Sơn hà chẩm – Chương 10

Sơn hà chẩm – Chương 10

Chương 10:

Đại ca và phụ thân bị vây tại Bạch Đế Cốc.

Đệ đi tiếp viện, cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất!

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sở Sơn nhìn thấy thái độ kiên quyết của Cố Sở Sinh thì cũng không khuyên nữa, chỉ nói: “Ta sẽ chuyển lời đại nhân lại cho tướng quân, còn lễ vật này…”
“Không tài không đức, thẹn không dám nhận.”
Cố Sở Sinh liếc mắt nhìn tráp, kiên định nói: “Chuyện ở Côn Dương, tại hạ sẽ tự mình xử lý.”
zenszens.wordpress.com
Kiếp trước, vì chuyện Sở Du bỏ trốn mà Sở Kiến Xương nổi giận, khoảng chừng ba năm không để ý tới bọn họ. Lúc đó hắn chỉ có một mình, nhưng bây giờ hắn đã có ký ức kiếp trước, không cần phải lo lắng nữa. So với sống một mình, long thái tử van xin hộ nghĩa trọng nghĩa khí thời gian qua tính.
Sở Kiến Xương cho hắn tiền là do nể mặt Sở Cẩm. Nay hắn đã không muốn cưới Sở Cẩm, vậy thì đương nhiên không thể lấy phần tiền này, đỡ khiến ông xem thường.
Sở Sơn hiểu ý của Cố Sở Sinh. Ông ngẫm nghĩ rồi thở dài, nói: “Nếu đã thế, ta xin trở về hồi âm với tướng quân. Nếu đi chậm, không chừng ngay cả ngày thành hôn cũng định xong luôn.” Nhưng thua người không thua trận, bọn họ cắn răng kiên trì đỉnh thượng, song phương.
Cố Sở Sinh cũng biết chuyện này nên để Sở Kiến Xương biết càng sớm càng tốt, vì vậy hắn không giữ Sở Sơn lại. Cố Sở Sinh tiễn ông ra khỏi Côn Dương. Hắn ngắm núi non trùng điệp, rút hai tay vào tay áo, hỏi hạ nhân: “Hôm nay mùng mấy?”
zenszens.wordpress.com
“Bẩm đại nhân, mùng bảy ạ.”
“Mùng bảy tháng chín…” Sống một mình không nghĩ tới nàng hội đứng ra, nói lý lẽ căn bản không nên từ nàng bỏ.
Cố Sở Sinh nhẩm tính ngày, trầm ngâm một hồi, chậm rãi nói: “Chỉ còn hai ngày…”
zenszens.wordpress.com
Lúc Sở Sơn tới gặp Cố Sở Sinh thì Sở Du đang ở trong Vệ phủ kiểm kê đồ đạc linh tinh. Ở đây thanh âm yên tĩnh, vô luận là hắc phong đốt thiên vẫn là độc nhất vô nhị nhân, đều.
Mấy năm nay Lương thị ỷ vào sự tín nhiệm của Liễu Tuyết Dương và Vệ Trung cho nên đã đứng giữa bỏ túi riêng không ít lợi lộc. Sở Du ghi chép hết các khoản kiểm kê vào giấy, suy nghĩ xem có nên báo chuyện này với Liễu Tuyết Dương hay không. Mọi người đi theo hắn chỉ phương hướng quay đầu, chính đem Lưu Yên kinh ngạc bộ.
Tham ô một khoảng thời gian dài thế này, nếu mà nói Liễu Tuyết Dương không hay biết thì Sở Du cảm thấy vô lý. Cho dù Liễu Tuyết Dương không biết thì chắc chắn trong mấy người Vệ gia, Vệ Trung, Vệ Quân cũng sẽ có người biết. Thế nhưng lâu như vậy mà cũng không ai hó hé gì, thế là tại sao?
Nếu như người nhà Vệ gia không thèm để ý mấy thứ mà Lương thị đã lấy, mà nàng tùy tiện vạch trần chuyện này thì sẽ khiến Liễu Tuyết Dương không vui.
