Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 16

Chương 16

Ngọc Tầm Đài

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Đảo mắt đã vào đông, từ sau khi Cố Chung Khanh xin đi thủ Hoàng lăng, Tịch Phong Hà cảm khái dũng khí của nàng ấy, ở trong cung tự tại hơn nhiều. Sắp sang năm mới, Cố Chung Việt bộn bề chuẩn bị việc triều chính và lễ tết mừng năm mới. Tịch Phong Hà cũng tự tìm thú tiêu khiển, ngày ngày trôi qua nhàn nhã.

Mấy hôm trước Tịch An Hành sai người tiến cung dâng một chiếc áo choàng đỏ thêu hoa mẫu đơn, nói là do một thợ may phố Trường Minh làm. Cửa hàng may mới mở, phần lớn xiêm y đều thiết kế theo phong cách ngoại tộc, mặc dù khá phóng khoáng nhưng đường may vô cùng tinh xảo. Đống xiêm y này độc đáo theo nét riêng, hấp dẫn rất nhiều cô nương tới đó đặt may.

Tịch mẫu nghe mấy tỷ muội thân thiết khen không dứt miệng, cũng thử đặt vài món.

Tch Phong Hà vut chiếcàáo, cht liusang quý, đưngmay đu tămtp. Nhìn hìnhjthc thì khôngthy có gì¹mi m, nhưngĩđúng là mthàng thưng tha.Va hay tuyếtrơi, Tch PhongĪHà ph thêmáo choàng raĮngoài, đt nhiênChu Khinh hô:“Nương nương, áochoàng…

Tch PhongļHà cúi đu,Īđóa mu đơnđlp lòe bngòsáng, Tch PhongÎHà như đưcơph trong lpbi tiên, trôngĩcc k đpmt.

“Còn tưng túnương Thưng PhcɪCc cao siêu¹lm ri, khôngïng có ngưiïxut chúng hơn.íKhông biết thfmay làm thếnào mà xiêmİy có thphát sáng.” TchPhong Hà lmìbm, quay đunói vi ChuIKhinh: “Bo phíthân xiêm yiđp lm, thơmay rt cóĩbn lĩnh, vsau có thgiao xiêm yItrong ph cho:ngưi ta làm.ÎVi c

TchPhong Hà nhln trưc LanSùng bc bimng Thưng PhcCc làm tmĩy không vaòý Hoàng Thưng,²hi hn taũc hai, baĨngày li đisa mt ln.ãSa ti mcơtú nương ThưngĩPhng Cc cũngthy phin, HoàngïThưng li chưaìhài lòng, nhtĩquyết không chumc. Đáng thươngLan Sùng chyđi chy liìgia hai bên,còn vô tìnhđc ti cHoàng Thưng vàįThưng Phc Cc.

Vaïhay có thïth xiêm yí đây xemsao.

Chn my cunɪtơ la thưng}đng trong cung,,sau đó đihi s đoca C ChungìVit, bo th¹may kia maycho C ChungVit my bítm y. Khôngcn thêu hoavăn rng, nhưvy s đl thân phnđHoàng Thưng. Dùsao cũng không[ai nhìn thy,ĺthoi mái làíđưc.” Tch PhongiHà dn dò.

ChuĩKhinh vi dvâng, trong lòngli nghĩ tiuïthư càng lúccàng quan tâmĩHoàng Thưng. Chngqua Tch PhongôHà vn chưaïphát hin raīmà thôi, nàngta cũng khôngátính toán nóiìthng, chuyn tìnhÏcm nên đtiu thư chđng, dù saonàng ta cũngɪkhông mong tiuthư li tnýthương ln na.

Tiếpĩmnh, Chu Khinhúđi tìm LanīSùng.

“Cô nương cnįs đo caHoàng Thưng làmgì?” Lan Sùngɨhi.

Chu Khinh thyigã này vnìngc như mingày, đáp qua¸loa: “Lnh caHoàng Hu nươngnương.”

Lan Sùng°dùng cái đukhông my thôngĩminh ngm nghĩ.Do gn đâyĩHoàng Hu nươngnương hi hnta chuyn tm)y ca HoàngThưng, Hoàng Hunương nương liúphái ngưi dòúhi s đoca Hoàng Thưng,³l nào… HoàngïHu nương nươngíđnh may tmİy cho Hoàng¸Thưng?!

