Sơn hà chẩm – Chương 18

Sơn hà chẩm – Chương 18

Chương 18:

Có người trẻ tuổi như cô ở đây, ta rất yên tâm

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Tào Diễn nghe nói thế thì nhíu mày, do dự hỏi: “Thái phó có ý gì?”

“Đứng trước linh hồn trung kiên, sao có thể càn rỡ như thế?!”
zenszens.wordpress.com
Tạ thái phó chợt lên tiếng: “Tào Diễn, chưa kể tới chuyện hôm nay Vệ gia chưa bị định tội, cho dù có bị định tội, nếu Bệ hạ chưa lột bỏ tước vị của Vệ gia thì chỉ với bốn đời tam công gia, bọn họ vẫn là phủ Trấn Quốc Hầu như cũ. Ngươi chỉ là một quan thừa(*) Tứ phẩm nho nhỏ của Đại Lý Tự mà cũng dám càn rỡ như thế sao?! Kỷ cương phép tắc là uy nghiêm của Thiên tử, chẳng lẽ ngay cả Thiên tử mà ngươi cũng không coi ra gì?!”

(*) Quan thừa (): quan giúp việc thời xưa

Tào Diễn nghe xong thì sắc mặt đại biến. Nhưng mà hắn như là bị vô hình nào đó lực lượng giam cầm trên mặt đất, giương nanh múa.
Nếu lời này là do bọn Sở Du nói thì chẳng mấy tác dụng đối với Tào Diễn. Bởi vì hắn biết, đối với tai họa của Vệ gia hôm nay, mọi người muốn tránh còn không kịp, làm gì có ai dám cáo trạng trước mặt Thiên tử?

Chẳng lẽ không biết Hoàng đế hiện này tính tình thế nào sao? Ông ta thích một thần tử thì không biết có thể dung túng đến mức nào, còn một khi đã ghét một thần tử thì cho dù nói nửa câu cũng không lọt tai. Năm đó Cố gia cũng xem như đại tộc, nhưng chỉ vì nói một câu giúp Tần Vương mà đã lãnh hậu quả gì?
zenszens.wordpress.com
Tào Diễn cứ đinh ninh hôm nay trong triều đã không còn ai dám đứng ra nói giúp Vệ gia. Hắn càng chắc chắn về thái độ của Hoàng đế đối với Vệ gia, cho nên hắn ta mới dám làm vậy. Mà lúc này đoạn,9 hào phụ nữ có thai đã muốn nhanh chóng viết xong tên thiêu giấy, nàng.
Nhưng Tạ thái phó là thầy của Thiên tử, luôn được Hoàng đế sủng ái. Ông ta muốn ra mặt giùm Vệ gia, vậy thì Tào Diễn cần phải cân nhắc một hai.

Chớ nói tới chuyện hắn không động vào Tạ thái phó được, cho dù động được thì từ trước tới giờ, Tạ thái phó luôn là người hiểu được suy nghĩ của Hoàng đế. Nếu ông ta đã chịu ra mặt, vậy chưa biết chừng đây cũng là ý của bề trên.
zenszens.wordpress.com
Nhất thời trong lòng Tào Diễn xáo trộn. Một lát sau, hắn mới cười nói: “Thái phó nói đúng, là tại hạ lỗ mãng. Trong lòng tại hạ luôn tuân theo kỷ cương phép tắc, chẳng qua nhất thời hiểu sai, mong đại nhân và Thiếu phu nhân không phiền lòng.”

Nói xong, Tào Diễn thu roi, cung kính cúi mình vái chào: “Tào mỗ xin nhận lỗi với Thiếu phu nhân và Vệ gia.” Sau đó phiền toái ngài buông ra ngài tôn quý thủ, đem của nàng thân thể mềm mại trả lại.
Hắn bày ra nụ cười vô hại, dáng vẻ trông hết sức thành khẩn. Sở Du được Tưởng Thuần dìu đứng lên. Nàng không nhìn Tào Diễn mà lại đi thẳng tới chỗ Tạ thái phó: “Mời Thái phó vào trong ngồi.”
zenszens.wordpress.com
Tạ thái phó nhìn đám quan tài còn đặt ở bên ngoài, bình tĩnh đáp: “Trước tiên hãy để đám người Trấn Quốc Công vào nhà đi đã.” Mà sau một lát, hắn như là giật mình bị bừng tỉnh, sau đó hắn xuất ra giấy bút, rồi đột nhiên.
Sở Du gật đầu một cái. Nàng phất tay, quản gia lập tức chỉ huy người khiêng quan tài vào. Tào Diễn thấy vậy cũng tiến lên cáo từ với Thái phó rồi dẫn người đi mất. 9 hào Chu Cát Lạc chỉ có thể trơ mắt nhìn, chờ đợi thẩm phán thời gian dài lâu tuân lệnh.
Chờ khi quan tài đã đặt vào linh đường, lúc này dân chúng mới rời khỏi. Sở Du nghiêng đầu nhìn Tạ thái phó, nàng hơi khom lưng, giơ tay lên nói: “Thái phó, mời.”

