Sơn hà chẩm – Chương 15

Chương 15

Vệ Uẩn Vệ gia cùng phụ huynh trở về

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Lưu ý khi đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Tiếng nói vừa vang lên, Sở Du lập tức xoay người lại, vội vàng nói với người bên cạnh: “Mở cửa, chuẩn bị rượu, mang ngải thảo(*) đến cho ta!”

(*) Ngải thảo (艾草): tên khoa học là Artemisia argyi, là một loại thực vật có hoa thuộc họ cúc. Trong Tết Đoan Ngọ, ngải thảo thường được treo lên cửa để xua đuổi tà ma, cầu khẩn may mắn và ngừa muỗi. Ngoài ra ngải thảo còn có các công dụng như làm thuốc, nấu ăn, thuốc nhuộm, mực đóng dấu. Vì có mùi thơm đặc thù cho nên còn dùng để xông hương gối đầu, có tác dụng an thần, pha nước tắm gội, diệt ruồi muỗi, sát khuẩn tiêu độc, phòng ngừa bệnh tật…

Ngải thảo.jpg

Dứt lời, Sở Du chỉ huy mọi người vào vị trí, đồng thời kiểm kê những gì cần dùng. Tưởng Thuần đến trước mặt Tam Thiếu phu nhân Trương Hàm, bình tĩnh nói: “Tam muội, muội thật sự phải làm đến mức này sao?”

Trương Hàm lộ ra vẻ mặt khó xử, Tưởng Thuần nói tiếp: “Tam công tử đối xử với muội cũng xem như có tình có nghĩa. Hôm nay đệ ấy trở lại, muội không định gặp mặt một lần à?”

Trương Hàm nghe thế thìãhc mt đíng, cúi đu[nói: “Nh t,õchng l tkhông biết tìnhhung ca muié… Nếu muiɪkhông dt khoát,làm sao giađình có thơchu nhn limui đưc?”

TưngThun không lênũtiếng, đu làļth n, ttɨnhiên nàng hiutâm trng caĺnàng ta.

S dĩnàng t t,không phi cũngávì nghĩ nhưávy sao?

Hôm naytrưng phu đãchết, V gia,b hoch ti.ôAi li khônghiu by vnétinh binh bôgiết sch làíti danh lnc nào? Hocâlà bn hãphi ct đt}quan h viV gia đtr li muĺtc(*), hoc là{mu tc sch đng ctđt quan hévi bn hđ biu th(lòng trung thànhăvi Thánh thưng.

(*)ĨMu tc: nhà}m đ

Đến hôm{nay mà mutc vn chưat rõ tháiđ là biòvì V UnĪcòn chưa hiđkinh, vì chưaīhiu rõ miīchuyn nên cũngchưa liên lc°vi các nàng.

TưngThun trm mc,tht lâu saumi nói: “Btíquá ch làgp mt mtĩln, có thính hưng cáiĩgì ch? Tammui, các ngưis hãi quáđ, thn hnînát thn tínhįri.”

Không bànđến chuyn đó.”Tưng Thun thódài: “Mui cũngùnên nghĩ đến¹Lăng Thư mtĩchút, nếu nóɩbiết đưc ngayc th dincui cùng caÎph thân màmui cũng khôngýcho, vy nó°s nghĩ thếànào?”

Nói đếnĩcon cái, rtcuc v mtóca Trương Hàmcũng nghiêm túc)li.

Nàng ta dod liếc mtɪnhìn Lc Thiếuphu nhân VươngLam. Trưc nayĮcác nàng đulà ngưi khôngècó ch kiến,ïthy Diêu Giácĩvà T Cu³mun ct đtquan h viúV gia thì)cũng hong hn³bt chưc theo.Hôm nay đưcTưng Thun nhcnh, nàng taīmi nh ticon mình.

Các nàngkhông th vìÎcon mà liênly c đifcho nên skhông mang chúngtheo. Nhưng nàng°không hi vngïtrong lòng concái, mình liilà mt kìbc tình bcïnghĩa.

“Ra đng đi.”

Ánh mt TưngïThun nhìn vfphía T Cuvà Diêu Giác,v vai TrươngHàm: “Hôm nayìnếu các ngưikhông đng thìcũng không yênvi Thiếu phu¸nhân đâu, đngõchng đi nàngèlàm gì. Chodù là TCu và DiêuıGiác thì cũngìphi nhưng nhnthôi.”

T giavà Diêu giaĬlà đi tc,nếu T Cuãvà Diêu Giácnhưng mt bưcthì các nàng}y đương nhiêns không kiênļquyết chng điõna.

Trương Hàm dod mt látri cũng tiếnlên phía trưc,ăđng sau lưngS Du.

Tưng Thunti trưc mtT Cu và,Diêu Giác, làmtư thế cungơkính xin mi,òbình tĩnh nói:ăKhông cn ta³nhiu li naìch?”

T Cuãvà Diêu Giácđkhông lên tiếng.ĩLúc này, bêningoài truyến đếntiếng gõ chiêngìdp đưng.

