Sơn Hà Chẩm – Chương 46 (1)

Sơn Hà Chẩm – Chương 46 (1)

Chương 46 (1)

Nàng đau lòng chàng

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Cố Sở Sinh nhíu mày, cảm thấy chuyện này vượt ngoài dự đoán của hắn.

Hắn và Vệ Uẩn tranh đấu cả đời, tự nhận bản thân rất hiểu người này. Từ trước đến nay, Vệ Uẩn là người bao che khuyết điểm, rất xem trọng người nhà, cũng là người biết tôn trọng người khác, chắc chắn sẽ không làm chuyện ép buộc mong muốn của người khác.

Hắn ở Côn Dương có nghe nói chuyện Sở Du đã làm, lấy phần ân tình này của Sở Du, đương nhiên Vệ Uẩn sẽ phải khắc ghi trong lòng, thay Sở Du tính chuyện tương lai.

Sở dĩ Cố Sở Sinh gấp gáp cũng là vì có suy nghĩ này. Nếu Vệ Uẩn tự tiện chủ trương, âm thầm gả Sở Du đi, đến lúc đó chưa chắc sẽ có Vệ Quân chết trẻ thứ hai.

Mặc dù hắn khẳng định bây giờ trong lòng Sở Du có mình, nên chưa chắc Vệ Uẩn đặt đâu thì nàng sẽ ngồi đấy. Nhưng chuyện trên đời biến hoá khôn lường, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất(*). Vì vậy Cố Sở Sinh mới vội vã hồi kinh, trước tiên là gài bẫy quy phục Diêu Dũng, đồng thời chứng tỏ thủ đoạn và năng lực của mình với Vệ Uẩn, trong lời nói ám chỉ hắn và Sở Du là thanh mai trúc mã, tâm đầu ý hợp. Như vậy dù cho Vệ Uẩn không lập tức đồng ý thì cũng sẽ xem hắn như dự bị.

(*) Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất: Không sợ sự việc có một vạn lần tỷ lệ phát sinh, chỉ sợ sự việc có tỷ lệ phát sinh một phần vạn.

Tuy nhiên lúc này Vệ Uẩn thẳng thừng mỉa mai như thế, thật ngoài dự đoán của Cố Sở Sinh.

Hắn hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: “Nếu như bởi vì quyền thế hiện nay của hạ quan chưa đủ xứng đôi với Vệ đại phu nhân, vậy dám hỏi Hầu gia, quan vị Cố mỗ cỡ nào mới có tư cách đến cửa cầu hôn?”

Lời vừa hỏi xong, Vệ Uẩn cảm thấy bản thân tức giận đến muốn lật bàn.

Chàng không biết mình tức giận chuyện gì, chẳng qua nhìn thấy khuôn mặt kiên trì dây dưa, sống chết quấn lấy của Cố Sở Sinh, liền cảm giác vô cùng đáng ghét.

Nhưng ngoài mặt chàng vẫn không tỏ vẻ gì, cầm chén rượu, không nói một lời.

Quan vị nào mới xứng?

Vệ Uẩn tự hỏi bản thân, thế nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cho dù Cố Sở Sinh là Cửu phẩm Huyện lệnh hay là Nội các Đại học sĩ, thậm chí Thủ phụ(*) đương triều, hoặc có một ngày Cố Sở Sinh hắn làm Hoàng Đế, Vệ Uẩn vẫn cảm thấy không xứng.

(*) Thủ phụ: tức Nội các Thủ phụ, là người đứng đầu Đại học sĩ thời Minh.

Chàng ngước mắt quan sát hắn, Cố Sở Sinh bất giác thẳng sống lưng.

Khách quan mà nói, Cố Sở Sinh rất được. Hắn văn nhã tuấn tú, thoạt nhìn thư sinh văn nhược, nhưng lưng eo thẳng tắp, ngồi quỳ đối diện chàng vừa không kiêu ngạo vừa không thấp hèn, mang theo khí phách kiêu ngạo đặc hữu của của văn nhân, dù là nữ tử nào nhìn thấy cũng khó mà không tán thưởng vài câu.

