Sơn hà chẩm – Chương 28 (1)

Sơn hà chẩm – Chương 28 (1)

Chương 28 (1)

Sa trường báo sinh tử, Hoa Kinh nhất phong lưu

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Đôi khi có những lời dù biết rõ là dối gạt nhưng lại nhịn không được mà muốn nói.

Con người có thể ngụy trang cảm xúc đau buồn thành vui vẻ, nhưng rất khó khống chế cảm xúc đau buồn thành vui vẻ.

Thích chính là thích, vui chính là vui.

Song khi Sở Du đưa hoa cho chàng, chàng lại cảm thấy chàng sẽ cố hết sức để thực hiện chuyện nàng yêu cầu.

Nhìn thấy Vệ Uẩn cầm hoa, trong lòng Sở Du cảm thấy mềm mại, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn: “Đệ yên tâm.” Nàng nói: “Ta và các tẩu tẩu của đệ sẽ đi cùng đệ đưa tiễn phụ thân và các vị huynh trưởng hạ táng.”

Vệ Uẩn rũ mắt, gật đầu một cái.

Sau khi quyết định xong ngày hạ táng, hôm sau Liễu Tuyết Dương về đến nhà. Lão phu nhân đi đứng bất tiện, lại thêm không muốn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cho nên không đi theo Liễu Tuyết Dương trở về.

Liễu Tuyết Dương về nhà đã là buổi tối. Vệ phủ lại khóc than đầy trời. Sở Du chìm trong âm thanh nỉ non ấy, trằn trọc khó ngủ.

Khóc hồi lâu, rốt cuộc âm thanh kia cũng dừng lại, Sở Du thở phào một hơi, lúc này mới nhắm mắt lại.

Chờ hôm sau tỉnh lại, Sở Du đến trước linh đường thì thấy Vệ Uẩn đã ở đó từ lâu.

Liễu Tuyết Dương khóc suốt một đêm, tinh thần không được minh mẫn. Vệ Uẩn ở bên cạnh bà, nhẹ nhàng khuyên giải an ủi. Trương Hàm và Vương Lam đỏ mắt, đứng canh hai bên, nhìn có vẻ như đã khóc hồi lâu. Trước đây, hai người họ thường ở bên cạnh Liễu Tuyết Dương, nhất mực nghe lời bà. Hiện giờ mẹ chồng trở về khóc suốt một đêm, nên đương nhiên hai nàng cũng đi theo.

Sở Du nhìn thấy dáng vẻ của họ thì không khỏi đau đầu. Nàng bước lên trước, đỡ lấy Liễu Tuyết Dương, gọi đại phu đến, vội vàng nói: “Mẫu thân, người vẫn khỏe chứ?”

“A Du…” Liễu Tuyết Dương được Sở Du dìu, bà lau nước mắt đứng dậy: “Bọn họ đi hết cả rồi, chỉ còn lại cô nhi quả phụ chúng ta. Sau này chúng ta phải làm sao đây?”

“Dù thế nào thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục.” Sở Du đỡ bà ngồi sang một bên, bảo người vắt khăn ướt đến, lau mặt cho bà, lên tiếng trấn an: “Bên dưới, chúng ta còn có năm vị tiểu công tử chưa trưởng thành, còn cần dựa vào mẫu thân chăm sóc. Con đường tương lai còn dài, mẫu thân hãy bảo trọng thân thể, đừng để Tiểu Thất lo lắng thêm.”

Vệ Uẩn nghe Sở Du nói thì nâng mắt nhìn nàng, thở phào một hơi.

Chàng đã ngồi đây nghe Liễu Tuyết Dương khóc cả một đêm. Ban đầu Liễu Tuyết Dương, Trương Hàm và Vương Lam cùng khóc, khóc đến tê tái, khắp sân đều nghe. Chàng vội vã đến đây trấn an nên mới đỡ hơn một chút. Hiện giờ Sở Du cũng vội vã đến đây, Vệ Uẩn vô thức thở phào, lồng ngực thả lỏng hơn.

