chật vật nhất trong cuộc đời, nhắc nhở Cố Sở Sinh hắn đã từng là một thiếu niên thảm hại cỡ nào.
zenszens.wordpress.com
Đến khi nàng chết, đến khi hắn trải qua biết bao năm tháng bể dâu, đã thấy qua vinh hoa phú quý, thế sự phồn hoa, nếm trải phản bội và tuyệt vọng, đột nhiên hắn phát hiện, thì ra những năm tháng ngắn ngủi đó mới là đơn thuần nhất, trong sáng nhất. Cách trong chốc lát, một cái thân cao bất quá đến nàng ngực thiếu niên, mới từ thân cây mặt.
Cố Sở Sinh nhớ đến Sở Du năm đó, trong lòng lại run rẩy. Hắn đứng dậy, khắc chế cảm xúc bản thân, nói với người hầu: “Bảo người Sở gia ngồi chờ, ta thay y phục rồi ra ngay.”

Hắn lập tức vào sương phòng, thay bộ y phục đẹp nhất, đầu đội ngọc quan, đứng trước gương, đảm bảo dáng vẻ đã hoàn hảo rồi mới hít một hơi thật sâu, đi ra đại sảnh. Thiếu niên ở trước mắt có thực tuấn tú gương mặt, tiêm gầy tứ chi, thân thể có vẻ thực đơn.
Hắn dốc sức suy nghĩ xem Sở Du đến bằng cách nào, hôn sự Sở Du và Vệ gia xử lý ra sao, Sở Du… Hắn tiếp tục mở miệng, tiếng nói cũng không tốt nghe, có chút thô, rất thấp ách, âm lượng.
Hắn suy nghĩ rất nhiều. Nhưng lúc ra tới đại sảnh chỉ thấy một người hầu của Sở gia. Hắn không khỏi sững người.

Đối phương tiến lên, cung kính thi lễ: “Cố đại nhân.”
zenszens.wordpress.com
Cố Sở Sinh gật đầu, đem nghi ngờ chôn dưới đáy lòng, thi lễ đáp lại rồi nói: “Đã lâu không gặp Sơn thúc.” Thiếu niên mặc may vá mấy lần đoản đả hạt y, mặt mày thực cứng khí, nhưng hắn thân thể.
Sở Sơn là gia thần (*) của Sở gia, Cố Sở Sinh biết ông khá được coi trọng ở nhà họ Sở. Cho dù phẩm cấp Cố Sở Sinh không cao nhưng Sở Sơn vẫn cung kính với hắn.

(*) Gia thần: bề tôi trong nhà

Cố Sở Sinh nói chuyện, mời Sở Sơn ngồi xuống, sau đó hỏi: “Không biết hôm nay Sơn thúc tới đây là do Sở thúc thúc có gì phân phó?”
zenszens.wordpress.com
“Cũng không có chuyện gì lớn.” Sở Sơn cười sang sảng: “Tướng quân phân phó hai chuyện. Thứ nhất là biết được tình cảnh của Cố đại nhân nên sai ta đưa đồ tới đây.” Đem nàng nhận thức thành Kiêu Điểu, vẫn như cũ tưởng đầu uy của nàng cảm giác, có chút.
Sở Sơn nói xong thì đẩy một cái tráp lên.
zenszens.wordpress.com
Cố Sở Sinh tiếp nhận hai tay, sau khi mở ra thì thấy bên trong đầy kim nguyên bảo và mấy phong thư. Người kia quỷ dị trong lời nói còn vẫn như cũ niêm nị dừng lại ở nàng bên tai.
“Tướng quân có quen biết với vài vị tướng lĩnh ở Côn Dương. Đây là phong thư tướng quân tự viết, Cố đại nhân có thể cầm đi bái kiến. Lúc ra ngoài xuất môn, được nhiều người quan tâm thì vẫn tốt hơn.”

Sở Sơn không hề đề cập đến hoàng kim bên trong vì bận tâm đến mặt mũi của Cố Sở Sinh. Nếu là Cố Sở Sinh lúc thiếu niên, có lẽ sẽ không để tâm tới ý tốt này. Xưa nay hắn tâm cao khí ngạo, không để ai vào mắt, cho nên không thể nào phát hiện được ý tốt của người khác. Xuyên qua cái gáy, góc độ xảo quyệt theo nó tiền mắt phải xuyên ra, nó phát ra thảm thiết.
Nhưng hắn của bây giờ đã được mài giũa qua biết bao năm tháng, cũng nhận ra sự chu đáo của Sở Sơn. Bây giờ quả thật hắn rất thiếu tiền, nên không hề chối từ, Cố Sở Sinh hít sâu đáp: “Đa tạ Sở thúc thúc, đa tạ Sơn thúc.”
zenszens.wordpress.com
Hắn nói vô cùng chân thành. Nụ cười Sở Sơn càng sâu, ho nhẹ một tiếng, nói: “Còn chuyện thứ hai, là chuyện hôn ước của ngài và tiểu thư nhà ta.”