Hoa Kinh xem văn nhược phong lưu là đẹp, vì vậy dù cho khuôn mặt nam nhi Vệ gia đẹp đến thế nào thì so với đám quý công tử Hoa Kinh vẫn cứ kém hơn vài phần. Mà Cố Sở Sinh vốn xuất thân là dòng dõi thư hương Cố gia, thuở nhỏ hiểu lễ giữ lễ, nhất cử nhất động đều mang theo sự phong lưu giáo dưỡng, vừa nhìn là đã cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

Nhưng Vệ Uẩn càng nhìn càng khó chịu, cứ cảm thấy tên này lấm la lấm lét, mặt mày khó ưa.

Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng Vệ Uẩn cũng tìm ra nguyên nhân khiến mình ghét người này.

“Lúc trước ngươi đã từ chối tẩu tử ta, đã cắt rồi không có lý gì quay đầu lại.”

Vệ Uẩn nghĩ tới chuyện này, trong lòng bất giác thở phào. Chàng đặt chén trà xuống, lạnh giọng: “Tẩu tẩu ta là nữ tử kiêu hãnh cỡ nào, há để ngươi hô đến đuổi đi? Nếu lúc trước ngươi không biết trân trọng, vậy hôm nay đừng có giả vờ giả vịt. Nếu ngươi đồng ý, ta và ngươi tiếp tục hợp tác, mưu tính tiền đồ cho ngươi, nếu không đồng ý thì mời đi cho. Với mưu lược của đại nhân, chắc không phải không phải Vệ gia ta thì không được, ta sẽ cho người hộ tống Đại nhân, đến khi Đại nhân tìm được chỗ an thân.”

Cố Sở Sinh không nói lời nào. Vệ Uẩn không muốn nhiều lời với hắn, đứng dậy định đi. Nhưng vừa xoay người, Cố Sở Sinh đã từ tốn mỉm cười.

“Hầu gia nói rất đúng.” Giọng Cố Sở Sinh điềm tĩnh, Vệ Uẩn chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy Cố Sở Sinh rũ mắt, nở nụ cười trên môi: “Lúc trước tại hạ không biết trân trọng, làm sao chỉ đôi ba câu là có thể cảm động lòng người? Làm sai thì phải nhận, phạm tội thì phải đền, hạ quan hiểu rồi.”

Vệ Uẩn im lặng nhìn Cố Sở Sinh, đợi câu tiếp theo của hắn. Cố Sở Sinh ngẩng đầu nhìn Vệ Uẩn, khuôn mặt mang theo khẩn cầu: “Có điều tha thứ hay không là chuyện giữa tại hạ và Đại phu nhân, có thể xin hầu gia tôn trọng ý của Đại phu nhân hay không. Chuyện Đại phu nhân gả hay không gả, xin tướng quân chớ gò ép.”

Vệ Uẩn siết chặt nắm đấm. Chàng cảm thấy trong lòng có một cơn sóng cuồn cuộn, thế nhưng ngoài mặt vẫn duy trì vẻ lạnh lùng, chỉ đáp một tiếng: “Được.”

Có khi nào chàng không tôn trọng ý của nàng chứ?

Cố Sở Sinh đúng là lo bò trắng răng.

Nhìn thấy ánh mắt yên tâm của Cố Sở Sinh, Vệ Uẩn không kiềm được mà châm chọc lại: “Ta không ép tẩu ấy xuất giá, nhưng Cố Sở Sinh, không phải ai cũng sẽ ở mãi một chỗ chờ đợi. Có một ngày tẩu ấy sẽ yêu người khác, đến lúc đó, ta cũng sẽ đích thân đưa tẩu ấy xuất giá, tuyệt không ngăn cản.”

Cố Sở Sinh nghe thế thì sững người, sau đó nhẹ nhàng cười, điềm tĩnh đáp: “Hạ quan hiểu.”

Dáng vẻ nhẹ nhàng như mây của hắn làm Vệ Uẩn phát cáu. Chàng vốn định châm chọc Cố Sở Sinh, nhưng lại cảm thấy lời nói ra giống như là đang đâm vào chính mình. Thái độ điềm tĩnh của Cố Sở Sinh cùng với dáng vẻ giương nanh múa vuốt của Vệ Uẩn hiện lên càng đối lập hơn. Trong thoáng chốc, Vệ Uẩn cảm thấy bản thân giống như một con chó nhỏ chưa mọc đủ lông, nhe răng rít gào về phía con sói.

