Chương 16
Ngọc Tầm Đài
Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
***
Đảo mắt đã vào đông, từ sau khi Cố Chung Khanh xin đi thủ Hoàng lăng, Tịch Phong Hà cảm khái dũng khí của nàng ấy, ở trong cung tự tại hơn nhiều. Sắp sang năm mới, Cố Chung Việt bộn bề chuẩn bị việc triều chính và lễ tết mừng năm mới. Tịch Phong Hà cũng tự tìm thú tiêu khiển, ngày ngày trôi qua nhàn nhã.
Mấy hôm trước Tịch An Hành sai người tiến cung dâng một chiếc áo choàng đỏ thêu hoa mẫu đơn, nói là do một thợ may phố Trường Minh làm. Cửa hàng may mới mở, phần lớn xiêm y đều thiết kế theo phong cách ngoại tộc, mặc dù khá phóng khoáng nhưng đường may vô cùng tinh xảo. Đống xiêm y này độc đáo theo nét riêng, hấp dẫn rất nhiều cô nương tới đó đặt may.
Tịch mẫu nghe mấy tỷ muội thân thiết khen không dứt miệng, cũng thử đặt vài món.
Tịch Phong Hà vuốt chiếcàáo, chất liệuọsang quý, đườngỉmay đều tămẵtắp. Nhìn hìnhjthức thì khôngợthấy có gì¹mới mẻ, nhưngĩđúng là mặtἵhàng thượng thừa.ổVừa hay tuyếtἲrơi, Tịch PhongĪHà phủ thêmỉáo choàng raĮngoài, đột nhiênộChu Khinh hô:ừ“Nương nương, áoịchoàng…”
Tịch PhongļHà cúi đầu,Īđóa mẫu đơnđlập lòe bừngòsáng, Tịch PhongÎHà như đượcơphủ trong lớpḷbụi tiên, trôngĩcực kỳ đẹpịmắt.
“Còn tưởng túẫnương Thượng PhụcɪCục cao siêu¹lắm rồi, khôngïngờ có ngườiïxuất chúng hơn.íKhông biết thợfmay làm thếạnào mà xiêmİy có thểỗphát sáng.” TịchἷPhong Hà lẩmìbẩm, quay đầuắnói với ChuIKhinh: “Bảo phụíthân xiêm yiđẹp lắm, thợơmay rất cóĩbản lĩnh, vềợsau có thểẫgiao xiêm yItrong phủ cho:người ta làm.ÎVới cả…”
TịchứPhong Hà nhớẳlần trước LanịSùng bực bộiỉmắng Thượng PhụcẫCục làm tẩmĩy không vừaòý Hoàng Thượng,²hại hắn taũcứ hai, baĨngày lại điịsửa một lần.ãSửa tới mứcơtú nương ThượngĩPhụng Cục cũngẵthấy phiền, HoàngïThượng lại chưaìhài lòng, nhấtĩquyết không chịuỡmặc. Đáng thươngỏLan Sùng chạyἷđi chạy lạiìgiữa hai bên,ἳcòn vô tìnhỏđắc tội cảἷHoàng Thượng vàįThượng Phục Cục.
Vừaïhay có thểïthử xiêm yíở đây xemấsao.
“Chọn mấy cuộnɪtơ lụa thượng}đẳng trong cung,,sau đó điẹhỏi số đoẩcủa Cố ChungìViệt, bảo thợ¹may kia mayằcho Cố ChungỷViệt mấy bộítẩm y. Khôngởcần thêu hoaỗvăn rồng, nhưỏvậy sẽ đểỉlộ thân phậnđHoàng Thượng. Dùứsao cũng không[ai nhìn thấy,ĺthoải mái làíđược.” Tịch PhongiHà dặn dò.