Lan Sùng hàohng chy đi,âhn ta muníbáo chuyn này³cho C ChungVit. Nếu ngưiľbiết Tch PhongHà làm tmy cho ngưi,ìnht đnh súrt vui!

Chu Khinhngây ngc đngti ch: …Thngɩnhãi này lilàm sao vy?

.. .

Tch NgônVân bun bc:ļVì sao TchPhong Hà liyêu cu nhàmay may tmy, Thưng PhcĺCc còn chưađ tt sao?Càng làm nàngta bun bcóhơn là phïthân luôn luônlàm lơ nàngta li chđng sai nàngìta ph tráchvic này, còn¸dn dò nàngĮta phi tmình đi, tuytđi không đxy ra sailm.

Tuyết ph trngĩkinh đô, đưng²ph trơn ưt,ícòn lâu nàng)ta mi munЇđi. Ph thânít khi qungiáo nàng ta,³thái đ cũngĩcoi như khoandung. Thm chíănàng ta vàīTch Phong Hàếcãi nhau, ngưiĮcũng không quantâm, không nghekhông hi, ngay¹c sai vtònàng ta cũngĩkhông. Ph thânÏít khi giaoĩnhim v chonàng ta, nàngta không mun)ph thân thtįvng.

“Tm Ngc Đài.”Tch Ngôn Vânnh k tênĨnhà may mim này, đúng:là lch sátao nhã, cũngkhông biết trìnhđ may mcnhư nào. Nếulà ngưi miti kinh đô,có khi chuyếnóđi này caīnàng ta côngcc, mong rng}bà ch khôngănhư nàng taÏnghĩ.

Tuy đt tênmi, nhưng btrí bên trongĬvn như cũ.

Bêntrái trưng myêb xiêm y,bên phi bàyđ loi viĩdt, đ mimàu sc. gia là bànIlàm vic, bêntrên đt mtáb xiêm y]đang may d,ngoài ra cònĩcó kéo vàúcác loi ch.

Khôngíthy bà ch,Tch Ngôn Vânĩgi my tiếng,mt nam tcao ln đng sau điĩra. Tch NgônĭVân nhìn thoáng{qua hn ta,)hi: “Th mayĩđâu?”

Nam tn n cưingi ngùng, “Tiìh chính làíth may. Vătiu thư này¸đnh may xiêm]y sao?”

TchNgôn Vân nghevy, chăm chúnhìn hn ta:Làn da ngăm³đen, thân hìnhcao ln, thotnhìn ging nhưúbôn ba quanhnăm. Đưc cáingũ quan thânįth cưng tráng,ïmày rm mtéto, lúc cưiįđ l hàmrăng trng bóng,íta như ánhmt tri máp.

Ngưi như vy…Ītht s khôngth liên tưngđưc vi thmay khéo léoɪđa tài đa¹ngh.

Nam t thyànàng không tínĩnhim, nói: “Tiuthư, ngưi đng]nhìn ti hcao ln thôkch. Khp LcIXuyên đu biếtitay ngh cati h, xiêmy trên ngưiİtiu thư cũngĨdo mt tayti h may.”

Tch Ngôn Vânľcúi đu nhìn[xiêm y trênngưi. Lúc trưcéTch mu tiĩTm Ngc Đàiĩđt hàng, khôngch may choìTch Phong Hàcòn may choếcác n nhi.ïKhi y nàngta còn nghĩtay ngh thĬmay tt tht,hin gi thyngưi tht ri,nàng ta likhông tín nhim.

Nàng¹ta ngưng ngùng[nhìn sang chókhác, cng nhcchuyn đ tài:(“Ngươi ti tìLc Xuyên? Nơi[đó gn NamÍMan đúng không?”

Thi đim nàngta nhc ti“Nam Man,ýnam t hơinhíu mày, đôiìmt lóe lênâánh nhìn chếtîchóc, nhưng rtnhanh đã bý cưi cheígiu: “Hi bm²tiu thư, đúnglà thế. LcľXuyên tiếp giápphía nam nưcïNam Cc, chcách nhau mtıdãy núi. Ttrưc ti naydân chúng Lc]Xuyên và ngưiNam Cc cóĩmi quan h{hu ngh, hainưc cũng thưngxuyên tiến hànhtrao đi.”

