Sơn hà chẩm – Chương 15

Sơn hà chẩm – Chương 15

Chương 15:

Vệ Uẩn Vệ gia cùng phụ huynh trở về

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Tiếng nói vừa vang lên, Sở Du lập tức xoay người lại, vội vàng nói với người bên cạnh: “Mở cửa, chuẩn bị rượu, mang ngải thảo(*) đến cho ta!”

(*) Ngải thảo (艾草): tên khoa học là Artemisia argyi, là một loại thực vật có hoa thuộc họ cúc. Trong Tết Đoan Ngọ, ngải thảo thường được treo lên cửa để xua đuổi tà ma, cầu khẩn may mắn và ngừa muỗi. Ngoài ra ngải thảo còn có các công dụng như làm thuốc, nấu ăn, thuốc nhuộm, mực đóng dấu. Vì có mùi thơm đặc thù cho nên còn dùng để xông hương gối đầu, có tác dụng an thần, pha nước tắm gội, diệt ruồi muỗi, sát khuẩn tiêu độc, phòng ngừa bệnh tật…

Ngải thảo.jpg

Dứt lời, Sở Du chỉ huy mọi người vào vị trí, đồng thời kiểm kê những gì cần dùng. Tưởng Thuần đến trước mặt Tam Thiếu phu nhân Trương Hàm, bình tĩnh nói: “Tam muội, muội thật sự phải làm đến mức này sao?”

Trương Hàm lộ ra vẻ mặt khó xử, Tưởng Thuần nói tiếp: “Tam công tử đối xử với muội cũng xem như có tình có nghĩa. Hôm nay đệ ấy trở lại, muội không định gặp mặt một lần à?” Ta mở cửa, đem ô che thu hồi đến vung hai hạ, nhiên sau đem vung làm ô che đặt ở cửa.
Trương Hàm nghe thế thì hốc mắt đỏ ửng, cúi đầu nói: “Nhị tỷ, chẳng lẽ tỷ không biết tình huống của muội … Nếu muội không dứt khoát, làm sao gia đình có thể chịu nhận lại muội được?”

Tưởng Thuần không lên tiếng. Đều là thứ nữ, tất nhiên nàng hiểu tâm trạng của nàng ta. Bưng cái cốc đi ra ngoài, mới nghe được Charles hậu tri hậu giác trả lời, “Nàng hôm nay.
Sở dĩ nàng tự tử, không phải cũng vì nghĩ như vậy sao?

Hôm nay trượng phu đã chết, Vệ gia bị hoạch tội. Ai lại không hiểu bảy vạn tinh binh bị giết sạch là tội danh lớn cỡ nào? Hoặc là bọn họ phải cắt đứt quan hệ với Vệ gia để trở lại mẫu tộc(*), hoặc là mẫu tộc sẽ chủ động cắt đứt quan hệ với bọn họ để biểu thị lòng trung thành với Thánh thượng.

(*) Mẫu tộc: nhà mẹ đẻ

Đến hôm nay mà mẫu tộc vẫn chưa tỏ rõ thái độ là bởi vì Vệ Uẩn còn chưa hồi kinh, vì chưa hiểu rõ mọi chuyện nên cũng chưa liên lạc với các nàng.

Tưởng Thuần trầm mặc, thật lâu sau mới nói: “Bất quá chỉ là gặp mặt một lần, có thể ảnh hưởng cái gì chứ? Tam muội, các người sợ hãi quá độ, thần hồn nát thần tính rồi.” Hắn lão lo lắng Bella quá không tốt, hội không vui, nhưng là hắn xấu hổ cho biểu đạt loại.
“Không bàn đến chuyện đó.” Tưởng Thuần thở dài: “Muội cũng nên nghĩ đến Lăng Thư một chút, nếu nó biết được ngay cả thể diện cuối cùng của phụ thân mà muội cũng không cho, vậy nó sẽ nghĩ thế nào?”

Nói đến con cái, rốt cuộc vẻ mặt của Trương Hàm cũng nghiêm túc lại.

Nàng ta do dự liếc mắt nhìn Lục Thiếu phu nhân Vương Lam. Trước nay các nàng đều là người không có chủ kiến, thấy Diêu Giác và Tạ Cửu muốn cắt đứt quan hệ với Vệ gia thì cũng hoảng hồn bắt chước theo. Hôm nay được Tưởng Thuần nhắc nhở, nàng ta mới nhớ tới con mình. Ta nâng sữa, tạm dừng vài giây, rốt cục vẫn là nhịn không được nói ra miệng.
Các nàng không thể vì con mà liên lụy cả đời cho nên sẽ không mang chúng theo. Nhưng nàng không hi vọng trong lòng con cái, mình lại là một kẻ bạc tình bạc nghĩa.