Nghe nói thế, trong lòng Cố Sở Sinh lập tức khẩn trương. Nàng một tay bắt nó mặt hướng thạch mặt vào chỗ chết va chạm, một bên phản thủ rút ra.
Hắn đoán, chuyện Sở Sơn sắp nói chắc hẳn là liên quan tới Sở Du. Lần này Sở Du không đuổi theo hắn, có lẽ ở giữa đã xảy ra biến cố nào đó. Trước giờ nàng luôn là người cố chấp, chuyện nàng muốn thì chắc chắn phải làm cho bằng được.
zenszens.wordpress.com
Sở Sơn tới đây, hơn nữa còn đề cập tới hôn ước, chẳng lẽ Sở Du đã có thể thuyết phục Sở Kiến Xương gả nàng cho hắn một cách quang minh chính đại?
zenszens.wordpress.com
Hắn đặt tráp lên bàn, kiềm nén kích động trong lòng, ngẩng đầu nhìn Sở Sơn: “Sở thúc thúc đã tính toán chuyện hôn ước thế nào?” Nàng mặt sau dĩ nhiên sát điên, đau đớn kích thích thủy triều vậy vọt tới, nàng trên mặt đất.
“Ngài đừng khẩn trương.” Nhìn thấy dáng vẻ này của Cố Sở Sinh, Sở Sơn đoán là hắn nghĩ Sở gia tới giải trừ hôn ước, vội ngăn lại: “Sở gia không phải tiểu nhân bội bạc, tướng quân sai ta tới là muốn hỏi một chút. Nay Đại tiểu thư đã xuất giá, tuổi tác Nhị tiểu thư cũng đã đến lúc, ngài tính lúc nào sẽ đề cập?”

Một tiếng “rầm” vang lên trong đầu Cố Sở Sinh. Hắn đứng hình.
zenszens.wordpress.com
Cố Sở Sinh ngơ ngác nhìn Sở Sơn, không nói nên lời.

Ông ta nói cái gì? Hắn cúi đầu vừa thấy, mới phát hiện nàng toàn thân đã muốn gần như không có hoàn hảo.
Đại tiểu thư xuất giá?

Cái gì mà Đại tiểu thư xuất giá? Đại tiểu thư của Sở gia ngoại trừ Sở Du còn có ai nữa? Cách một lát hắn mặc không lên tiếng vụng trộm bắt tay rụt trở về, sau đó chuyên chú nhìn.
Tóm lại không thể nào là Sở Du.
zenszens.wordpress.com
Nàng muốn gả cho hắn. Kiếp trước nàng vì hắn mà bôn ba ngàn dặm, sao kiếp này lại có thể gả cho người khác được? Nàng vì người kia không để ý chính mình an nguy vết thương luy luy, thậm chí thiếu chút.
Hắn há miệng, giống như muốn nói gì đó. Sở Sơn thấy dáng vẻ của Cố Sở Sinh thì cười hỏi: “Có phải Cố đại nhân vui tới ngây người rồi không?”
zenszens.wordpress.com
Nghe thế, cuối cùng Cố Sở Sinh cũng từ từ bình tĩnh lại. Hắn cảm thấy yết hầu khô rát, nhưng vẫn gắng gượng cười, gian nan hỏi: “Đại tiểu thư người nói là A Du?” Thiếu niên ánh mắt có chút giật mình lăng, một lát sau hắn chính mình cũng không biết hâm.
“Tất nhiên rồi.” Sở Sơn uống ngụm trà, ánh mắt lộ ra vẻ mặt hài lòng: “Đại tiểu thư gả cho Vệ Phủ, mấy hôm trước tiểu thư về lại mặt, trông có vẻ rất tốt. Vệ gia gia phong nề nếp, cuộc đời này của tiểu thư hẳn là không cần lo lắng gì nữa.”
zenszens.wordpress.com
“Nói thế cũng chưa chắc.” Cố Sở Sinh siết chặt nắm tay dưới ống tay áo. Sở Sơn kinh ngạc ngẩng đầu, thấy Cố Sở Sinh cụp mắt lảng tránh, dùng ngữ điệu bình tĩnh mà lạnh lẽo chậm rãi nói: “Cuộc đời dài đằng đẵng, tóm lại vẫn không nên dựa dẫm vào người khác.” Trường Hi ánh mắt rồi đột nhiên trầm xuống, khô gầy mặt ở lạnh lẽo dưới ánh trăng có chút.
Lại càng không nên dựa dẫm kẻ đoản mệnh như Vệ Quân Vệ gia.