Diêu Giácnhưn mày, munɪmng tiếp nhưngЇđt nhiên TĩCu gi tayínàng ta li.

TCu nhìn chmľchm ngoài ca,đmt lát sau²mi chm rãinói: “Đng soòđo vi kđiên, nếu trongînhà hi, cĩnói tht làđưc.”

S Duįđang trongđám ngưi, ngheăthế thì xoayãđu li nhìnsang.

T Cu đngɩthng sng lưng,v mt bìnhtĩnh. S Dugt đu viïnàng ta mtécái ri quayđi.

T Cu hơisng s, khônghiu S Dugt đu làcó ý gì.

TCu và DiêuGiác đng sau lưng SíDu, sau khiíchun b xonghết thì ngheđưc tiếng cngchiêng đến gn.íĐi môn tt m ra.

Điįmôn đ thmjphát ra tiếngï“ko kt,cnh tưng bênìngoài lt vàoĩtm mt SDu.

Gi phút nàytrên đưng ph,ĩdân chúng đangđng nhn nháoɨhai bên. Mt(ngưi thiếu niênmc đ tang,Їtóc buc caoíbng vi btrng, băng viĬtrng ct ngangtrán, tht chtíphía sau đu.

Khoảnh khắc tiếng nói vang lên, quan tài đồng loạt rơi xuống. Cả bảy quan tài đều đập thẳng vào tầm mắt nàng. Sở Du run rẩy cánh môi, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lại không nói nên lời.

Khải hoàn trở về, chớ nên lo lắng.

Sở Du cảm thấy hốc mắt cay cay. Toàn bộ tầm mắt nàng đều rơi trên người Vệ Uẩn, nhìn thiếu niên mang bài vị đi từ đằng xa đến.

Nhìn thoáng qua chàng chỉ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi. Sắc mặt nhợt nhạt, dưới mắt thâm quầng, khuôn mặt gầy gò lộ xương, thần sắc bình tĩnh, quanh người toát lên mùi tử khí nồng đậm. Trông chàng giống như một thanh kiếm đã rút khỏi vỏ, khí thế sắc bén, kiếm khí lạnh lùng.

Tay chàng cầm một mâm bài vị, phía sau là bảy chiếc quan tài. Một chiếc đứng đơn độc phía trước, sáu chiếc khác chia thành hai hàng, xếp thành đội ngũ thật dài, đang bước từ xa tới.

Nhìn thoáng qua chàng chỉ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi. Sắc mặt nhợt nhạt, dưới mắt thâm quầng, khuôn mặt gầy gò lộ xương, thần sắc bình tĩnh, quanh người toát lên mùi tử khí nồng đậm. Trông chàng giống như một thanh kiếm đã rút khỏi vỏ, khí thế sắc bén, kiếm khí lạnh lùng. Người sau học theo người trước, tiếng khóc dần phá vỡ sự yên tĩnh.

Tiền giấy rơi lả tả đầy trời, cả con đường không người nào lên tiếng, an tĩnh như một tòa thành ma. Những nơi quan tài kia đi qua, dân chúng hai bên đều đồng loạt quỳ xuống, phát ra tiếng khóc thảm thiết.

Thiếu tướng quân phụng mệnh xuất chinh, phân phó mạt tướng giao ngọc này cho Thiếu phu nhân. Thiếu tướng quân căn dặn sẽ khải hoàn trở về, chớ nên lo lắng.

Người sau học theo người trước, tiếng khóc dần phá vỡ sự yên tĩnh.

Đối với sự hi sinh của Vệ gia, triều đình không nhớ, quan viên không nhớ, quý tộc không nhớ, thiên tử không nhớ, nhưng giang sơn này vẫn còn dân chúng. Họ luôn luôn ghi tạc trong lòng.

Vì vậy nhìn từ phía Sở Du, dân chúng trên con đường lần lượt quỳ rạp xuống như sóng triều, tiếng khóc vang vọng từ nơi xa, truyền đi khắp thành.

Tay chàng cầm một mâm bài vị, phía sau là bảy chiếc quan tài. Một chiếc đứng đơn độc phía trước, sáu chiếc khác chia thành hai hàng, xếp thành đội ngũ thật dài, đang bước từ xa tới.

Sở Du siết chặt bàn tay giấu trong tay áo, giữ cho bản thân có vẻ bình tĩnh trang trọng, không mất đi sự uy nghiêm.

Sở Du siết chặt bàn tay giấu trong tay áo, giữ cho bản thân có vẻ bình tĩnh trang trọng, không mất đi sự uy nghiêm.

Khi nàng nghe tiếng khóc kia, chợt nàng cảm thấy, mọi thứ không hề như mình tưởng tượng.

Sở Du bước xuống bậc thang, giơ tay phủ lên quan tài, hai mắt từ từ nhắm lại.

Khi nàng nghe tiếng khóc kia, chợt nàng cảm thấy, mọi thứ không hề như mình tưởng tượng.