Tạ thái phó gật đầu một cái, theo Sở Du vào Vệ phủ.
zenszens.wordpress.com
Tạ Cửu vẫn đi theo sau lưng Tạ thái phó che dù, chờ đến khi vào đình viện, Tạ thái phó mới mở miệng chậm rãi nói: “Tạ Cửu về phủ tìm ta. Ta vốn cứ nghĩ con bé đến cầu xin cho bản thân.” Hai trương không có hiệu quả thẻ Phán Định –2 hào thẻ Phán Định cùng 5 hào thẻ Phán.
Tạ Cửu nghe thấy lời này thì khẽ run, nàng ta rũ tầm mắt, che giấu sự hốt hoảng. Tạ thái phó thản nhiên liếc nàng ta một cái, trong ánh mắt không có ý trách cứ, chỉ nói: “Từ trước tới nay nó luôn là đứa rất giỏi tính toán cho mình, chuyện hôm nay đã khiến ta vô cùng kinh ngạc. Không biết Thiếu phu nhân đã làm gì mà có thể tác động đến con bé như thế?”

Sở Du nhấc tay lên, vạch nhánh cây cản đường Tạ thái phó ra, giọng nói nàng vững vàng: “Là con người thì đều có trái tim. Ngũ Thiếu phu nhân vốn cũng là người như vậy, xua tan mây mù thấy được bản tâm, không cần tại hạ phải nhiều lời.”
zenszens.wordpress.com
Vừa đi vừa nói, ba người đã tới được đại sảnh. Nàng cởi giày bước lên hành lang dài, sau khi đi vào đại sảnh, Sở Du mời Tạ thái phó ngồi xuống rồi nói: “Thái phó chờ một lát, thiếp thân rửa mặt chải đầu xong sẽ ra ngay.” 3 hào trước mặt đột nhiên xuất hiện một mặt gương, sau đó thân ảnh của hắn xuất hiện ở.
Giờ phút này, trên người Sở Du toàn là nước bùn và máu, chẳng qua do thái độ nàng quá ung dung khiến người khác không để tâm đến thân thể nhếch nhác, không phát hiện ra nàng đã trở thành bộ dạng chật vật như vậy.

Tạ thái phó gật đầu một cái, phẩy tay ra hiệu Sở Du cứ tự nhiên. Sở Du trở lại phòng thay một chiếc áo trắng rồi trở vào đại sảnh. Lúc này bên trong chỉ còn lại Tạ thái phó, Tưởng Thuần đứng ở ngoài cửa không vào, những người còn lại đều đã được ông cho lui xuống. Ngay sau đó, trong gương 3 hào đi ra, hắn thậm chí lộ vẻ cùng 3 hào giống nhau như đúc sợ.
Tạ thái phó đang uống trà. Mưa thu không ngớt, hơi trà nóng tỏa ra, ngưng tụ thành một màn sương, che mờ khuôn mặt Tạ thái phó.
zenszens.wordpress.com
Nhìn qua ông có vẻ khoảng bảy mươi tuổi, tóc mai đã bạc quá nửa, vóc người cao gầy, khí độ bất phàm, trông không đến nỗi già lắm. Bọn họ dọc theo lầu hai thang lầu xuống đến lầu một phòng khách,1 hào mập mạp kia một.
Sở Du ngồi quỳ đối diện Tạ thái phó rót trà. Ông nhìn nàng lãnh đạm nói: “Hình như từ lúc Thiếu phu nhân đến Vệ phủ, chưa từng được gặp mặt Thế tử?”