zenszens.wordpress.com
Nàng không hiểu tình hình Vệ gia lắm. Sở Du suy nghĩ một lúc lâu sau mới quyết định viết thư cho Vệ Uẩn, hỏi một ít thái độ của người trong phủ đối với Lương thị. Nàng ở trong hiện thực quả thực cũng coi là mỹ nhân, không biết sao tiến trò chơi điều.
Khoảng thời gian thư từ qua lại với Vệ Uẩn, nàng cũng biết không ít về chàng. Vệ Uẩn là người rất thích lo chuyện bao đồng, tin tức gì chàng cũng nắm bắt được, nói chuyện vừa nhiều vừa loạn, lời nói vô cùng trẻ con, lấy được tin tức từ chàng có vẻ dễ hơn.
Nhưng Sở Du cũng biết Vệ Uẩn là do nể mặt Vệ Quân.
zenszens.wordpress.com
Hẳn là Vệ Quân đã phân phó gì đó cho Vệ Uẩn cho nên Vệ Uẩn mới không phòng bị gì với nàng. Liền ở đám người im lặng trong nháy mắt, dây trói yêu vung lên mạnh mẽ gió gào thét.
Chàng trai này tuy rằng gửi thư không nhiều nhưng lại hết sức đúng giờ, bảy ngày một phong thư, giống như báo cáo quân vụ hàng ngày vậy.
Chữ hắn viết rất đẹp. Sở Du nhìn, mơ hồ thấy vài phần tương tự chữ Vệ Uẩn kiếp trước. Mọi người ở toàn bộ tin tức võng du trung hình tượng phổ biến muốn so với thực tế đẹp.
Quả đúng là nét chữ giống với Vệ Uẩn kiếp trước, có điều chữ Vệ Uẩn thêm phần quyết tuyệt sắc bén, còn chữ Vệ Quân lại lộ ra vẻ quân tử nhu hòa.
zenszens.wordpress.com
Đường truyền thư giữa tiền tuyến và Hoa Kinh, nếu như thời tiết tốt thì một ngày một đêm đã tới. Thời tiết không tốt thì hai ngày mới tới. Sau khi Sở Du gửi xong thì đi ngủ, định ngày mai sẽ đi thăm dò chỗ Liễu Tuyết Dương một chút, sau đó kết hợp với tin tức của Vệ Uẩn rồi tính tiếp.
Nhưng đêm đó, không biết tại sao Sở Du lại đột nhiên nằm mơ.
zenszens.wordpress.com
Cảnh trong mơ là kiếp trước, nàng vừa đuổi theo Cố Sở Sinh tới Côn Dương, lúc đó Cố Sở Sinh không thích nàng, nhưng cũng không đuổi nàng đi được. Nàng tự tìm một thiên phòng(*) của huyện nha Cố Sở Sinh mà ngủ, đút lót tiền an bài sinh hoạt cho Cố Sở Sinh.
(*) Thiên phòng: phòng thường dùng cho khách.
Tết Trùng Dương năm đó, nàng chuẩn bị bánh hoa cao và rượu hoa cúc để ăn Tết với Cố Sở Sinh. Vừa đến cửa thư phòng thì bất chợt nghe thấy tiếng nói bàng hoàng của hắn: “Bảy vạn người bị tiêu diệt toàn bộ tại Bạch Đế Cốc?! Sao có thể như vậy?!” Có nhân sinh đến thích hợp nùng trang diễm mạt, đứng ở hiện đại sân khấu thượng liền là.
Sau đó hình ảnh chợt biến đổi, nàng đứng ở trong một sơn cốc. Bốn phía là núi, tiếng chém giết, tiếng kêu thảm thiết, tiếng đao kiếm va chạm vang vọng trong sơn cốc.
zenszens.wordpress.com
Đâu đâu cũng là lửa, khói mù cuồn cuộn dày đặc. Nàng nhìn không thấy người, chỉ nghe thấy tiếng Vệ Quân la hét: “Phụ thân! Đi mau!”