“Ra đứng đi.” Nói xong ta liền im miệng, ngón tay đều đang run run, ta biết bản thân quá cho hưng.
Ánh mắt Tưởng Thuần nhìn về phía Tạ Cửu và Diêu Giác, vỗ vai Trương Hàm: “Hôm nay nếu các người không đứng thì cũng không yên với Thiếu phu nhân đâu, đừng chống đối nàng làm gì. Cho dù là Tạ Cửu và Diêu Giác thì cũng phải nhường nhịn thôi.” Ta lui về phía sau khai một bước, có cái gì lực lượng kháp nhanh trái tim, đau ta quất.
Tạ gia và Diêu gia là đại tộc, nếu Tạ Cửu và Diêu Giác nhường một bước thì các nàng ấy đương nhiên sẽ không kiên quyết chống đối nữa.

Trương Hàm do dự một lát rồi cũng tiến lên phía trước, đứng sau lưng Sở Du.

Tưởng Thuần tới trước mặt Tạ Cửu và Diêu Giác, làm tư thế cung kính xin mời, bình tĩnh nói: “Không cần ta nhiều lời nữa chứ?”

Tạ Cửu và Diêu Giác không lên tiếng. Lúc này, bên ngoài truyến đến tiếng gõ chiêng dẹp đường. Loại sự tình này thực nhường ta tưởng nổi điên, hắn đánh nát ta tất cả mọi người sinh.
Diêu Giác nhướn mày, muốn mắng tiếp nhưng đột nhiên Tạ Cửu giữ tay nàng ta lại.

Tạ Cửu nhìn chằm chằm ngoài cửa, một lát sau mới chậm rãi nói: “Đừng so đo với kẻ điên, nếu trong nhà hỏi, cứ nói thật là được.”

Sở Du đang ở trong đám người, nghe thế thì xoay đầu lại nhìn sang.

Tạ Cửu đứng thẳng sống lưng, vẻ mặt bình tĩnh. Sở Du gật đầu với nàng ta một cái rồi quay đi. Ta không biết, cũng bình tĩnh không dưới đến, làm ngươi người yêu đột nhiên biến thành.
Tạ Cửu hơi sững sờ, không hiểu Sở Du gật đầu là có ý gì.

Tạ Cửu và Diêu Giác đứng ở sau lưng Sở Du, sau khi chuẩn bị xong hết thì nghe được tiếng cồng chiêng đến gần. Đại môn từ từ mở ra.

Đại môn đỏ thẳm phát ra tiếng “kẽo kẹt”, cảnh tượng bên ngoài lọt vào tầm mắt Sở Du. Hắn trở nên có chút dè dặt cẩn trọng, một bàn tay tử cầm lấy cánh tay ta không buông ra.
Giờ phút này trên đường phố, dân chúng đang đứng nhốn nháo hai bên. Một người thiếu niên mặc đồ tang, tóc buộc cao bằng vải bố trắng, băng vải trắng cột ngang trán, thắt chặt phía sau đầu.

Nhìn thoáng qua chàng chỉ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi. Sắc mặt nhợt nhạt, dưới mắt thâm quầng, khuôn mặt gầy gò lộ xương, thần sắc bình tĩnh, quanh người toát lên mùi tử khí nồng đậm. Trông chàng giống như một thanh kiếm đã rút khỏi vỏ, khí thế sắc bén, kiếm khí lạnh lùng.

Tay chàng cầm một mâm bài vị, phía sau là bảy chiếc quan tài. Một chiếc đứng đơn độc phía trước, sáu chiếc khác chia thành hai hàng, xếp thành đội ngũ thật dài, đang bước từ xa tới. Đây là một cái ma chú, mười hai điểm vừa vặn cởi bỏ, công chúa biến thành cô bé lọ lem.
Tiền giấy rơi lả tả đầy trời, cả con đường không người nào lên tiếng, an tĩnh như một tòa thành ma. Những nơi quan tài kia đi qua, dân chúng hai bên đều đồng loạt quỳ xuống, phát ra tiếng khóc thảm thiết.

Người sau học theo người trước, tiếng khóc dần phá vỡ sự yên tĩnh.

Vì vậy nhìn từ phía Sở Du, dân chúng trên con đường lần lượt quỳ rạp xuống như sóng triều, tiếng khóc vang vọng từ nơi xa, truyền đi khắp thành.

Sở Du siết chặt bàn tay giấu trong tay áo, giữ cho bản thân có vẻ bình tĩnh trang trọng, không mất đi sự uy nghiêm. Sở hữu biến mất đông Tây Đô ở nhất nhất phục hồi như cũ, ta nhớ tới hắn thanh âm.
Khi nàng nghe tiếng khóc kia, chợt nàng cảm thấy, mọi thứ không hề như mình tưởng tượng. Hắn cắt tóc ngắn, tuổi trẻ mà thời thượng, không lại mặc quý tộc cổ hủ phục sức, như là.
Đối với sự hi sinh của Vệ gia, triều đình không nhớ, quan viên không nhớ, quý tộc không nhớ, thiên tử không nhớ, nhưng giang sơn này vẫn còn dân chúng. Họ luôn luôn ghi tạc trong lòng.