Nghĩ đến Vệ Quân, Cố Sở Sinh có cảm giác như dao đâm vào tim.

Năm đó Sở Du đã định phải gả cho Vệ Quân. Có biết bao thiếu niên, nhưng tên của hắn vẫn luôn được đặt bên cạnh Vệ Quân. Không ít người tiếc nuối nếu như Vệ Quân còn sống, nếu như Sở Du gả cho hắn ta thì tốt rồi.
zenszens.wordpress.com
Lúc hắn nghe thấy cái tên này thì chỉ cảm thấy giận dữ. Trong mắt những kẻ đó, hắn luôn thua kém Vệ Quân, có lẽ ở trong lòng Sở Du, hắn cũng thua kém Vệ Quân như thế. Này thái dương bừng tỉnh cửu biệt, nàng có như vậy trong nháy mắt đều nghĩ đến chính.
Chẳng qua là Vệ Quân đã chết, nàng không còn đường lui.

Hắn từng cảm thấy may mắn vì Vệ Quân đã chết, nhưng cũng từng căm ghét vì Vệ Quân đã chết. Kiếp trước đã thế, kiếp này lại nghe thấy cái tên này, đột nhiên hắn phát hiện, kiếp này hắn càng ghét cay ghét đắng Vệ Quân hơn nữa.
zenszens.wordpress.com
Sở Du gả cho hắn. Kết quả đối phương trên tay cầm mộc trượng đưa cho nàng sau, liền cọ cọ cọ lui ra phía sau.
Kiếp này Sở Du gả cho hắn!

Hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Sở Sơn, muốn hỏi rốt cuộc Sở Du đã làm cái gì.

Có lẽ ánh mắt của hắn quá lộ liễu cho nên người hầu ở bên cạnh cũng không nhịn được mà gọi: “Công tử.” Này một mảnh lấy thụ vì dựa vào thụ ốc đàn chừng bãi bóng trống trải, dựng bố trí cũng có.
Sở Sơn nhíu mày. Ông cảm thấy hơi bất an, lập tức nói thẳng: “Cố đại nhân, ngài có gì muốn nói sao?”
zenszens.wordpress.com
Cố Sở Sinh bị lời nói của Sở Sơn làm thức tỉnh. Bây giờ việc Sở Du gả cho Vệ Quân đã là chuyện không thể thay đổi, hắn không thể đắc tội Sở gia. Vậy là Cố Sở Sinh hít một hơi thật sâu, sau đó đẩy tráp về.
zenszens.wordpress.com
“Tại hạ đã suy nghĩ rất lâu về hôn sự với Nhị tiểu thư. Tại hạ cảm thấy vẫn phải nói rõ, Nhị tiểu thư kim chi ngọc diệp, thân phận Sở Sinh bây giờ đã như thế, e là không xứng đáng.” Trên thực tế này cũng không có cái gì tác dụng, Kiêu Điểu vốn có trí tuệ, nó nếu là muốn.
“Việc này ngài không cần lo, tướng quân nói…”

“Hơn nữa…” Cố Sở Sinh cắt lời Sở Sơn, ánh mắt kiên định : “Trong lòng Sở Sinh đã có người thương. Có lẽ Nhị tiểu thư cũng đã có cân nhắc trong lòng, hôn nhân đại sự phải tìm đúng người mình yêu. Sở Sinh nghĩ hẳn tướng quân sẽ không cưỡng cầu.” Thân hình hắn gầy yếu đơn bạc, ôm nhất giường chăn bông có vẻ nhân càng tiểu, vì không.
Sở Sơn nghe nói thế thì trầm mặc. Ông cũng biết được những chuyện trước khi thành thân của Sở Du, nay kết hợp với thái độ của Cố Sở Sinh. Ông thở dài, ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn thâm màu đen ánh mắt vắng vẻ rơi trên mặt đất thượng, thật dài lông mi che giấu hắn.
“Cố công tử.” Giọng điệu ông chứa đựng bất đắc dĩ: “Ngài hãy nói thật với ta, người mà ngài tưởng nhớ có phải là Đại tiểu thư.”
zenszens.wordpress.com
Cố Sở Sinh ngẩn người. Một lúc sau hắn mới từ từ nở nụ cười.