NamíCc là têngi khác cađNam Man. NưcùNam Cc nmì vùng duyênhi, phn lnĬdân chúng hànhngh đánh cá,êtôn sùng binùc, coi binúc là tínjngưng. Đó làЇmt đt nưc(nh hp bn°cùng, kiêu căngăging ht dându mc phươngɩbc, tính tìnhjngo mn. Lúctrưc Đi Hong°tng có ýĩthu phc NamıCc, phái sīgi qua, sgi li bném tr v.S gi vatc va xuɪh, sau khihi cung bmõbáo Hoàng Đếdân Nam Ccngo mn vôl. T đóv sau giíNam Cc làĩ“Nam Man.

Mấy năm gần đây, Nam Cốc càng lúc càng bành trướng, bắt đầu gia tăng mậu dịch với Đại Hoằng. Trao đổi nhiều giúp quan hệ hai nước dần hòa hoãn, nhưng xưng hô này vẫn khó có thể thay đổi.

Tịch Ngôn Vân đi rồi, nam tử tên Đào Đường vuốt ve lớp vải trân quý, nở nụ cười hàm ý, nhỏ giọng nỉ non: “Thật trùng hợp, thế mà lại là tiểu thư phủ Thừa Tướng…”

Sáng sớm hôm sau, Tịch Phong Hà đang ở trong viện nghịch hoa mai Chu Khinh mới hái. Bó mai đỏ kiều diễm như lửa cắm trong bình sứ trắng men xanh, bày trên bàn mà cảnh đẹp ý vui.

“Dạ.”

Tịch Ngôn Vân không phát hiện lúc nàng ta nhắc tới “Nam Man” người nam tử này sầm mặt, nhưng nàng ta biết hắn ta không thích danh xưng “Nam Man”, thức thời sửa miệng.

Tịch Phong Hà đáp: “Chàng thích là được.” Cố Chung Việt thích bộ tẩm y này như vậy, nếu sau này Thượng Phục Cục may không hợp, nàng có thể mang ra ngoài thử xem. Nghĩ vậy, nàng nói: “Ở phố Trường Minh có một cửa hàng may tên “Tầm Ngọc Đài”. Mặc dù thợ may là một đại hán, nhưng tay nghề rất tinh xảo.”

“Nghe nói cảnh sắc Lạc Xuyên khá giống Nam Cốc. Nam Cốc tiếp giáp duyên hải, lại có núi non chắn phía sau, chắc hẳn phong cảnh rất đẹp.”

Nửa tháng sau, Lan Sùng dâng tẩm y lên, Cố Chung Việt ngẫm nghĩ sao nàng may nhanh vậy, lại vội vàng tròng tẩm y vào người.

“Đúng vậy.” Tịch Phong Hà trợn mắt.

Hai người khách sáo vài câu, Tịch Ngôn Vân nói yêu cầu của mình, lại giao vải dệt cho nam tử, nói: “Nhờ ngài cả, Đào sư phụ.”

Nam tử nhướng mày, kiêu ngạo đáp: “Đương nhiên. Nếu tiểu thư rảnh rỗi có thể tới Lạc Xuyên xem thử.”

Tịch Phong Hà ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với đôi mắt Cố Chung Việt. Nàng vội đứng dậy tạ ơn, trong lòng lại thầm than, không ngờ vài bộ tẩm y lại đổi lấy nhiều lễ vật như vậy. Xem ra may xiêm y cho Hoàng Thượng là chuyện cực kỳ quan trọng. Lát nữa nàng phải bảo người nhà thưởng thêm cho thợ may kia mới được, không thể đánh mất mặt mũi của Hoàng Thượng.

Tịch Ngôn Vân ậm ừ qua loa, mặc kệ hắn ta nói. Tuy Lạc Xuyên đẹp, nhưng lại nằm phía nam Đại Hoằng, cách kinh đô một khoảng khá xa, ra roi thúc ngựa cũng phải mất một tháng. Đầu óc nàng ta bị nước úng mới tới nơi đó ngắm cảnh.

Nam tử nhướng mày, kiêu ngạo đáp: “Đương nhiên. Nếu tiểu thư rảnh rỗi có thể tới Lạc Xuyên xem thử.”

Hai người khách sáo vài câu, Tịch Ngôn Vân nói yêu cầu của mình, lại giao vải dệt cho nam tử, nói: “Nhờ ngài cả, Đào sư phụ.”