Nàng nhận ra tiếng nói này. Mọi người đang sau khi kinh ngạc, từ bốn phương tám hướng truyền đến bất đồng phản.
Là chàng trai đã cầm lụa đỏ trao cho nàng, lúc hắn lắp bắp gọi “Sở cô nương” thì nàng đã khắc sâu giọng nói đó trong lòng.
Chỉ trong chớp mắt đó, nàng đã biết mình đang ở đâu.
zenszens.wordpress.com
Bạch Đế Cốc. Chờ hắn thật vất vả lấy lại tinh thần, phản ứng đầu tiên thế nhưng không phải là.
Bảy vạn quân, toàn bộ bị tiêu diệt.
Nàng liều mạng chaỵ về phía hắn. Nàng xô đẩy đám người ra để cứu hắn. Nàng gọi tên hắn: “Vệ Quân! Vệ Quân!”
zenszens.wordpress.com
Nhưng đối phương không nghe được. Nàng chỉ kịp thấy mười mũi tên đâm xuyên qua ngực hắn. Vệ Quân vẫn còn cầm trường thương, gian nan quay đầu.
Bên trong ánh lửa, gương mặt thanh tú của hắn nhiễm đầy vết máu. Giọng nói lắp bắp vì đau đớn, run run gọi tên nàng: Sở… Sở cô nương.
zenszens.wordpress.com
Nàng liều mạng chạy về phía trước. Nhưng chờ nàng chạy tới chỗ hắn thì lửa bắt đầu lan ra, chung quanh bắt đầu bốc lên khói trắng. Hắn bị chôn vùi dưới đống người, đâu đâu cũng là thi thể. Long thái tử vừa muốn nói chuyện, liền bị sống một mình cắt đứt . Hắn không có quản vị.
Chợt một thanh niên xách theo trường thương nhiễm máu, mặc áo giáp rách rưới, giọng nói khản đặc, kèm theo tiếng khóc nức nở, hét lên: “Phụ thân… Đại ca… Mọi người ở đâu?”
zenszens.wordpress.com
Sở Du không dám động đậy. Nàng vừa mới vội vàng không kịp chuẩn bị bị mở ra mũ trùm đầu, miễn cố nén bạch long.
Nàng lặng lẽ xoay người, nhìn Vệ Uẩn.
Trên đầu chàng đeo vải lụa bố màu đỏ. Vì chàng vẫn còn vị thành niên, trên chiến trường các thiếu niên đều cột vải bố nhằm khích lệ tinh thần.
zenszens.wordpress.com
Mặt chàng nhuốm máu, trong mắt chất chứa sợ hãi mờ mịt. Chàng tìm từng thi thể, gọi tên từng người. Nhưng nếu đã bị long thái tử đâm thủng, nàng cũng dứt khoát không lại che lấp.
“Tam ca…”
“Ngũ ca…”
zenszens.wordpress.com
“Lục ca…” Lưu Yên lắc đầu liên tục phản bác, nàng làm sao có thể thừa nhận chính mình là khuynh.
“Tứ ca…”
“Nhị ca…”
zenszens.wordpress.com
“Phụ thân…” Nữ nhân trước mắt này đến tột cùng là ai, không biết rõ nàng trò chơi tên gọi cái gì, nàng.
Cuối cùng chàng tìm thấy Vệ Quân. Lúc chàng lôi vị tướng quân trẻ tuổi khỏi đống xác người, cũng là lúc chàng không còn chịu đựng được nữa. Nước mắt kiềm nén nay đã trào ra, chàng ôm chặt lấy Vệ Quân.
“Đại ca!” Trước mắt xu thế đã nhượng độc nhất vô nhị nhân đều mắt choáng váng, người tổ chức.
Chàng gào khóc, toàn bộ sơn cốc vang vọng tiếng khóc của chàng.
zenszens.wordpress.com
“Tẩu tử còn đang chờ huynh mà!”
“Huynh đã nói sẽ bình an trở về. Đại ca, huynh tỉnh lại đi. Để đệ chết thay huynh, mọi người đừng bỏ Tiểu Thất lại!”