Chàng cũng không phát hiện sự hình thành của việc ỷ lại này, thậm chí còn chẳng cảm thấy có gì không hợp lý.

Cả nhóm nữ quyến chỉnh trang lại một chút, quản gia tìm Vệ Uẩn báo cáo hành trình hôm nay, Vệ Uẩn gật đầu cho người đi làm. Khi đến canh giờ thầy bói đã tính toán, Sở Du liền bảo người dẫn mọi người đến quỳ trước đại môn.

Vệ phủ không hề thông báo những người khác rằng Vệ phủ đưa tang, nhưng ngay khi Sở Du bước ra cổng lớn, nàng vẫn nhìn thấy có rất nhiều người đứng ở đây.

Cách cánh cổng Vệ phủ gần nhất là những quan viên bình thường hay lui tới, xa hơn nữa là những dân chúng nghe tin mà đến. Từ trước đến nay, bốn đời Vệ gia không chỉ chinh chiến sa trường, mà còn trọng nghĩa khinh tài (*), từng cứu giúp vô số người ở kinh thành.

(*) Trọng nghĩa khinh tài: những người trọng nghĩa khí, lấy tiền tài ra giúp đỡ người khác.

Sở Du ngẩng đầu nhìn lướt qua, hàng người đứng đầu bao gồm Tạ thái phó, Trưởng công chúa, Sở Kiến Xương,…

Trong đám đông có một người đàn ông trung niên mặc y phục trắng, tay cầm quạt xếp, lẳng lặng nhìn đội ngũ đội ngũ đưa tang.

Sở Du nhìn thoáng qua đã nhận ra người này.

Đó chính là Thuần Đức Đế.

Nhưng màng không nhìn nhiều, cứ tỏ vẻ như không nhận ra quân vương ở đây, chỉ đan hai tay lại với nhau, đặt trước người, hơi cúi mình về phía đó vái chào, sau đó lại quay đầu nhìn về một hướng dân chúng vái chào một cái nữa.

Các Thiếu phu nhân dắt các tiểu công tử lục tục đi ra khỏi cửa, bọn họ chia nhau đứng bên người Sở Du và Liễu Tuyết Dương. Người hầu lấy đệm bồ đoàn đặt dưới gối gia quyến Vệ gia. Sở Du và Liễu Tuyết Dương dẫn từng vị Thiếu phu nhân đứng một bên, sau đó nghe được một tiếng nói vang lên: “Quỳ—”

Nghe thấy tiếng này, nhóm người Vệ gia kính cẩn quỳ xuống, mà quan viên đứng hai bên đại môn Vệ phủ cũng đều cúi đầu. Không biết ai là người tiên phong, dân chúng phía sau quan viên lũ lượt quỳ xuống. Trong khảnh khắc, cả một đám đông nghìn nghịt đều quỳ gối trên con phố dài.

“Mở cửa nghênh quan——”

Lại một tiếng nói vang lên, đại môn Vệ phủ phát ra âm thanh kẽo kẹt vang dội. Cửa từ từ hé mở, lộ ra cảnh tượng bên trong.

Vệ Uẩn đứng trước quan tài, mặc đồ tang, đầu tóc được buộc cao bằng dải băng trán. Phía sau chàng là bảy chiếc quan tài, xếp thành bốn hàng. Một mình chàng đứng trước quan tài, dáng người thẳng tắp, rõ ràng chỉ là thân thể thiếu niên, nhưng lại giống như có khả năng đội trời đạp đất.

“Tế văn tụng chư công, nhất chỉ cố sinh bình——” (*)

(*) Lời văn tế, mình đoán nghĩa ở đây là “Văn tế tụng cho các vị chư công, trên giấy ghi lại cuộc đời đã qua”

Người chủ trì lại cất tiếng lần nữa, Vệ Uẩn mở cuộn giấy trong tay ra, rũ mắt, cao giọng đọc bài văn tế mà chàng đã viết mấy ngày qua.