ChuĩKhinh vội dạảvâng, trong lòngịlại nghĩ tiểuïthư càng lúcἷcàng quan tâmĩHoàng Thượng. Chẳngἵqua Tịch PhongôHà vẫn chưaïphát hiện raīmà thôi, nàngἵta cũng khôngátính toán nóiìthẳng, chuyện tìnhÏcảm nên đểẹtiểu thư chủểđộng, dù saoḷnàng ta cũngɪkhông mong tiểuặthư lại tổnýthương lần nữa.
Tiếpĩmệnh, Chu Khinhúđi tìm LanīSùng.
“Cô nương cầnįsố đo củaụHoàng Thượng làmởgì?” Lan Sùngɨhỏi.
Chu Khinh thấyigã này vẫnìngốc như mọiặngày, đáp qua¸loa: “Lệnh củaốHoàng Hậu nươngἱnương.”
Lan Sùng°dùng cái đầuḻkhông mấy thôngĩminh ngẫm nghĩ.ổDạo gần đâyĩHoàng Hậu nươngểnương hỏi hắnẩta chuyện tẩm)y của HoàngợThượng, Hoàng Hậuἶnương nương lạiúphái người dòúhỏi số đoẻcủa Hoàng Thượng,³lẽ nào… HoàngïHậu nương nươngíđịnh may tẩmİy cho Hoàng¸Thượng?!
Lan Sùng hàoịhứng chạy đi,âhắn ta muốníbáo chuyện này³cho Cố ChungịViệt. Nếu ngườiľbiết Tịch PhongịHà làm tẩmỉy cho người,ìnhất định sẽúrất vui!
Chu Khinhỏngây ngốc đứngịtại chỗ: …Thằngɩnhãi này lạiứlàm sao vậy?
.ạ. .
Tịch NgônἱVân buồn bực:ļVì sao TịchἰPhong Hà lạiẹyêu cầu nhàḹmay may tẩmữy, Thượng PhụcĺCục còn chưaỗđủ tốt sao?ảCàng làm nàngịta buồn bựcóhơn là phụïthân luôn luônỗlàm lơ nàngặta lại chủỉđộng sai nàngìta phụ tráchἳviệc này, còn¸dặn dò nàngĮta phải tựẩmình đi, tuyệtịđối không đểἲxảy ra saiḻlầm.
Tuyết phủ trắngĩkinh đô, đường²phố trơn ướt,ícòn lâu nàng)ta mới muốnЇđi. Phụ thânẳít khi quảnểgiáo nàng ta,³thái độ cũngĩcoi như khoanễdung. Thậm chíănàng ta vàīTịch Phong Hàếcãi nhau, ngườiĮcũng không quanἱtâm, không ngheờkhông hỏi, ngay¹cả sai vặtònàng ta cũngĩkhông. Phụ thânÏít khi giaoĩnhiệm vụ choḻnàng ta, nàngẻta không muốn)phụ thân thấtįvọng.
“Tầm Ngọc Đài.”ịTịch Ngôn Vânỏnhớ kỹ tênĨnhà may mớiềmở này, đúng:là lịch sựátao nhã, cũngễkhông biết trìnhủđộ may mặcọnhư nào. Nếuằlà người mớiẻtới kinh đô,ệcó khi chuyếnóđi này củaīnàng ta côngẻcốc, mong rằng}bà chủ khôngănhư nàng taÏnghĩ.
Tuy đặt tênốmới, nhưng bốấtrí bên trongĬvẫn như cũ.
Bênịtrái trưng mấyêbộ xiêm y,ớbên phải bàyấđủ loại vảiĩdệt, đủ mọiềmàu sắc. Ởịgiữa là bànIlàm việc, bênẹtrên đặt mộtábộ xiêm y]đang may dở,ẽngoài ra cònĩcó kéo vàúcác loại chỉ.
Khôngíthấy bà chủ,ửTịch Ngôn Vânĩgọi mấy tiếng,ẩmột nam tửờcao lớn ởửđằng sau điĩra. Tịch NgônĭVân nhìn thoáng{qua hắn ta,)hỏi: “Thợ mayĩđâu?”