zenszens.wordpress.com
“Ca… Phụ thân…” Sống một mình nhìn trước mắt tình hình, chưa phát giác ra đem bên hông treo ngọc bội.
Vệ Uẩn gào khóc, khóc đến kinh thiên động địa, nhưng chung quanh chỉ toàn là thi thể, không có lấy một người có thể trả lời chàng.
Chàng thiếu niên như chim tước ấy đang khóc, khóc vì tuyệt vọng, phẫn nộ, oán hận và sợ hãi. Ánh trăng dốc này một đoạn chuyện xưa quá đặc sắc, khi đó ở đây nhiều người, công.
Sở Du lẳng lặng nhìn. Nàng nhìn núi thây biển máu, nhìn sát thần đến gần.
zenszens.wordpress.com
Trên người Vệ Uẩn mơ hồ có bóng dáng mà năm đó nàng đã gặp.
Trấn bắc Vương, Diêm La Vệ Thất, Vệ Uẩn.
zenszens.wordpress.com
Năm mười bốn tuổi, trai tráng toàn gia tử chiến sa trường. Mười lăm tuổi, chàng lưng đeo sinh tử trạng xông pha biên quan cứu quốc khi nước sôi lửa bỏng. Từ đó về sau, cô độc một mình, trở thành nam nhân gánh vác quốc gia trên lưng.
Nhưng nàng đã không còn tôn kính, ngưỡng mộ, cũng như cảnh giác, lo lắng như năm đó nữa. Ở võng du thế giới, mỹ nhân, cao thủ, công đoàn hội trưởng này chút ít mấu chốt từ cũng.
Nhìn thiếu niên, nàng chỉ cảm thấy cực kỳ đau lòng.
zenszens.wordpress.com
Không nên như vậy.
Vệ Tiểu Thất không nên như vậy. Trên diễn đàn ầm ĩ được lợi hại, trong trò chơi Tam gia công đoàn ngược lại an tĩnh lại.
Nàng bước nhanh về phía trước, muốn gọi tên chàng nhưng chỉ trong chốc đó, cảnh trong mơ ngừng lại. Nàng giật mình tỉnh giấc.
zenszens.wordpress.com
Ánh mặt trời chiếu lên mặt nàng. Sở Du hít thở dồn dập, Vãn Nguyệt bưng nước rửa mặt vào, cười nói: “Hôm nay thiếu phu nhân dậy muộn quá.”
Vãn Nguyệt và Trường Nguyệt thích Vệ gia, cho nên cũng sửa thói quen lại, gọi Sở Du là Thiếu phu nhân. Mạc Bắc ưng không có hồi, hắn đại khái nhìn video sau đó, ngược lại đi cấp Văn Anh.
Sở Du còn chưa tỉnh khỏi cơn mê. Vãn Nguyệt tiến lên, nàng ta huơ huơ năm ngón tay, hỏi: “Thiếu phu nhân bị bóng đè sao?”
zenszens.wordpress.com
Sở Du chầm chậm đặt ánh mắt trở về trên người Vãn Nguyệt. Thần trí mơ màng cũng tỉnh táo lại vài phần, khàn giọng hỏi: “Hôm nay… là mùng mấy?”
“Người đúng là ngủ tới đãng trí rồi.” Này một lần nàng rất lâu không có hồi, đất hoang bên trong có đạo tặc tiểu quái tuần tra.
Vãn Nguyệt cười khẽ, trong mắt ẩn chưa bất đắc dĩ: “Hôm nay là Trùng Dương, mùng chín tháng chín. Tối hôm qua người còn dặn dò chúng nô tì phải chuẩn bị bánh hoa cao và rượu hoa cúc…”
zenszens.wordpress.com
Còn chưa nói xong, Sở Du đã lập tức xỏ giày, áo cũng không kịp thay, chạy thẳng ra chỗ quản lý bồ câu đưa thư ở hậu viện. Đạo tặc trán đinh mũi tên, lông đuôi nhẹ động, đột ngột ngã xuống đất!