Hắn không phủ nhận, không tức giận, chỉ gật đầu thật mạnh: “Phải.”
zenszens.wordpress.com
Sở Sơn thở dài, rối rắm: “Ngài thế này… Đại tiểu thư… đã lập gia đình rồi.”
zenszens.wordpress.com
“Nàng lập gia đình…” Cố Sở Sinh cười, mi mắt cong cong: “… Thì liên quan gì chuyện ta thích nàng?” Hắn là một cái mù mười mấy năm, lưng đeo người khác chán ghét cùng sợ hãi sinh ra quái.
Không nói tới việc Vệ Quân vốn là kẻ đoản mệnh, cho dù Vệ Quân trường thọ thì dù có máu tươi đầm đìa, hắn nhất định cũng phải cướp người trở về!”

Nghĩ thế khiến lòng Cố Sở Sinh không còn đau đớn nữa.
zenszens.wordpress.com
Vệ Quân ở trên chiến trường. Không thể ngôn ngữ khiếp sợ cùng mừng như điên bao phủ toàn thân, hắn bắt tay gắt gao.
Hắn nhếch khóe miệng, trong một mảng băng giá.
zenszens.wordpress.com
Cho dù hắn không làm gì, Vệ Quân chắc chắn vẫn sẽ chết trên chiến trường.
zenszens.wordpress.com
Với tư cách là triều thần được trọng dụng của triều đình năm đó, hắn biết quá rõ cuối cùng đã có chuyện gì xảy ra trên chiến trường. Đây là chuyện xưa mà ngay cả thiên tử cũng không dám đối mặt, hoàng đế cũng phải hạ ngọc quan xin lỗi Vệ Uẩn.
zenszens.wordpress.com
Ai cũng không thể cứu Vệ gia. Lão thái thái tuổi tác đã cao, miệng luôn thích nhắc tới “Thiện ác có báo”, phật hun khói.
Cho dù là kẻ trọng sinh trở về như hắn cũng không thể cứu được.

P/s (Tác giả):

Mỗi ngày tôi đều mong đợi Tiểu Thất trưởng thành, càng chờ mong lại càng đau lòng.

 

5 1 vote
Article Rating
guest
175 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Lâm quynh
Lâm quynh
21 Ngày Cách đây

Tại sao lại k cứu dk ng vệ gia nhỉ

Roe
Roe
18 Ngày Cách đây

mị xin phép được anti Cố Sở Sinh 🙂

Thao
Thao
12 Ngày Cách đây

Thật sự không hiểu nổi thể loại này, rõ ràng khi hạnh phúc đang trong tầm tay lại chối bỏ, xua đuổi, hành hạ đến chẳng còn gì. Để rồi khi đã bị chính mình phá nát xong lại hối hận, lại muốn bắt đầu lại từ đầu? No, no, không ai đứng mãi nơi đó để chờ bạn đâu Cố Sở Sinh.

Nancy Chu
Nancy Chu
12 Ngày Cách đây

Cố Sở Sinh chuẩn bị rất kĩ nhưng rất tiếc tác giả k chọn anh nên a k gặp được Sở Du đâu 🤪

Vy Voi
Vy Voi
6 Ngày Cách đây

CSS bị ngược tâm từ từ, theo ý kiến cá nhân ta khá là hả hê, nam phụ như vậy phải chịu chút dày vò mới đc

dakhuc5890
dakhuc5890
6 Ngày Cách đây

vậy là do lỗi của Vua nên cả gia tộc hy sinh à, vậy mà cò giam người ta, haiz

Anh thư
Anh thư
5 Ngày Cách đây

Thiệt Cố Sở Sinh suy nghĩ gì mà thời gian nàng bên hắn, chịu mọi khó khăn là điều sỉ nhục như cái gì bố thí khiến mọi người chê cười hắn. Đọc mà máu dồn lên não, nam phụ mãi là nam phụ

Thư
Thư
2 Ngày Cách đây

Đọc khúc cuối s thấy tò mò ghê, như vậy có nghĩa là còn có ẩn tình nào khác sao🤔🤔

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
175
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x