Chàng như chú chó sợ sệt gầm gừ, còn  hắn ta lại mang theo sự ung dung điềm tĩnh, đã trải sự đời.

Đối lập như thế khiến lòng Vệ Uẩn khó chịu. Càng ở bên cạnh Cố Sở Sinh, chàng càng hiểu rõ vì sao đối mặt với mối hôn sự tốt đẹp được mọi người tán thưởng như với ca ca mình, Sở Du lại bằng lòng vứt bỏ mọi thứ, học theo Hồng Phất(*) chạy đi tìm người này trong đêm.

(*) Hồng Phất: hay còn gọi là Hồng Phất Nữ, là một nhân vật hư cấu trong truyện võ hiệp trứ danh Cầu Nhiệm Khách truyện của Đỗ Quang Bình.

Hắn và ca ca chàng giống nhau, đều là người nội tâm vững vàng, hoàn toàn khác biệt với thiếu niên non trẻ giả vờ điềm tĩnh như chàng.

Vệ Uẩn không tiếp tục nhiều lời với hắn, sải bước quay người bỏ đi. Chàng nghẹn một hơi, bước nhanh về phòng mình, đuổi hết đám người Vệ Hạ và Vệ Thu ra ngoài, đạp một cước lên giá đỡ bình hoa.

Vệ Hạ ở bên ngoài nghe thấy tiếng rầm rầm bên trong thì không kiềm được mà run lên. Vệ Thu xoay người bỏ đi, Vệ Hạ đuổi theo, thấp giọng hỏi: “Huynh đi đâu vậy?”

“Tìm Đại phu nhân.”

Vệ Thu bày ra biểu cảm nhìn kẻ ngốc để nhìn Vệ Hạ, Vệ Hạ lập tức bừng tỉnh.

Trước đây tính tình Vệ Uẩn là như thế, không vui là đập đồ, lần nào cũng nhờ Vệ Quân đến ngăn cản. Bây giờ, Vệ Quân đã mất, vậy thì chỉ còn Sở Du có thể ngăn được Vệ Uẩn. Liễu Tuyết Dương là người mặc kệ sự đời, báo chuyện này cho bà, bà chỉ biết nói: “Làm sao bây giờ? Hay… Hay là cứ cho nó đập đi? Đập mệt thì thôi.”

Nhưng từ trước đến nay, sức lực Vệ Uẩn hơn người, chờ chàng đập mệt thì không chừng dỡ luôn cả Vệ phủ.

Thế là Vệ Hạ giục Vệ Thu: “Ta trông chừng, huynh đi nhanh đi.”

Vệ Thu “Ừ” một tiếng, hỏi thăm người khác, đi tìm Sở Du.

Sở Du đang dùng bữa với Liễu Tuyết Dương ở phòng ăn, trò chuyện cùng nữ quyến trong nhà. Vương Lam đã gần ngày sinh, mọi người đều vây quanh nàng dặn dò linh tinh này nọ, dặn nàng cần làm gì để sinh con thuận lợi. Sở Du đang mỉm cười đặt tay lên bụng Vương Lam cảm nhận thai máy thì Vệ Thu đi tới, kính cẩn thưa: “Đại phu nhân.”

Sở Du ngẩng đầu nhìn sắc mặt Vệ Thu, lập tức biết Vệ Thu có chuyện muốn nói.

Nàng cười tạm biệt Tưởng Thuần và Liễu Tuyết Dương, bước ra hành lang, nhíu mày hỏi: “Sao thế?”

“Tiểu Hầu gia và Cố Sở Sinh nói chuyện không vui vẻ, giờ đang đập đồ trong phòng.”

Nghe thế, Sở Du sững sờ. Nàng biết năng lực của Cố Sở Sinh, nếu hắn đã phí tâm phí sức bày trận lớn như vậy, hẳn sẽ không tranh chấp với Vệ Uẩn ở thời điểm mấu chốt này mới đúng. Mà từ trước đến nay, Vệ Uẩn luôn đối xử với người khác rộng lượng, Cố Sở Sinh không làm bậy, chắc chắn Vệ Uẩn sẽ không nói cái gì không vui.

