Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 03

Chương 03

Mười năm làm bạn không bằng “một giây thoáng qua”

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Giọng nói quen thuộc khiến trái tim Tịch Phong Hà run rẩy. Sơ Dương khoát tay, Chu Khinh nhẹ tay nhẹ chân về phòng, để lại hai người nhìn nhau không biết nói gì.

Buổi tối hơi lạnh, hương hoa thoang thoảng nhẹ phớt qua má hai người.

Sơ Dương nhìn Tịch Phong Hà, đôi mắt đen sâu thẳm chứa đựng cảm xúc Tịch Phong Hà không rõ tên.

“Hà Nhi, huynh nghe nói muội mệt, tới thăm muội.” Giọng Sơ Dương khàn khàn, nghe kỹ còn phát hiện hắn đang run rẩy.

Nhưng Tịch Phong Hà không nhận ra. Lời nói của Sơ Dương kích thích phẫn nộ và đau đớn trong lòng nàng, nàng không khách khí nói: “Sao nào? Sơ Dương ca ca quan tâm như vậy không sợ Nhị tỷ hiểu lầm sao?”

“Hà Nhi…”

“Tưng quân Sơ Dương mauv đi. Mui đây ttlm, không cnīhuynh nhc lòng.Nh t đãlà thê tÎca Sơ Dươngca ca, tnay v sauchúng ta đnggp nhau thìhơn.”

Tch PhongHà rt muntát mình mtìcái. Rõ ràngếrt mun himy năm nayíSơ Dương caca như thếínào, vì saoīphi cưi Nh]t, cùng virt cuc tronglòng hn tngľcó nàng không.Nhưng li nói[ra khi mingÏli chói taiti vy.

Sơ Dươngim lng, TchúPhong Hà quayílưng làm bphi v, tronglòng li hyïvng Sơ Dươngïgi nàng li.

“HàăNhi, mt cáièliếc mt cũngĩcó th khiếnlòng ngưi rungđng.” Sơ Dươngìlm bm, khôngýbiết nói choìai nghe.

“Hà Nhi,fdù huynh cócưi ai, tronglòng huynh muiļmãi mãi làİmui mui rutÎca huynh.”

Muimui rut… SơÏDương, huynh cóbiết nhng liļnày tn thươngãmui ti nhưngnào không. TchĩPhong Hà đưa²lưng v phíaSơ Dương, cncht môi khôngínói.

“Hôn l đưcÎđnh vào đuítháng ba.” Nói]xong, Sơ Dươngãxoay ngưi riđi.

“Sơ Dương!” Tch(Phong Hà quayli gào khóc,“Mui chưa baoɩgi coi huynh)là ca carut tht, chngĩl huynh khôngfnhn ra tâmĭtư ca muisao?!”

Bóng lưngĭSơ Dương căngcng, nhưng hnòkhông quay ngưiíli.

“Hà Nhi, quaníh ca chúngïta ch cóıth như vyïmà thôi.”

“SơĩDương… Tch PhongĩHà gào thét,ànhưng bóng dángkia đi rt)nhanh, không chútïlưu luyến.

Chu Khinhònghe tiếng đira, ôm TchđPhong Hà đangľkhóc ln.

Vì saoSơ Dương phiâđi x vinàng như vy,ìchng l hơnìmưi năm làmıbn không bng°cái th gilà “mt giâyùthoáng qua?

Thmchí Tch PhongĩHà còn nghĩ,ch cn SơDương có tìnhɨcm vi nàng,nàng s cuɩHoàng Thưng thuĩThánh ch. Hocnàng nguyn ýicùng Nh tũg vào Sơgia, nàng khôngÎcn danh phn,Ĩnàng ch munĬ bên SơìDương mà thôi.

Nhưngăli nói caĩSơ Dương thc°s tn thươngtrái tim nàng.

Quanh ca chúngta ch có}th như vymà thôi… nhưvy mà thôi…Tch Phong Hà²lm bm, cuiïcùng hôn mêơbt tnh.

Tch PhongɩHà cáo m,tránh LêTng Uyn khôngìra. Tch phÍTch mu tiìthăm my ln,Tch Phong Hàđu m yếuínm trên giưng,nói chưa đưcľvài câu đãbo Chu Khinhľthnh ngưi đi.

Vdi nương vàíTch Túc Vũcòn không cócơ hi tiếnvào.

Mà sau đêmĺđó, Sơ Dươngïkhông h tiíđây.

Tch ph bnnhư chong chóng,giá y caɨTch Túc Vũôdo Hoàng Thưngđc bit mnhtú nương trongcung làm. Điuınày đ đthy Hoàng Thưngcoi trng ph)Tha Tưng vàSơ Dương timc nào.

Tch PhongHà thưng ngidưi gc lêòngoài vin ngmĩcnh, xem tngếđóa hoa tànùphai rơi xung.