Nam tửạnở nụ cườiộngại ngùng, “Tạiìhạ chính làíthợ may. Vịătiểu thư này¸định may xiêm]y sao?”
TịchảNgôn Vân ngheỉvậy, chăm chú‹nhìn hắn ta:ỡLàn da ngăm³đen, thân hìnhἱcao lớn, thoạtầnhìn giống nhưúbôn ba quanhờnăm. Được cáiẫngũ quan thânįthể cường tráng,ïmày rậm mắtéto, lúc cườiįđể lộ hàmḷrăng trắng bóng,ítựa như ánhẫmặt trời ấmỉáp.
Người như vậy…Īthật sự khôngἵthể liên tưởngẽđược với thợụmay khéo léoɪđa tài đa¹nghệ.
Nam tử thấyànàng không tínĩnhiệm, nói: “Tiểuỉthư, người đừng]nhìn tại hạệcao lớn thôịkệch. Khắp LạcIXuyên đều biếtitay nghề củaḷtại hạ, xiêmẻy trên ngườiİtiểu thư cũngĨdo một tayựtại hạ may.”ỉ
Tịch Ngôn Vânľcúi đầu nhìn[xiêm y trênằngười. Lúc trướcéTịch mẫu tớiĩTầm Ngọc Đàiĩđặt hàng, khôngớchỉ may choìTịch Phong Hàừcòn may choếcác nữ nhi.ïKhi ấy nàngủta còn nghĩἵtay nghề thợĬmay tốt thật,ẹhiện giờ thấyồngười thật rồi,ễnàng ta lạiẩkhông tín nhiệm.
Nàng¹ta ngượng ngùng[nhìn sang chỗókhác, cứng nhắc‹chuyển đề tài:(“Ngươi tới từìLạc Xuyên? Nơi[đó gần NamÍMan đúng không?”ḷ
Thời điểm nàngọta nhắc tớiậ“Nam Man” ,ýnam tử hơiớnhíu mày, đôiìmắt lóe lênâánh nhìn chếtîchóc, nhưng rấtộnhanh đã bịợý cười cheígiấu: “Hồi bẩm²tiểu thư, đúngἲlà thế. LạcľXuyên tiếp giápớphía nam nướcïNam Cốc, chỉứcách nhau mộtıdãy núi. Từớtrước tới nayụdân chúng Lạc]Xuyên và ngườiốNam Cốc cóĩmối quan hệ{hữu nghị, haiḻnước cũng thườngầxuyên tiến hànhủtrao đổi.”
NamíCốc là tênệgọi khác củađNam Man. NướcùNam Cốc nằmìở vùng duyênạhải, phần lớnĬdân chúng hànhằnghề đánh cá,êtôn sùng biểnùcả, coi biểnúcả là tínjngưỡng. Đó làЇmột đất nước(nhỏ hẹp bần°cùng, kiêu căngăgiống hệt dânỳdu mục phươngɩbắc, tính tìnhjngạo mạn. Lúcằtrước Đại Hoằng°từng có ýĩthu phục NamıCốc, phái sứīgiả qua, sứ‹giả lại bịỉném trở về.ặSứ giả vừaỹtức vừa xấuɪhổ, sau khiẫhồi cung bẩmõbáo Hoàng Đếỗdân Nam Cốcợngạo mạn vôặlễ. Từ đóỷvề sau gọiíNam Cốc làĩ“Nam Man” .
Mấy năm gần đây, Nam Cốc càng lúc càng bành trướng, bắt đầu gia tăng mậu dịch với Đại Hoằng. Trao đổi nhiều giúp quan hệ hai nước dần hòa hoãn, nhưng xưng hô này vẫn khó có thể thay đổi.