Vì vậy, Sở Du lập tức dám chắc là tên Cố Sở Sinh này lại làm bậy rồi. Nàng hơi bất mãn, bước về phía phòng Vệ Uẩn: “Ngươi có biết bọn họ nói gì không?”

“Không biết.”

Vệ Thu bình tĩnh đáp.

Thật ra hắn biết, nhưng là một thị vệ giỏi, nguyên tắc cơ bản nhất chính là hắn chẳng biết chuyện gì của chủ tử cả.

Dù cho hắn và Vệ Hạ đều biết hết, nhưng bọn họ cũng biết rõ cái gì không nên. Nếu một người biết quá nhiều, thấy quá rõ, sẽ sống không thọ.

Sở Du biết không thể hỏi được gì từ chỗ Vệ Thu nên sải bước về phía gian phòng Vệ Uẩn. Vừa tới cửa, nàng đã nghe tiếng đồ sứ vỡ truyền ra. Vệ Hạ ngồi xổm trước cửa, giơ tay bịt lỗ tai, run bắn lên theo tiếng đập đồ.

Sở Du bước đến trước cửa, nhấc tay gõ, lập tức nghe thấy tiếng nói pha lẫn tức giận của Vệ Uẩn từ bên trong: “Cút đi, đừng làm phiền ta!”

“Tiểu thất, là ta.”

Nghe thấy lời này, Vệ Uẩn ở bên trong liền cứng đờ. Chàng đứng giữa một đống lộn xộn, phần ấu trĩ đối lập với Cố Sở Sinh càng hiện lên rõ nét tại nơi này.

Vệ Uẩn mím chặt môi, giọng cứng nhắc: “Tẩu tẩu, hôm nay thân thể đệ không khoẻ. Nếu có chuyện gì, mời tẩu quay lại vào ngày khác.”

“À, thân thể không khoẻ sao…” Sở Du đứng ngoài cửa kéo dài giọng giống như nhìn thấu lòng người, mang theo ý cười nói: “Vậy đệ mở cửa đi, ta giúp đệ xem thử rốt cuộc bệnh này của Tiểu Thất chúng ta là bệnh trên người hay là trong lòng?”

Vệ Uẩn im re, Sở Du giơ tay đặt lên cửa, cười bảo: “Đệ không ra, vậy ta vào nhé?”

“Đừng!”

Vệ Uẩn vội vàng hét lên, sợ Sở Du bước vào nhìn thấy bừa bộn đầy đất. Vệ Uẩn hít sâu một hơi, cuối cùng nói: “Xin tẩu tẩu đợi ngoài cửa chốc lát, Tiểu Thất ra ngay.”

Sở Du không ép chàng, đường đường Trấn Quốc Công mà bị người ta nhìn thấy một mặt trẻ con như vậy thì thế nào cũng mất mặt. Vệ Uẩn lại là kẻ sĩ diện, đương nhiên lúc này sẽ không cho nàng vào phòng. Thế là Sở Du xoay người, chắp tay đứng trên hành lang, căn dặn Vệ Hạ mang rượu và một ít đồ nhắm đến, ngẩng đầu ngắm trăng.

Vệ Uẩn thấy bên ngoài không còn tiếng thúc giục, chàng hít sâu một hơi, vội vàng bước tới trước gương sửa sang y phục, chải chuốt lại tóc. Hôm nay chàng vẫn chưa đến tuổi búi quan(1), mặc dù dựa theo xu hướng Hoa Kinh, thiếu niên chưa nhược quán mà đã làm quan như chàng cũng có thể lấy phát quan(2) làm trang sức, nhưng cũng không bắt buộc. Vì vậy người xuất thân từ võ tướng như Vệ Uẩn không quen đội những trang sức rườm rà kia, chàng chỉ lấy một sợi dây buộc tóc lên, nhiều nhất là trên dây buộc tóc tăng thêm chút văn vẻ. Nhưng người giản dị như Vệ Uẩn thì ngay cả dây buộc tóc cũng chẳng có truỵ sức.