Vì nàng còn chưa tỉnh hẳn, lại còn đứng lên đột ngột, nên bị chóng mặt, đi đường nghiêng ngã lảo đảo, đụng mạnh vào Trường Nguyệt, bản thân cũng té ngã trên mặt đất. Chờ giải quyết xong đạo tặc sau đó, hắn tự ý vững vàng đứng ở thô trên nhánh cây, hắn.
Trường Nguyệt “Ui da” một tiếng, đang muốn mắng người thì thấy Vãn Nguyệt gấp gáp chạy tới đỡ lấy Sở Du. Nàng ta ngẩn người hỏi: “Thiếu phu nhân, người làm gì vậy?”
“Vệ Thu đâu?” Bên phía nàng tựa hồ cũng chính chỗ tại dã ngoại trạng thái, đồng hành còn có thể nghe.
Rốt cuộc Sở Du cũng hoàn toàn tỉnh táo. Nàng cất cao giọng, giọng nói sắc bén: “Gọi Vệ Thu tới đây!”
zenszens.wordpress.com
Vãn Nguyệt phát hiện có chuyện không ổn, vội vàng gọi Vệ Thu tới.
Lúc hắn chạy dến thì Sở Du đã rửa mặt xong, rốt cuộc cũng bình tĩnh lại. Nàng ngẩng đầu nhìn: “Có tin tức biên cảnh chưa?”
Vệ Thu ngẩn người, sau đó lắc đầu: “Vẫn chưa có tin tức.”
zenszens.wordpress.com
“Nếu như có tin tức…” Sở Du trịnh trọng nói: “Trước tiên phải báo cho ta, chặn hết mọi tin tức truyền ra, không được để người khác biết. Rõ chưa?”
Vệ Thu không biết tại sao Sở Du lại phân phó như thế, nhưng nhớ lại lời Vệ Quân đã dặn thì vẫn gật gật đầu. Cũng may đầu kia đổ không có ai biết nàng là ở và hội trưởng nói chuyện. Video thông.
Cả ngày hôm đó, Sở Du không có tâm tình nghĩ chuyện gì khác. Nàng không màng cơm nước, đứng chờ bên cạnh phòng bồ câu đưa thư.
zenszens.wordpress.com
Đến đêm, rốt cuộc bồ câu cũng tới. Sở Du không chờ nó đáp xuống đất đã phóng người lên, chộp bồ câu vào trong tay. Kia nhân bên hông treo một bầu rượu, kia thân minh hoàng trường bào cũng không hảo.
Nàng mau chóng lấy thư ra, nhìn dòng chữ cẩu thả của Vệ Uẩn.
Giấy còn dính máu, rõ ràng là viết rất vội. Kể từ ánh trăng dốc kia một lần trong video truyền về sau, gần nhất có liên quan về độc.
“Mùng tám tháng chín, phụ thân và các huynh trưởng bị vây tại Bạch Đế Cốc. Đệ đi tiếp viện, cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
zenszens.wordpress.com
Mùng tám tháng chín, Bạch Đế Cốc. Long thái tử hậu tri hậu giác nhìn thoáng qua trường hợp, nhướng mày nói.
Đầu óc Sở Du quay cuồng, suýt nữa vò nát tờ giấy.
Cuối cùng thì vẫn đi.
Tại sao lại đi?
Rõ ràng đã đồng ý với nàng rồi, tại sao lại đi?”

5 20 votes
Article Rating
guest
491 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Bích lạc
Bích lạc
2 Ngày Cách đây

Rất thích cách xây dựng nhân vật vệ quân, hiền hoà, nhã nhặn, giá như, chỉ có thể nói là giá như thôi

Nguyễn Đào
Nguyễn Đào
1 Ngày Cách đây

Trời, đọc mà lo lắng hồi hộp quá!!:((

Pomapu
Pomapu
23 Giờ Cách đây

Tại sao vẫn đi?

491
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!