Tịch Ngôn Vân đi rồi, nam tử tên Đào Đường vuốt ve lớp vải trân quý, nở nụ cười hàm ý, nhỏ giọng nỉ non: “Thật trùng hợp, thế mà lại là tiểu thư phủ Thừa Tướng…”
Sáng sớm hôm sau, Tịch Phong Hà đang ở trong viện nghịch hoa mai Chu Khinh mới hái. Bó mai đỏ kiều diễm như lửa cắm trong bình sứ trắng men xanh, bày trên bàn mà cảnh đẹp ý vui.
“Dạ.”
Tịch Ngôn Vân không phát hiện lúc nàng ta nhắc tới “Nam Man” người nam tử này sầm mặt, nhưng nàng ta biết hắn ta không thích danh xưng “Nam Man”, thức thời sửa miệng.
Tịch Phong Hà đáp: “Chàng thích là được.” Cố Chung Việt thích bộ tẩm y này như vậy, nếu sau này Thượng Phục Cục may không hợp, nàng có thể mang ra ngoài thử xem. Nghĩ vậy, nàng nói: “Ở phố Trường Minh có một cửa hàng may tên “Tầm Ngọc Đài”. Mặc dù thợ may là một đại hán, nhưng tay nghề rất tinh xảo.”
“Nghe nói cảnh sắc Lạc Xuyên khá giống Nam Cốc. Nam Cốc tiếp giáp duyên hải, lại có núi non chắn phía sau, chắc hẳn phong cảnh rất đẹp.”
Nửa tháng sau, Lan Sùng dâng tẩm y lên, Cố Chung Việt ngẫm nghĩ sao nàng may nhanh vậy, lại vội vàng tròng tẩm y vào người.
“Đúng vậy.” Tịch Phong Hà trợn mắt.
Hai người khách sáo vài câu, Tịch Ngôn Vân nói yêu cầu của mình, lại giao vải dệt cho nam tử, nói: “Nhờ ngài cả, Đào sư phụ.”
Nam tử nhướng mày, kiêu ngạo đáp: “Đương nhiên. Nếu tiểu thư rảnh rỗi có thể tới Lạc Xuyên xem thử.”
Tịch Phong Hà ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với đôi mắt Cố Chung Việt. Nàng vội đứng dậy tạ ơn, trong lòng lại thầm than, không ngờ vài bộ tẩm y lại đổi lấy nhiều lễ vật như vậy. Xem ra may xiêm y cho Hoàng Thượng là chuyện cực kỳ quan trọng. Lát nữa nàng phải bảo người nhà thưởng thêm cho thợ may kia mới được, không thể đánh mất mặt mũi của Hoàng Thượng.
Tịch Ngôn Vân ậm ừ qua loa, mặc kệ hắn ta nói. Tuy Lạc Xuyên đẹp, nhưng lại nằm phía nam Đại Hoằng, cách kinh đô một khoảng khá xa, ra roi thúc ngựa cũng phải mất một tháng. Đầu óc nàng ta bị nước úng mới tới nơi đó ngắm cảnh.
Nam tử nhướng mày, kiêu ngạo đáp: “Đương nhiên. Nếu tiểu thư rảnh rỗi có thể tới Lạc Xuyên xem thử.”
Hai người khách sáo vài câu, Tịch Ngôn Vân nói yêu cầu của mình, lại giao vải dệt cho nam tử, nói: “Nhờ ngài cả, Đào sư phụ.”
Mấy năm gần đây, Nam Cốc càng lúc càng bành trướng, bắt đầu gia tăng mậu dịch với Đại Hoằng. Trao đổi nhiều giúp quan hệ hai nước dần hòa hoãn, nhưng xưng hô này vẫn khó có thể thay đổi.
“Ừ, xiêm y của ta… Cái gì! Xiêm y của ta? Ý nàng là mấy bộ tẩm y kia?”