(1) Con trai hai mươi tuổi thời xưa được làm lễ đội mũ (lễ gia quan), đánh dấu tuổi trưởng thành

(2) Phát quan: cái mà nam tử thời xưa hay đội lên búi tóc để làm đẹp.

(3) Truỵ sức: gọi chung các loại trang sức rũ xuống, treo tòn ten

Dây buộc tóc như vậy đơn giản thì có đơn giản thật, nhưng lại chẳng có bất cứ ý thức thẩm mỹ nào. Trước đây Vệ Uẩn không cảm thấy gì, nhưng hôm nay sau khi quan sát Cố Sở Sinh, nhìn thấy dây buộc tóc đơn sơ này, Vệ Uẩn sinh ra bất mãn.

Chàng cảm thấy suy nghĩ này của mình kỳ quặc, cũng không biết bản thân đang nghĩ gì. Sau khi loay hoay đầu tóc một hồi, chàng tức giận đập bàn một cái, mở cửa đi ra ngoài.

Vừa mở cửa, chàng đã nhìn thấy Sở Du chắp tay đứng thẳng, xoay lưng về phía chàng, ngẩng đầu ngắm trăng trên trời.

Nàng mặc tố y tay ống rộng, lấy một sợi dây màu đỏ buộc tóc đơn giản sau lưng, trông rất có mùi vị danh sĩ lãng du.

Vệ Uẩn đứng sau lưng nhìn nàng. Sở Du nghe tiếng đóng cửa, mỉm cười quay đầu lại: “Ra rồi?”

“Ừm.” Vệ Uẩn rũ mắt, không nói nhiều, lòng chàng bất giác dâng lên cảm giác tự ti. Chàng cứ cảm thấy người trước mặt như tiên tử cung trăng lạc phàm, còn bản thân mình chỉ là thiếu niên lỗ mãng chốn nhân gian, không thể chạm đến được.

4.8 13 votes
Article Rating
guest
248 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Moon
Moon
1 Tháng Cách đây

Đúng là người trong mộng hoá tây thi, trong mắt vệ uẩn thì du tỷ ngang thần tiên tỷ tỷ luôn hihihi

Dangthuong
Dangthuong
1 Tháng Cách đây

Hơ hơ vẫn còn con nít lắm🤣

Banhdaudo0808
Banhdaudo0808
1 Tháng Cách đây

Chương này đọc mà cười xỉu =))) thanh niên nghĩ mình đã nhớn rồi sau khi gặp tình địch mới nhận ra mình vẫn còn chẻ châu quá :v nên cố gắng ăn diện cho có vẻ trưởng thành nhưng thất bại 😂

NhiNhi
NhiNhi
1 Tháng Cách đây

Haha, nhà có thanh niên đã biết ghen và làm đỏm dáng trước mặt người thương =))

Thương nguyễn
Thương nguyễn
1 Tháng Cách đây

May mà anh nhà vẫn bình tĩnh chưa lôi cố sở sinh ra đập cho một trận :)))

Cathy
Cathy
1 Tháng Cách đây

Nào, tự tin lên con traii

Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
1 Tháng Cách đây

Tiểu Thất biết ghen rồi a. Cười chết

LenaChan
LenaChan
1 Tháng Cách đây

Uẩn”ngầu” của tui vx có mặt ngây thơ dễ sợ

Thanh Tú
Thanh Tú
1 Tháng Cách đây

Tác giả đỉnh quá , lấy Cố Sở Sinh là động lực trưởng thành cho Anh Uẩn, phải thế mới đi lấy vợ được. Anh bây giờ còn trẻ con lắm

Ha Nee
Ha Nee
1 Tháng Cách đây

Biết đến tương tư là bắt đầu biết sắm sửa cho bản thân dần rồi đấy, kiếp này có Sở Du nên Vệ Uẩn không phải đốt cháy giai đoạn gồng mình trưởng thành, vẫn còn đôi chút ấu trĩ của thiếu niên, nghĩ đi nghĩ lại, đây dù sao cũng là may mắn kiếp này của chàng.

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
248
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x