Giọng nói của chàng rất vững vàng, đan xen giữa âm sắc thiếu niên và thanh niên, nhưng sự trầm ổn và điềm tĩnh trong đó lại khiến người khác không cách nào chỉ xem chàng là một thiếu niên được.

Tài văn chương của chàng không tốt. Vệ Uẩn chỉ chậm rãi thuật lại cuộc đời của bảy người đã khuất.

Phụ thân chàng, đại ca chàng, và các vị huynh trưởng.

Bảy người này, sống là gia đình hộ quốc, chết bởi cuộc chiến hộ quốc.

Cho dù nhóm người Vệ Trung bị chụp mũ ô danh, nhưng trong mắt người tỏ, vẫn có thể thấy được những con người này thanh khiết nhường nào.

Chàng thuật lại cuộc đời khi còn sống và những cuộc chiến mà họ đã trải qua một cách bình đạm thong dong, xung quanh dần dần vang lên tiếc sụt sùi rấm rức. Sau đó, chàng lại kể một vài sinh hoạt hằng ngày, tiếng khóc càng lan rộng hơn.

“Ngày 27 tháng bảy, đại hôn huynh trưởng, nhưng lại nghe tiếng biên cảnh cấp báo. Toàn gia ta lao ra biên cảnh, chiến đấu anh dũng suốt bảy ngày liền, đẩy lùi quân địch. Ngay đêm đó bày rượu mở tiệc, ta và các huynh trưởng ngà say, đứng trên thành lâu ngắm sao đêm.”

“Ta tuổi nhỏ, chưa hiểu thế sự, liền hỏi huynh trưởng, bình sinh có nguyện vọng gì.”

“Huynh trưởng đáp, nguyện thiên hạ thái bình, muôn nơi sáng trong.”

“Chúng huynh đồng loạt tán thành. Ta hỏi, nếu như thái bình, chúng huynh muốn đi đâu?”

“Huynh trưởng cười đáp, xuân ngắm liễu bên sông, đông chờ tuyết bạc đầu. Bạn hữu ba chén rượu, say nằm Xuân Phong Lâu. Sa trường báo sinh tử, Hoa Kinh nhất phong lưu (*). Bất quá phàm phu tử, mưa gió nhà ấm đèn, đã đủ rồi.”

(*) Dịch nghĩa: Ở sa trường báo tin sinh tử, ở Hoa Kinh sống một đời phong lưu.

Mưa gió nhà ấm đèn, đã đủ rồi.

Lời này vừa phát ra, rốt cuộc các vị Thiếu phu nhân đã không còn cách nào chịu đựng nổi nữa. Trong phút chốc, những bi thương đè nén kiềm chế bỗng chốc tuôn trào, hòa cùng tiếng khóc của dân chúng xung quanh, cả con phố dài đều bị tiếng khóc vùi lấp.

Sở Du ngơ ngác quỳ gối trên đất, không biết tại sao trong đầu lại nhớ lại những thiếu niên Vệ gia hào sảng chân chất trong buổi xuất giá hôm ấy.

Sa trường báo sinh tử, Hoa Kinh nhất phong lưu.

Sở Du run run nhắm chặt mắt, với tâm trạng hiện giờ, nàng cảm giác có gì đó đã thấm ướt khóe mi.

Lúc Vệ Uẩn đọc xong văn tế, giọng chàng cũng khàn đi. Nhưng chàng không khóc, chàng bỏ văn tế vào chậu than, sau khi tờ giấy cháy hết, chàng nhấc tay lên, bật tiếng hô to: “Nâng quan——”

Thanh âm kia vang dội, giống như tướng quân trên sa trường dõng dạc hô: “Đánh!”