Sở Du nghe lời này thì biết Tạ thái phó đã thông suốt trở lại.
zenszens.wordpress.com
Lúc xung đột với Tào Diễn, nàng cố ý bày ra dáng vẻ chật vật là để Tạ Cửu dẫn dụ Tạ thái phó đến. Sau khi Tạ Cửu mời Tạ thái phó đến, nàng chỉ cần khóc lóc trần thuật thật hùng hồn, kích động cảm xúc quần chúng, để ông không nhịn được mà ra tay. “Ngươi im miệng,” Mập mạp thét to,“Các ngươi mau tới đây ăn cơm, muốn đói bụng lắm.
Đời trước, Tạ thái phó là người duy nhất công khai ra mặt cho Vệ gia. Ông là thầy của Thiên tử, năm đó Vệ Trung là thư đồng của Thiên tử, ông cũng xem như là thầy của Vệ Trung. Tính tình Vệ Trung và Tạ gia không giống nhau, nếu nói Tạ gia chỉ biết tự tư tự lợi, bảo thủ giữ mình, thì Tạ thái phó chính là một ngoại lệ. Sống đến từng tuổi này, nhưng ông vẫn còn giữ nhiệt huyết trong tim.

Chẳng qua đời trước Tạ thái phó lên tiếng qua muộn, khi đó Vệ Uẩn đã bị nhốt ở thiên lao một thời gian. Ở nơi đó, đa phần đều là bọn tiểu nhân giống Tào Diễn, năm đó Vệ gia gây thù khắp nơi, Vệ Uẩn ở thêm một ngày trong thiên lao là thêm một ngày bị hành hạ. Kho bát tô thịt ở thủy tinh đăng chiếu rọi xuống có mê người sáng bóng, nước nhiều mùi.
Vì vậy Sở Du cố ý tỏ ra yếu thế, muốn kích thích Tạ thái phó, để ông thấy được thảm cảnh của gia đình môn sinh ông từng đắc ý. Hơn nữa ít nhiều trong lòng Tạ thái phó vẫn còn một ít lương tri. Ông là người hiểu rõ Hoàng đế nhất, vì vậy chắc chắn tám chín phần sẽ ra tay giúp đỡ.

Suy nghĩ Sở Du xoay chuyển rất nhanh, nàng thản nhiên cười: “Đã gặp qua một lần, tình cảm xem như cũng tốt.” Phòng bếp là mở ra thức, cách phòng khách sô pha tuy có chút khoảng cách, nhưng hoàn.
Tạ thái phó hừ lạnh một tiếng: “Thiếu phu nhân thật khéo tính toán.”

“Nếu Tạ thái phó không có lòng, làm sao thiếp thân có thể tính toán Tạ thái phó được?” Nhưng là người ta đem đứa nhỏ làm con dâu nuôi từ bé sủng, đây là tương lai lão bà, hắn.
Ánh mắt Sở Du nhìn về phía Tạ thái phó: “Chẳng lẽ Tạ thái phó không hiểu trong lòng Thánh thượng nghĩ gì hay sao?”
zenszens.wordpress.com
Tạ thái phó nghe thế thì trầm mặc không nói. Sở Du xác định, quả nhiên Hoàng đế không muốn đuổi tận giết tuyệt Vệ gia.

Nếu như muốn đuổi tận giết tuyệt, đời trước Hoàng đế cũng sẽ không tha cho Vệ Uẩn. Tinh tế một chút ăn xong miệng nàng giác gì đó, liếm xong rồi hắn trả không nổi thân, hai.
Nhưng nếu đã không muốn giết, vậy tại sao bề ngoài lại tỏ ra giận dữ với Vệ gia? Chẳng lẽ có điều gì đó khiến Hoàng đế không muốn để người khác biết chuyện ông ta muốn tha cho Vệ gia sao?
zenszens.wordpress.com
Sở Du nghiêm túc suy nghĩ, bày ra vẻ mặt nhìn thấu tất cả. Nàng cúi đầu châm trà, cân nhắc kỹ lưỡng rồi nói: “Bệ hạ muốn tìm người úp cái miệng nồi, chẳng lẽ trong lòng không thấy áy náy hay sao? Bảy vạn tinh binh, bảy vị lương tướng…”

“Cô…” Tạ thái phó nghe thế thì lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, nhưng đã nhanh chóng trấn định lại. Ông hơi khẩn trương hỏi: “Cô biết chuyện gì?”
zenszens.wordpress.com
“Tại hạ chẳng biết gì hết.” Sở Du nở nụ cười nhợt nhạt trong trẻo. Nhưng cho dù nàng cười như vậy thì Tạ thái phó vẫn tuyệt đối không tin nàng chẳng biết gì. Ông nhíu mày, nhìn Sở Du nâng ly trà đưa cho mình: “Thái phó, ngài thích đánh cược không?” Kia tiếng nói mang theo câu dường như, trầm thấp mà mị hoặc, hắn gần trong gang tấc lông.
Tạ thái phó không nhận trà. Ông nhìn chằm chằm vào mắt Sở Du, nhưng mắt nàng vẫn bình tĩnh thong dong, không có nửa phần sợ sệt. Từ lúc bắt đầu gặp mặt, rõ ràng đối phương chỉ là một thiếu nữ, nhưng nàng luôn bày ra dáng vẽ điềm tĩnh, vượt quá số tuổi của mình.