Sở Du cảm thấy hốc mắt cay cay. Toàn bộ tầm mắt nàng đều rơi trên người Vệ Uẩn, nhìn thiếu niên mang bài vị đi từ đằng xa đến. Nhưng là hắn đã khom người, giống như một cái có lễ phép England thân sĩ, nắm giữ ta.
Ánh mắt kia như vượt qua trăm sông nghìn núi, chỉ trong khoảnh khắc nhìn thấy nàng, rốt cuộc vẻ mặt thiếu niên kia cũng thay đổi.

Chàng bước tới trước mặt Sở Du, quỳ một chân xuống, cúi đầu, mở miệng cất giọng: “Vệ Uẩn Vệ gia cùng phụ huynh trở về!” Hình như có sở ngộ, ta mới phản ứng trở về, ta trên thân thể rét lạnh đến từ hai loại bất.
Khoảnh khắc tiếng nói vang lên, quan tài đồng loạt rơi xuống. Cả bảy quan tài đều đập thẳng vào tầm mắt nàng. Sở Du run rẩy cánh môi, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lại không nói nên lời.

Nàng vốn cho rằng mình đã chuẩn bị rất tốt, nhưng giây phút nhìn Vệ Uẩn quỳ một chân xuống, nàng sực nhớ ra. Loại này tình yêu nhường ta vô pháp tập trung tinh lực đi suy xét, ta thậm chí cảm thấy ở.
Ban đầu bọn họ ra đi, cũng là do thiếu niên này thông báo. Chàng đã quỳ giống như hôm nay, nói với nàng rằng——

Thiếu tướng quân phụng mệnh xuất chinh, phân phó mạt tướng giao ngọc này cho Thiếu phu nhân. Thiếu tướng quân căn dặn sẽ khải hoàn trở về, chớ nên lo lắng.

Khải hoàn trở về, chớ nên lo lắng. Bị hắn nắm giữ tay không pháp nhúc nhích, nhưng là ta bắt đầu như vậy dùng sức, cố.
Sở Du bước xuống bậc thang, giơ tay phủ lên quan tài, hai mắt từ từ nhắm lại.

P/s (Zens Zens):  Chương này tự nhiên tác giả viết ngắn ghê.

4.8 18 votes
Article Rating
guest
381 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Lehonglien
Lehonglien
1 Tháng Cách đây

Tác giả viết quá hay, chỉ dùng câu chữ thôi mà đọc xong không khóc không được, đau lòng

Thúy Hiền
Thúy Hiền
1 Tháng Cách đây

Đọc thương quá không nhịn khóc được, Tiểu Thất gánh vác tất cả trên vai, cảm giác như tại sao không phải mình chết mà là phụ huynh, thương quá

Zynny
Zynny
1 Tháng Cách đây

Cảm giác nghẹn ứ ở cổ, câu từ ngắn gọn mà tan nát cõi lòng, trong đau thương còn có hào hùng, Zens edit mượt kinh khủng, đọc từ nào thấm từ đó!

Tuyết Ninh
Tuyết Ninh
1 Tháng Cách đây

Càng đọc càng thấy buồn kinh khủng luôn. Nhưng dù buồn vẫn k dứt ra được vẫn bị cuốn hút theo từng chương truyện

Stephanie Ly
Stephanie Ly
1 Tháng Cách đây

Chương này đọc mà khóc hết nước mắt. Cách tác giả miêu tả dân chúng quỳ rạp xuống tiếc thương khóc than cho Vệ gia thấm thía ghê. Thương Vệ Uẩn và cả những người còn ở lại

Yến Hoàng
Yến Hoàng
1 Tháng Cách đây

Tác giả ác quá. Cứ làm cho mình khóc hoài là sao. Khi nào mới được vui đây. Chứ đọc mà cứ khóc kiểu này là chết

Hoàng Mỹ Linh
Hoàng Mỹ Linh
1 Tháng Cách đây

Sao nỡ lòng đặt tất cả lên vai chàng thiếu niên nhỏ bé ấy 🙁 Sở Du nói rất đúng, dù triều đình, thế gia vọng tộc k ai nhớ nhưng vẫn còn vạn dân chúng nhớ đến sự hy sinh này

Tran Nguyen
Tran Nguyen
1 Tháng Cách đây

Mấy chương này lấy đi nhiều nước mắt quá. Khi đi vẫn là thiếu niên mười bốn tuổi vô lo, nhưng lúc về lại mang tang thương trên vai

Thuhuyen
Thuhuyen
1 Tháng Cách đây

Đúng vậy vẫn còn có dân chúng ghi tạc, vẫn còn có Sở Du, Tưởng Thuần,Vương Lam mong nhớ chỉ tiếc cho họ ra đi khi tuổi đời quá trẻ😭

Huyền Trang
Huyền Trang
1 Tháng Cách đây

Không biết phải nói sao với hai bà Tạ Cửu với Diêu Giác nữa, ghét ghê

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
381
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x