Lúc quan tài rời khỏi mặt đất, phát ra âm thanh cọt kẹt. Vệ Uẩn xách theo đèn Trường Minh trong tay, dẫn quan tài ra khỏi đại môn Vệ gia.

Sau đó, Sở Du đứng dậy, đỡ Liễu Tuyết Dương đã khóc đến rũ rượi và dẫn cả các vị Thiếu phu nhân, tiểu công tử đi theo phía sau quan tài.

Đằng sau bọn họ là họ hàng và nô bộc của Vệ gia, đội ngủ dài dằng dặc, gần như chiếm hết cả con đường.

Nơi bọn họ đi qua đều vang lên tiếng than khóc, kêu la, ầm ĩ, loáng thoáng có người đang gọi “Vệ tướng quân”.

Vệ tướng quân, là gọi ai, ai cũng không biết. Bởi vì người nào nằm trong quan tài kia cũng đều là Vệ tướng quân.

Tiền giấy trắng xóa bay lả tả đầy trời, quan viên tự động đi theo phía sau đội ngũ thật dài ấy, còn dân chúng thì nối đuôi ngay sau đó.

Bọn họ ra khỏi Hoa Kinh, trèo qua núi cao, đến mộ địa Vệ gia.

Vết thương trên chân Vệ Uẩn chưa lành, động tác leo núi khiến cho chân chàng đau nhiều hơn. Nhưng sắc mặt chàng vẫn không đổi, tựa như một người khỏe mạnh bình thường, dẫn mọi người tới phạm vi mộ địa đã đào sẵn. Dựa theo quy củ sẽ cho thân nhân nhìn mặt người đã khuất lần cuối, sau đó mai táng vào hoàng thổ.

Lần nhìn mặt cuối cùng cũng chính là lúc tàn nhẫn nhất. Nhưng cả quá trình, Vệ Uẩn vẫn duy trì dáng vẻ bình tĩnh vững vàng.

Mọi người đều đang kêu khóc ầm ĩ, nhưng chàng chỉ đứng đó, cứ như Định Hải Thần Châm (*) giữa dòng nước lũ. Dù cho sóng lớn ngập trời, dù cho cuồng phong bạo vũ, chàng đều đứng sừng sững nơi đây.

(*) Định Hải Thần Châm: Gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không

Ai đi không nổi thì dựa vào chàng nghỉ ngơi; ai không biết đi đâu, thì ngẩng đầu nhìn phương hướng của chàng.

Đây là rường cột của Vệ gia, cũng là trụ cột của Vệ gia.

Mưa phùn rơi không ngừng, xung quanh người đến người đi, Vệ Uẩn vẫn đứng yên chết lặng, nhìn từng người thân chìm vào hoàng thổ.

Cuối cùng, đến lượt Vệ Quân hạ táng.

Sở Du đứng bên cạnh Vệ Uẩn, nhìn quan tài Vệ Quân mở ra.

Thi thể đã được xử lý đặc biệt, nếu chỉ nhìn thoáng qua thì trừ sắc mặt xanh trắng, cũng chẳng khác gì lúc còn sống.

Vệ Quân nằm trong quan tài gỗ, tựa như đang ngủ, trên môi còn mang theo nụ cười mỏng manh.

Hắn là người quen ôn hòa, bất cứ lúc nào cũng mỉm cười theo bản năng. Thế nên cho dù lúc hắn không cười, nàng vẫn cảm thấy thấp thoáng nụ cười trong đó.

Sở Du lặng lẽ nhìn ngắm người trượng phụ chỉ mới gặp một lần.

Lần đầu tiên gặp Vệ Quân, nàng hứa với hắn một đời

Lần thứ hai gặp lại, hắn đã kết thúc một đời.