Tịch Ngôn Vân đi rồi, nam tử tên Đào Đường vuốt ve lớp vải trân quý, nở nụ cười hàm ý, nhỏ giọng nỉ non: “Thật trùng hợp, thế mà lại là tiểu thư phủ Thừa Tướng…”
Cố Chung Việt họ khù khụ mấy tiếng, Lan Sùng vội dâng hộp gỗ lên: “Hoàng Hậu nương nương, bệ hạ rất vừa lòng tẩm y của ngài, đặc biệt ban thưởng một chiếc trâm hoa mạ vàng, một đôi vòng tay ngọc bích. Ngoài ra còn có một súc lụa tơ tằm, lát nữa sẽ có người mang tới.”
. . .
Sau khi nghe Lan Sùng kể Tịch Phong Hà đang may tẩm y cho mình, Cố Chung Việt như bước trên mây, nở nụ cười tươi rói. Hắn lại phải làm bộ như không biết, miễn cho Tịch Phong Hà phí công chuẩn bị bất ngờ cho hắn.
Sau khi nghe Lan Sùng kể Tịch Phong Hà đang may tẩm y cho mình, Cố Chung Việt như bước trên mây, nở nụ cười tươi rói. Hắn lại phải làm bộ như không biết, miễn cho Tịch Phong Hà phí công chuẩn bị bất ngờ cho hắn.
Trước khi đi ngủ, Cố Chung Việt vui vẻ nằm trên giường, ngoài mặt không nói gì, nhưng giọng nói xen lẫn niềm hân hoan: “Lan Sùng, mau chọn mấy món trang sức, trẫm muốn ban cho Hoàng Hậu.” Hắn chợt nghĩ không thể để Tịch Phong Hà phát hiện hắn rất vừa lòng, nói thêm: “Ban mấy món bình thường thôi, không cần quá quý trọng.”
Hạ triều, hắn giữ Tịch An Hành lại.
Nghe thấy tiếng bước chân, Tịch Phong Hà quay đầu, thấy Cố Chung Việt mỉm cười đứng sau nàng. Lan Sùng bên cạnh bưng một hộp gỗ tinh xảo hoa lệ.
“Nhạc phụ đại nhân, đêm trừ tịch trẫm và Hà Nhi sẽ tới phủ ăn Tết. Mong nhạc phụ đại nhân chuẩn bị kỹ càng.” Hắn cười nói.
Tịch An Hành không hiểu sao Cố Chung Việt lại vui như vậy, vội vàng đồng ý. Chờ Cố Chung Việt đi rồi, ông mới ngớ ra, còn hai tháng nữa mới tới trừ tịch, bệ hạ nhắc sớm như vậy làm gì…
“Tầm Ngọc Đài? Tên lạ thật. Đó là tên cửa hàng may?” Cố Chung Việt hỏi.
Tịch An Hành không hiểu sao Cố Chung Việt lại vui như vậy, vội vàng đồng ý. Chờ Cố Chung Việt đi rồi, ông mới ngớ ra, còn hai tháng nữa mới tới trừ tịch, bệ hạ nhắc sớm như vậy làm gì…
Nửa tháng sau, Lan Sùng dâng tẩm y lên, Cố Chung Việt ngẫm nghĩ sao nàng may nhanh vậy, lại vội vàng tròng tẩm y vào người.
Trước khi đi ngủ, Cố Chung Việt vui vẻ nằm trên giường, ngoài mặt không nói gì, nhưng giọng nói xen lẫn niềm hân hoan: “Lan Sùng, mau chọn mấy món trang sức, trẫm muốn ban cho Hoàng Hậu.” Hắn chợt nghĩ không thể để Tịch Phong Hà phát hiện hắn rất vừa lòng, nói thêm: “Ban mấy món bình thường thôi, không cần quá quý trọng.”
Hạ triều, hắn giữ Tịch An Hành lại.
“Dạ.”
“Tẩm y nàng làm rất hợp ý trẫm.” Cố Chung Việt bình tĩnh nói, giống như tên nhóc hôm qua phấn khích không ngủ được không phải hắn.
“Nhạc phụ đại nhân, đêm trừ tịch trẫm và Hà Nhi sẽ tới phủ ăn Tết. Mong nhạc phụ đại nhân chuẩn bị kỹ càng.” Hắn cười nói.