Rtìnhanh đã tiíngày thành thân,ĩhôn l caìNh tiu thưph Tha Tưngvà Đi Tưngquân thu húts chú ýca dân chúng.ôTch Phong Hàĩvà Chu Khinhti m HòaıLâu.

Tch Phong Hàíngi mHòa Lâu nhìnSơ Dương cưichính thê, mưiɪdm hng trang,}bách tính mm°cưi chúc mng.íLn đu tiênnàng thy SơĪDương cưi du)dàng như vy,Tch Túc Vũ³ngi trong kiucũng xinh đpfdim l.

Đi đónĩdâu đi quaĩm Hòa Lâu,íTch Phong Hà[ngây ngc nhìn.ĩNàng đã tưng,tưng cnh nàyìvô s ln,ĩchng qua giếngưi ngi trongkiu không phiĨnàng. Ngưi cóth làm bn:c đi viSơ Dương cũngkhông phi nàng.

“Côếnương, hôm naylà ngày mngca ngưi ta,ìcô nương khócánhư vy không³tt đâu.” Gingýnói mang theoiý cưi vangãlên, Tch PhongếHà nhìn sang,õthy nam ttun lãng ngàyđó li ngiìbàn bên cnhnàng.

Hn mc trưngũbào màu tímnht, gia áothêu hai conbch hc, cítay cùng cɪáo vin hoavăn ch bc,ôtng đưng nétđu sang quýÏti kinh ngưi.

Hnmm cưi, ngángn nhìn nàng.

Phn°ln ngưi trongquán trà đuõđi xem đónĮdâu, lu haiïch còn Tch³Phong Hà vàîhn.

Tch Phong Hàlau nưc mt,nc n hi:“Ngươi là ai?Có quyn gììmà qun ta?”]

Nam tử mỉm cười, ném một chiếc khăn hồng nhạt thêu họa tiết con bướm cho nàng, “Dùng cái này mà lau, cô nương khóc xấu lắm.”

Khuôn mặt Tịch phụ hơi cứng lại, vội cười nói: “Hoàng Thượng chỉ nói đùa mà thôi. Phong Hà còn nhỏ lại ham chơi, thật sự không đảm đương nổi trọng trách. Hoàng Thượng Thánh minh, nhất định sẽ chọn người thích hợp làm Thái tử phi.”

Tịch phụ trò chuyện với mấy vị quan viên trên triều, Vệ di nương và Tịch mẫu ở trong viện tâm sự. Vệ di nương vừa nói vừa gạt nước mắt, Tịch Túc Vũ là đứa nhỏ duy nhất của bà ấy, hiện giờ xuất giá, bà ấy không phải lo gì nữa.

Tịch Phong Hà vừa khó hiểu vừa bực tức trừng hắn, “Chưa một ai nói bổn tiểu thư xấu, dù bổn tiểu thư khóc cũng là đẹp nhất trần gian. Rốt cuộc ngươi là ai? Nam tử hán sao lại có thứ này?”

Tịch Phong Hà thỉnh an phụ mẫu, Vệ di nương thấy tâm trạng của nàng tốt hơn, chủ động bắt chuyện với nàng mấy câu. Tịch Phong Hà dịu dàng đáp lại, quay trở về viện mình.

Người nọ không đáp, đứng dậy xuống lầu. Tịch Phong Hà muốn đuổi theo, người nọ quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo không hề giống vừa rồi. Tịch Phong Hà bị ánh mắt của hắn dọa sợ, chờ nàng lấy lại tinh thần, hắn đã biến mất, đội đón dâu cũng đi xa.

Tịch An Hành lẳng lặng lui xuống, ông yêu nữ nhi, không muốn con bé cuốn vào vòng xoáy Hậu cung. Nhưng Thánh mệnh khó trái, cho dù là bằng hữu thân thiết nhiều năm cũng khó tránh khỏi số phận làm quân cờ.

Bởi vì chuyện này, Tịch Phong Hà không còn thương tâm như trước. Nàng trả tiền, trở về Tịch phủ, không hiểu sao lại thêu họa tiết trên khăn tay của hắn lên khăn tay của nàng. Mặc dù không thể tinh xảo bằng bạch hạc trên xiêm y của hắn nhưng cũng thuộc hàng thượng thừa.

Phần lớn những quan viên trò chuyện với phụ thân đều là trọng thần trong triều, cũng có vài vị là bằng hữu thân thiết của Tịch phụ.

Hoàng Thượng nhìn Tịch An Hành, trong mắt tràn ngập bi thương. Ông không chỉ là Hoàng Đế, ông còn là phụ thân. Cố Chung Việt là nhi tử duy nhất của ông, ông nhất định phải tính toán tốt cho nhi tử.