Sở Du nhìn ngắm thật lâu, nàng muốn ghi nhớ Vệ Quân. Người thanh niên này có dáng vẻ thanh tú bình thường, không có điểm nào kinh diễm, Sở Du sợ quãng thời gian dài đằng đẵng sau này, nàng sẽ quên mất chàng ta.

Chín tuổi, Vệ Quân đính ước với nàng. Vì cuộc đính ước này mà hắn vẫn luôn đợi nàng cập kê, chờ nàng lớn lên. Những công tử Vệ gia khác đều đã có người thân yêu ghi khắc, Vệ Quân không nên không có.

Có lẽ tình cảm của nàng đối với Vệ Quân không phải là yêu, nhưng cũng không thiếu trách nhiệm của người làm thê tử. Thế là ánh mắt nàng đặt trên mặt chàng ta thật lâu không rời. Một hồi sau, rốt cuộc Vệ Uẩn không thể nhìn tiếp được nữa, chàng khàn giọng mở miệng nói: “Tẩu tẩu, nên nhập quan rồi.”

Sở Du lấy lại tinh thần, gật đầu một cái, vẻ mặt có phần mờ mịt, một lát sau mới tỉnh táo lại. Nàng chậm rãi đáp: “Ừ.”

Vệ Uẩn phân phó người nhập quan, chàng và Sở Du là người duy nhất còn có thể tự kiềm chế ở đây. Bọn họ bình tĩnh đưa tiễn người đã khuất rời đi, chờ tất cả xong xuôi, mới dẫn mọi người đang khóc lóc rũ rượi xuống núi.

Đến dưới chân núi, tiếng khóc nhỏ dần. Chờ về tới cửa nhà, tiếng khóc kia mới hoàn toàn ngưng bặt.

Không ai sẽ rơi nước mắt cả đời, cuối cùng gì toàn bộ vết thương đều sẽ khép miệng.

Những âm thanh gào thét, nức nở ngoài kia đều là những vết thương lộ ra ngoài ánh sáng. Nhìn thoáng qua thì trông chúng có vẻ dữ dội và hỗn loạn, nhưng lại là vết thương khôi phục nhanh nhất và đơn giản nhất. Đáng sợ hơn chính là những vết thương liếm láp trong góc tối, chúng bị người khác giấu đi, lặng lẽ thối rữa trong đêm, mưng mủ, sưng tấy hết lần này đến lần khác, không biết khi nào mới là điểm dừng.

5 1 vote
Article Rating
guest
103 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Huyền
Huyền
21 Ngày Cách đây

đọc đến đoạn Vệ quân mà thương chàng, thương Vệ gia.Nếu không có cuộc chiế này, có lẽ Vệ quân và Sở Du sẽ là một đoạn giai thoại, là vợ chồng vừa là bằng hữu, có lẽ không phải tình yêu nồng nhiệt nhưng vẫn sẽ ấm áp.

Roe
Roe
18 Ngày Cách đây

cảnh bi thương nhất đây rồi

Linh Tường
Linh Tường
12 Ngày Cách đây

Sa trường báo sinh tử, Hoa Kinh nhất phong lưu (*). Bất quá phàm phu tử, mưa gió nhà ấm đèn, đã đủ rồi.
Nhưng nào được như ý nguyện, không khỏi buồn thương …

Thu Le
Thu Le
8 Ngày Cách đây

Tác giả tả hay quá 😢😢😢

dakhuc5890
dakhuc5890
6 Ngày Cách đây

tưởng hết phải khóc rồi, vậy mà đọc tới chương này lại khóc, thật hận tác giả quá

Anh thư
Anh thư
5 Ngày Cách đây

Tác giả viết hay thêm edit mượt nữa làm câu chuyện hay hơn gấp bội lần. Qua cơn mưa trời lại sáng

Thư
Thư
1 Ngày Cách đây

1 đời tưởng chừng thật dài nhưng hóa ra lại ngắn như vậy, 1 cái liếc mắt cách biệt âm dương

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
103
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x