Sáng sớm hôm sau, Tịch Phong Hà đang ở trong viện nghịch hoa mai Chu Khinh mới hái. Bó mai đỏ kiều diễm như lửa cắm trong bình sứ trắng men xanh, bày trên bàn mà cảnh đẹp ý vui.
“Nghe nói cảnh sắc Lạc Xuyên khá giống Nam Cốc. Nam Cốc tiếp giáp duyên hải, lại có núi non chắn phía sau, chắc hẳn phong cảnh rất đẹp.”
Nghe thấy tiếng bước chân, Tịch Phong Hà quay đầu, thấy Cố Chung Việt mỉm cười đứng sau nàng. Lan Sùng bên cạnh bưng một hộp gỗ tinh xảo hoa lệ.
“Dạ, xiêm y của chàng cũng may ở đó.”
Cố Chung Việt họ khù khụ mấy tiếng, Lan Sùng vội dâng hộp gỗ lên: “Hoàng Hậu nương nương, bệ hạ rất vừa lòng tẩm y của ngài, đặc biệt ban thưởng một chiếc trâm hoa mạ vàng, một đôi vòng tay ngọc bích. Ngoài ra còn có một súc lụa tơ tằm, lát nữa sẽ có người mang tới.”
Nụ cười trên môi Cố Chung Việt cương cứng. Trái tim Lan Sùng giật thót, hắn ta sờ cổ, sao lại cảm giác lành lạnh thế này.
Tịch Phong Hà ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với đôi mắt Cố Chung Việt. Nàng vội đứng dậy tạ ơn, trong lòng lại thầm than, không ngờ vài bộ tẩm y lại đổi lấy nhiều lễ vật như vậy. Xem ra may xiêm y cho Hoàng Thượng là chuyện cực kỳ quan trọng. Lát nữa nàng phải bảo người nhà thưởng thêm cho thợ may kia mới được, không thể đánh mất mặt mũi của Hoàng Thượng.
Tịch Ngôn Vân ậm ừ qua loa, mặc kệ hắn ta nói. Tuy Lạc Xuyên đẹp, nhưng lại nằm phía nam Đại Hoằng, cách kinh đô một khoảng khá xa, ra roi thúc ngựa cũng phải mất một tháng. Đầu óc nàng ta bị nước úng mới tới nơi đó ngắm cảnh.
Tịch Ngôn Vân không phát hiện lúc nàng ta nhắc tới “Nam Man” người nam tử này sầm mặt, nhưng nàng ta biết hắn ta không thích danh xưng “Nam Man”, thức thời sửa miệng.
“Tẩm y nàng làm rất hợp ý trẫm.” Cố Chung Việt bình tĩnh nói, giống như tên nhóc hôm qua phấn khích không ngủ được không phải hắn.
Tịch Phong Hà đáp: “Chàng thích là được.” Cố Chung Việt thích bộ tẩm y này như vậy, nếu sau này Thượng Phục Cục may không hợp, nàng có thể mang ra ngoài thử xem. Nghĩ vậy, nàng nói: “Ở phố Trường Minh có một cửa hàng may tên “Tầm Ngọc Đài”. Mặc dù thợ may là một đại hán, nhưng tay nghề rất tinh xảo.”
“Tầm Ngọc Đài? Tên lạ thật. Đó là tên cửa hàng may?” Cố Chung Việt hỏi.
. . .
“Dạ, xiêm y của chàng cũng may ở đó.”
“Ừ, xiêm y của ta… Cái gì! Xiêm y của ta? Ý nàng là mấy bộ tẩm y kia?”
“Đúng vậy.” Tịch Phong Hà trợn mắt.
Nụ cười trên môi Cố Chung Việt cương cứng. Trái tim Lan Sùng giật thót, hắn ta sờ cổ, sao lại cảm giác lành lạnh thế này.