Mấy ngày trước còn vội như con quay, nay Tịch phủ đã yên ắng hơn.

Mấy ngày trước còn vội như con quay, nay Tịch phủ đã yên ắng hơn.

Tịch phụ trò chuyện với mấy vị quan viên trên triều, Vệ di nương và Tịch mẫu ở trong viện tâm sự. Vệ di nương vừa nói vừa gạt nước mắt, Tịch Túc Vũ là đứa nhỏ duy nhất của bà ấy, hiện giờ xuất giá, bà ấy không phải lo gì nữa.

“An Hành, có quyền thế của Tịch gia, sẽ không một ai dám hãm hại Phong Hà.”

Nhưng dù sao Cố Chung Việt vẫn còn nhỏ, khó tránh khỏi lòng người bất tuân. Gả Tịch Phong Hà cho Thái Tử chính là giúp Thái Tử nắm chắc quyền thế Tịch gia, tương lai sau này của hắn cũng tốt hơn chút.

Tịch Phong Hà thỉnh an phụ mẫu, Vệ di nương thấy tâm trạng của nàng tốt hơn, chủ động bắt chuyện với nàng mấy câu. Tịch Phong Hà dịu dàng đáp lại, quay trở về viện mình.

Bởi vì chuyện này, Tịch Phong Hà không còn thương tâm như trước. Nàng trả tiền, trở về Tịch phủ, không hiểu sao lại thêu họa tiết trên khăn tay của hắn lên khăn tay của nàng. Mặc dù không thể tinh xảo bằng bạch hạc trên xiêm y của hắn nhưng cũng thuộc hàng thượng thừa.

Phần lớn những quan viên trò chuyện với phụ thân đều là trọng thần trong triều, cũng có vài vị là bằng hữu thân thiết của Tịch phụ.

“An Hành, mấy năm nay thân thể của trẫm càng lúc càng kém. Nhưng Việt Nhi mới mười sáu, căn cơ chưa xong, trẫm lo cho thằng bé.”

Tịch Phong Hà đi rồi, Binh Bộ Thượng Thư Lý Sùng cười nói: “Mới mấy năm không gặp mà Phong Hà đã trổ mã thành Đại cô nương. Quả nhiên thiên sinh lệ chất, huệ chất lan tâm, chẳng trách Hoàng Thượng muốn con bé làm Thái Tử phi.”

Mọi người phụ họa chúc mừng Tịch phụ. Nhị nữ nhi gả cho Đại Tướng quân Sơ Dương, tam nữ nhi gả cho Thái Tử, về sau trở thành mẫu nghi thiên hạ, đương nhiên Tịch phụ cũng thành Quốc trượng.

Mọi người phụ họa chúc mừng Tịch phụ. Nhị nữ nhi gả cho Đại Tướng quân Sơ Dương, tam nữ nhi gả cho Thái Tử, về sau trở thành mẫu nghi thiên hạ, đương nhiên Tịch phụ cũng thành Quốc trượng.

Khuôn mặt Tịch phụ hơi cứng lại, vội cười nói: “Hoàng Thượng chỉ nói đùa mà thôi. Phong Hà còn nhỏ lại ham chơi, thật sự không đảm đương nổi trọng trách. Hoàng Thượng Thánh minh, nhất định sẽ chọn người thích hợp làm Thái tử phi.”

Mọi người tưởng Tịch phụ khiêm tốn, cũng không nói gì, nhanh chóng nói mấy chuyện khác trong triều.

Mọi người tưởng Tịch phụ khiêm tốn, cũng không nói gì, nhanh chóng nói mấy chuyện khác trong triều.

Hoàng Thượng vỗ vai ông, “An Hành, chúng ta quen nhau từ nhỏ, trẫm tin tưởng khanh. Khanh cũng biết tâm tư sâu kín của trẫm. Trẫm và Ngữ Tịch chỉ có duy nhất một nhi tử, trẫm có lỗi với Ngữ Tịch, không muốn nhi tử của trẫm và nàng phải gánh chịu đau khổ nữa.”

Tịch phụ không có tâm tư lại vẫn phải khách sáo với bọn họ vài câu, trong lòng nghĩ nên nói với Tịch Phong Hà như thế nào.

Nam tử mỉm cười, ném một chiếc khăn hồng nhạt thêu họa tiết con bướm cho nàng, “Dùng cái này mà lau, cô nương khóc xấu lắm.”

Ngày đó Sơ Dương hồi kinh, Hoàng Thượng triệu ông vào cung. Trước lúc Sơ Dương diện kiến, Hoàng Thượng nhắc tới chuyện gả Tịch Phong Hà cho Thái Tử, sau đó là chuyện tứ hôn.

Im lặng một lúc, Hoàng Thượng lại nói, “Trẫm sẽ lập chiếu thư, trừ khi Phong Hà tự nguyện, không một ai có thể lay động vị trí Hoàng Hậu của con bé.”