Thấy Tạ thái phó cảnh giác đánh giá kỹ lưỡng, hai tay Sở Du vẫn bưng ly trà đặt trước mặt ông, tiếp tục nói: “Vệ gia bây giờ chính là một cuộc đánh cược của triều đình. Hôm nay, đại đa số mọi người đều đặt cược vào phía bên kia, không ai chịu đứng về phía Vệ phủ. Nhưng nếu có người đồng ý đặt vào, vậy sẽ trở thành người độc chiếm tất cả tiền cược.Mà mới từ mật mã nêu lên trung hoàn hồn mọi người:…… Nằm tào!!!!
“Thái phó.” Thần sắc Sở Du trịnh trọng: “Nếu lần này có thể cứu Thất lang ra tù, Vệ gia sẽ cho Tạ gia một cam kết, bất kể sau này có chuyện gì, Vệ gia đều sẽ nhượng bộ vô điều kiện một lần.”
zenszens.wordpress.com
Tạ thái phó không lên tiếng, tựa hồ còn đang suy nghĩ. Sở Du nói tiếp: “Nếu Thái phó cược thắng, cái đoạt được chính là Thánh tâm, Vệ phủ tuyệt đối là đồng mình đáng tin cậy cho ngài. Còn nếu Thái phó thua, Thái phó là thầy của Bệ hạ, với tính tình của người, ông ấy sẽ không làm gì ngài, đúng không?”

Vẻ mặt Tạ thái phó có chút dao động. Sở Du quan sát ông, ngữ điệu khẩn thiết: “Thái phó, ai cược trận này, chỉ lời chứ không lỗ.”

Tạ thái phó nghe vậy thì nở nụ cười. Mà phía sau, nến thượng tam căn ngọn nến sáng đứng lên,8 hào nam nhân vừa vặn đứng ở.
“Đại nữ nhi Sở gia.” Ông giương mắt nhìn nàng: “Cô và Vệ thế tử không có bao nhiêu tình cảm, tại sao phải làm tới mức này?”
zenszens.wordpress.com
“Vì lương tâm.” Sở Du bình tĩnh mở miệng, trong giọng nói mang theo kiên định bất biến. Tính thượng đẳng một vòng trò chơi, như vậy đến bây giờ mới thôi, đã muốn chết đi hai cái.
“Cõi đời này luôn có người muốn hy sinh. Người hy sinh sẽ trở thành anh hùng, thiếp thân không thể trở thành anh hùng, vậy ít nhất thiếp thân sẽ che chở cho các vị anh hùng không bị mất cốt cách.”

“Thiếp thân chưa bao giờ trách Tạ Cửu hay bất kỳ ai.” Nàng chợt chuyển đề tài qua người khác, Tạ thái phó rất kinh ngạc. Sở Du nhấp một ngụm trà, lạnh nhạt nói: “Nhân gia trên đời đều là người thường, đều mang lòng hướng thiện, tìm lợi tránh hại. Lựa chọn của Tạ Cửu, Diêu Giác, Trương Hàm, Vương Lam không sai, chẳng qua họ chỉ nghĩ như người thường.”
zenszens.wordpress.com
“Có người làm anh hùng, có người làm thường dân, đương nhiên cũng sẽ có người đứng giữa ranh giới anh hùng và thường dân. Họ kính ngưỡng theo bước anh hùng, đồng thời cũng duy trì và bảo vệ tín niệm.”

“Con đường này rất gian nan.” Tạ thái phó tỏ vẻ tiếc hận. Sở Du điềm nhiên nói: “Nhưng rốt cuộc cũng phải có người đi.” “A, cái này chơi thật vui ,”11 hào nữ nhân nói chuyện điệu vĩnh viễn đều như là ở ám phúng.
Phải có người hi sinh, phải có người trả giá.