Đối với sự hi sinh của Vệ gia, triều đình không nhớ, quan viên không nhớ, quý tộc không nhớ, thiên tử không nhớ, nhưng giang sơn này vẫn còn dân chúng. Họ luôn luôn ghi tạc trong lòng.

Sở Du cảm thấy hốc mắt cay cay. Toàn bộ tầm mắt nàng đều rơi trên người Vệ Uẩn, nhìn thiếu niên mang bài vị đi từ đằng xa đến.

Nàng vốn cho rằng mình đã chuẩn bị rất tốt, nhưng giây phút nhìn Vệ Uẩn quỳ một chân xuống, nàng sực nhớ ra.

Ánh mắt kia như vượt qua trăm sông nghìn núi, chỉ trong khoảnh khắc nhìn thấy nàng, rốt cuộc vẻ mặt thiếu niên kia cũng thay đổi.

Chàng bước tới trước mặt Sở Du, quỳ một chân xuống, cúi đầu, mở miệng cất giọng: “Vệ Uẩn Vệ gia cùng phụ huynh trở về!”

Chàng bước tới trước mặt Sở Du, quỳ một chân xuống, cúi đầu, mở miệng cất giọng: “Vệ Uẩn Vệ gia cùng phụ huynh trở về!”

Ban đầu bọn họ ra đi, cũng là do thiếu niên này thông báo. Chàng đã quỳ giống như hôm nay, nói với nàng rằng——

Khoảnh khắc tiếng nói vang lên, quan tài đồng loạt rơi xuống. Cả bảy quan tài đều đập thẳng vào tầm mắt nàng. Sở Du run rẩy cánh môi, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lại không nói nên lời.

Nàng vốn cho rằng mình đã chuẩn bị rất tốt, nhưng giây phút nhìn Vệ Uẩn quỳ một chân xuống, nàng sực nhớ ra.

Ban đầu bọn họ ra đi, cũng là do thiếu niên này thông báo. Chàng đã quỳ giống như hôm nay, nói với nàng rằng——

Thiếu tướng quân phụng mệnh xuất chinh, phân phó mạt tướng giao ngọc này cho Thiếu phu nhân. Thiếu tướng quân căn dặn sẽ khải hoàn trở về, chớ nên lo lắng.

Ánh mắt kia như vượt qua trăm sông nghìn núi, chỉ trong khoảnh khắc nhìn thấy nàng, rốt cuộc vẻ mặt thiếu niên kia cũng thay đổi.

Khải hoàn trở về, chớ nên lo lắng.

Sở Du bước xuống bậc thang, giơ tay phủ lên quan tài, hai mắt từ từ nhắm lại.

4.9 50 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

443 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Erina
Erina
5 Năm Cách đây

Thương tiểu thất quá, nhưng may mắn là kiếp này có Sở Du cùng đồng hành

linhtrane72
linhtrane72
5 Năm Cách đây

Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, nhưng lại chẳng thể làm vơi đi nỗi mất mát, chẳng thể làm nỗi đau phai nhạt, ít nhất Vệ Uẩn không cô độc trên hành trình này, chàng đã có Sở Du cùng kề vai sát cánh, thể là đủ rồi. Dặn lòng không được khóc song nước mắt lại rơi như mưa :((

Nguyễn Nga
Nguyễn Nga
5 Năm Cách đây

Bị cuốn theo cảm xúc của nhân vật trong truyện rồi

Rose
Rose
5 Năm Cách đây

Lén đọc ở chỗ làm, cố gắng không khóc nhưng nước mắt vẫn rơi. Còn gì đau hơn khi nghênh đón một lúc 7 quan tài. Vệ Uẩn đoạn đường phía trước không còn cô độc rồi.

Haha
Haha
5 Năm Cách đây

Tưởng tượng ra cảnh kiếp trước Sở Du không có ở đây, người người lo tháo chạy, cảm thấy thương Vệ Uẩn quá

Emily
Emily
5 Năm Cách đây

Đọc chương này mình khóc như mưa, thương Vệ Uẩn, thương Vệ gia và các thiếu phu nhân.

Bunbull
Bunbull
5 Năm Cách đây

Vệ gia mãi mãi là rường cột đất nước, mãi mãi là a hùng trong lòng dân chúng,. Cũng không trách mấy vị phu nhân vệ gia lo được lo mất, phu quân ko còn chỉ cón nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa ko trách được, thương cho thân phận bạc bèo của phụ nữ thời xưa.

Ha my
Ha my
5 Năm Cách đây

Mấy chương này chương nào cũng lệ rơi thành dòng. Thương quá đi mất thôi.

Huyền
Huyền
5 Năm Cách đây

Thương tiểu Thất, A Du, A Quân, thương những đứa trẻ mất cha, vợ mất chồng, mẹ mất con, hi sinh không đáng có, không nên có, vốn không cần có.

Roe
Roe
5 Năm Cách đây

Bi thương nồng đậm 🙁

443
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!