Đương nhiên Tịch phụ từ chối, nói Tịch Phong Hà nghịch ngợm, không gánh nổi trọng trách.

“An Hành, mấy năm nay thân thể của trẫm càng lúc càng kém. Nhưng Việt Nhi mới mười sáu, căn cơ chưa xong, trẫm lo cho thằng bé.”

Hoàng Thượng nhìn Tịch An Hành, trong mắt tràn ngập bi thương. Ông không chỉ là Hoàng Đế, ông còn là phụ thân. Cố Chung Việt là nhi tử duy nhất của ông, ông nhất định phải tính toán tốt cho nhi tử.

Tịch An Hành cúi đầu, tỏ vẻ ông sẽ dốc lòng phò tá Thái Tử, lại khen Hoàng Thượng đang tuổi chính trực tráng niên, nhất định thọ mệnh ngang trời.

Hoàng Thượng vỗ vai ông, “An Hành, chúng ta quen nhau từ nhỏ, trẫm tin tưởng khanh. Khanh cũng biết tâm tư sâu kín của trẫm. Trẫm và Ngữ Tịch chỉ có duy nhất một nhi tử, trẫm có lỗi với Ngữ Tịch, không muốn nhi tử của trẫm và nàng phải gánh chịu đau khổ nữa.”

Tịch phụ không có tâm tư lại vẫn phải khách sáo với bọn họ vài câu, trong lòng nghĩ nên nói với Tịch Phong Hà như thế nào.

“An Hành, có quyền thế của Tịch gia, sẽ không một ai dám hãm hại Phong Hà.”

Nói tới mức này, Tịch An Hành cũng không thể từ chối, đành mặc cho Hoàng Thượng an bài.

Im lặng một lúc, Hoàng Thượng lại nói, “Trẫm sẽ lập chiếu thư, trừ khi Phong Hà tự nguyện, không một ai có thể lay động vị trí Hoàng Hậu của con bé.”

Tịch Phong Hà vừa khó hiểu vừa bực tức trừng hắn, “Chưa một ai nói bổn tiểu thư xấu, dù bổn tiểu thư khóc cũng là đẹp nhất trần gian. Rốt cuộc ngươi là ai? Nam tử hán sao lại có thứ này?”

Nói tới mức này, Tịch An Hành cũng không thể từ chối, đành mặc cho Hoàng Thượng an bài.

Đều là phụ thân, ông hiểu tấm lòng của Hoàng Thượng. Hoàng Thượng và Hoàng Hậu sinh một nam một nữ, Hoàng Thượng không hề bước vào Hậu cung, không còn con nối dòng. Vị trí Thái Tử nằm chắc trong tay Cố Chung Việt.

Người nọ không đáp, đứng dậy xuống lầu. Tịch Phong Hà muốn đuổi theo, người nọ quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo không hề giống vừa rồi. Tịch Phong Hà bị ánh mắt của hắn dọa sợ, chờ nàng lấy lại tinh thần, hắn đã biến mất, đội đón dâu cũng đi xa.

Đều là phụ thân, ông hiểu tấm lòng của Hoàng Thượng. Hoàng Thượng và Hoàng Hậu sinh một nam một nữ, Hoàng Thượng không hề bước vào Hậu cung, không còn con nối dòng. Vị trí Thái Tử nằm chắc trong tay Cố Chung Việt.

Nhưng dù sao Cố Chung Việt vẫn còn nhỏ, khó tránh khỏi lòng người bất tuân. Gả Tịch Phong Hà cho Thái Tử chính là giúp Thái Tử nắm chắc quyền thế Tịch gia, tương lai sau này của hắn cũng tốt hơn chút.

Tịch An Hành lẳng lặng lui xuống, ông yêu nữ nhi, không muốn con bé cuốn vào vòng xoáy Hậu cung. Nhưng Thánh mệnh khó trái, cho dù là bằng hữu thân thiết nhiều năm cũng khó tránh khỏi số phận làm quân cờ.

Đương nhiên Tịch phụ từ chối, nói Tịch Phong Hà nghịch ngợm, không gánh nổi trọng trách.

Tịch An Hành còn đang suy nghĩ nên nói như thế nào cho Tịch Phong Hà, với tính tình của Tịch Phong Hà e là con bé sẽ náo loạn cho mà xem. Ông còn chưa nghĩ ra cớ, Tịch Túc Vũ và Sơ Dương đã hồi phủ lại mặt.

4.9 10 votes
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments
Hạnh Lê
Hạnh Lê
2 Tháng Cách đây

Con người đôi khi không tránh khỏi số mệnh. Đã là phúc thì không phải là họa, mà nếu là họa thì không thể tránh khỏi.

1
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!