Khi một người chỉ làm người bình thường, đó không phải lỗi của họ, nhưng người đã trả giá nhiều hơn, đáng lý phải được tôn kính.
zenszens.wordpress.com
Tạ thái phó lẳng lặng nhìn Sở Du thật lâu. Ông bưng chén trà Sở Du đưa, nhấp một ngụm. “Tốt lắm,” Mập mạp chần chừ, vẫn đang không quên mồm to đang ăn cơm, một bên mơ hồ.
“Một lát nữa, đến từ đường Vệ gia ôm linh vị, quỳ trước cửa cung. Nếu Vệ Uẩn không ra, các người cứ quỳ ở đó.”

Sở Du gật đầu một cái, nhìn Tạ thái phó chậm rãi đứng lên. Nàng nhíu mày nói: “Còn lại?”

“Còn lại đã có ta.” Lúc ấy 3 hào vương miện cũng viết là Chu Cát Lạc, nhưng mà Chu Cát Lạc cũng chưa chết.
Tạ thái phó thở dài một hơi, ra vẻ thương tiếc: “Thiếu phu nhân, Bệ hạ không phải tâm địa sắt đá như cô đã nghĩ. Vệ Trung, khi trẻ làm thư đồng, sau lại thành bạn quân, bảo vệ quốc gia, hộ quân cả đời, Bệ hạ…”
zenszens.wordpress.com
Còn chưa nói xong, ông đã lắc đầu, đem tất cả những lời muốn nói giấu vào mưa thu. Sàn là mộc chất , này một tiếng lại buồn lại vang, vừa mới chuẩn bị tiến phòng giữ quần áo.
Đến đây Sở Du đã hiểu ý của Tạ thái phó. Nàng lùi bước, khom lưng, vái chào thật thấp, chân thành nói: “Sở Du thay Vệ gia cảm tạ Thái phó.”

Tạ thái phó gật đầu một cái rồi bước ra. Được vài bước, ông đột nhiên đứng lại, nhìn Sở Du. Cô gái thanh âm của có vẻ rất bình tĩnh, nhưng của nàng động tác không một không ở sốt.
Ông lặng lẽ nhìn trong chốc lát, gật đầu một cái nói: “Tuy là nữ tử, nhưng Đại Sở có người trẻ tuổi như cô, ta rất yên tâm.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du sững sờ. Tạ thái phó xoay người, bước vào màn mưa.

4.9 15 votes
Article Rating
guest
345 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
可以叫我安安
可以叫我安安
1 Tháng Cách đây

May là kiếp này có sở du , vệ uẩn sẽ thấy được an ủi và bớt đau khổ hơn

Phạm Hồng Thu
Phạm Hồng Thu
1 Tháng Cách đây

Sở Du người bảo vệ uy nghiêm của anh hùng đã khuất của Vệ gia. để người đã khuất yên ổn ngàn thu

Hồng Nhung 32
Hồng Nhung 32
1 Tháng Cách đây

Vì chuyện gì có thể hy sinh người từng làm thư đồng, từng làm bạn với mình nhỉ. Đúng là lòng vua khó dò

Lehonglien
Lehonglien
1 Tháng Cách đây

May mà còn có người biết nghĩ đến Vệ gia như Tạ thái phó, Vệ Uẩn kiếp này có Sở Du bên cạnh sẽ bớt phần đau khổ

Zynny
Zynny
1 Tháng Cách đây

Đọc xong chương này mình nghĩ đến 1 câu “ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai”

Tuyết Ninh
Tuyết Ninh
1 Tháng Cách đây

Không hiểu vì nguyên do hay âm mưu gì mà hi sinh quá nhiều người như vậy

Yến Hoàng
Yến Hoàng
1 Tháng Cách đây

Có Sở Du và có thái phó, Vệ Uẩn sẽ ổn thôi

Stephanie Ly
Stephanie Ly
1 Tháng Cách đây

Không biết có chuyện gì mà hoàng đế phải làm đến mức này, hi sinh cả gia đình của lương tướng. Nghe lời nói của Tạ Thái phó thì có vẻ hoàng đế cũng do bất đắc dĩ thôi nên hi vọng Vệ Uẩn cũng không đến nỗi phải chịu khổ.

Hoàng Mỹ Linh
Hoàng Mỹ Linh
1 Tháng Cách đây

Hành động của Sở Du làm mình nghĩ đến câu nói : “Có thê như thế còn cầu gì hơn”.

Tran Nguyen
Tran Nguyen
1 Tháng Cách đây

Đúng là lòng quân khó đoán. May mắn con người vẫn còn giữ được cái nhân cần có

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
345
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x