Mấy năm gần đây, Nam Cốc càng lúc càng bành trướng, bắt đầu gia tăng mậu dịch với Đại Hoằng. Trao đổi nhiều giúp quan hệ hai nước dần hòa hoãn, nhưng xưng hô này vẫn khó có thể thay đổi.

“Ừ, xiêm y của ta… Cái gì! Xiêm y của ta? Ý nàng là mấy bộ tẩm y kia?”

Tịch Ngôn Vân đi rồi, nam tử tên Đào Đường vuốt ve lớp vải trân quý, nở nụ cười hàm ý, nhỏ giọng nỉ non: “Thật trùng hợp, thế mà lại là tiểu thư phủ Thừa Tướng…”

Cố Chung Việt họ khù khụ mấy tiếng, Lan Sùng vội dâng hộp gỗ lên: “Hoàng Hậu nương nương, bệ hạ rất vừa lòng tẩm y của ngài, đặc biệt ban thưởng một chiếc trâm hoa mạ vàng, một đôi vòng tay ngọc bích. Ngoài ra còn có một súc lụa tơ tằm, lát nữa sẽ có người mang tới.”

. . .

Sau khi nghe Lan Sùng kể Tịch Phong Hà đang may tẩm y cho mình, Cố Chung Việt như bước trên mây, nở nụ cười tươi rói. Hắn lại phải làm bộ như không biết, miễn cho Tịch Phong Hà phí công chuẩn bị bất ngờ cho hắn.

Sau khi nghe Lan Sùng kể Tịch Phong Hà đang may tẩm y cho mình, Cố Chung Việt như bước trên mây, nở nụ cười tươi rói. Hắn lại phải làm bộ như không biết, miễn cho Tịch Phong Hà phí công chuẩn bị bất ngờ cho hắn.

Trước khi đi ngủ, Cố Chung Việt vui vẻ nằm trên giường, ngoài mặt không nói gì, nhưng giọng nói xen lẫn niềm hân hoan: “Lan Sùng, mau chọn mấy món trang sức, trẫm muốn ban cho Hoàng Hậu.” Hắn chợt nghĩ không thể để Tịch Phong Hà phát hiện hắn rất vừa lòng, nói thêm: “Ban mấy món bình thường thôi, không cần quá quý trọng.”

Hạ triều, hắn giữ Tịch An Hành lại.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tịch Phong Hà quay đầu, thấy Cố Chung Việt mỉm cười đứng sau nàng. Lan Sùng bên cạnh bưng một hộp gỗ tinh xảo hoa lệ.

“Nhạc phụ đại nhân, đêm trừ tịch trẫm và Hà Nhi sẽ tới phủ ăn Tết. Mong nhạc phụ đại nhân chuẩn bị kỹ càng.” Hắn cười nói.

Tịch An Hành không hiểu sao Cố Chung Việt lại vui như vậy, vội vàng đồng ý. Chờ Cố Chung Việt đi rồi, ông mới ngớ ra, còn hai tháng nữa mới tới trừ tịch, bệ hạ nhắc sớm như vậy làm gì…

“Tầm Ngọc Đài? Tên lạ thật. Đó là tên cửa hàng may?” Cố Chung Việt hỏi.

Tịch An Hành không hiểu sao Cố Chung Việt lại vui như vậy, vội vàng đồng ý. Chờ Cố Chung Việt đi rồi, ông mới ngớ ra, còn hai tháng nữa mới tới trừ tịch, bệ hạ nhắc sớm như vậy làm gì…

Nửa tháng sau, Lan Sùng dâng tẩm y lên, Cố Chung Việt ngẫm nghĩ sao nàng may nhanh vậy, lại vội vàng tròng tẩm y vào người.

Trước khi đi ngủ, Cố Chung Việt vui vẻ nằm trên giường, ngoài mặt không nói gì, nhưng giọng nói xen lẫn niềm hân hoan: “Lan Sùng, mau chọn mấy món trang sức, trẫm muốn ban cho Hoàng Hậu.” Hắn chợt nghĩ không thể để Tịch Phong Hà phát hiện hắn rất vừa lòng, nói thêm: “Ban mấy món bình thường thôi, không cần quá quý trọng.”

Hạ triều, hắn giữ Tịch An Hành lại.

“Dạ.”

“Tẩm y nàng làm rất hợp ý trẫm.” Cố Chung Việt bình tĩnh nói, giống như tên nhóc hôm qua phấn khích không ngủ được không phải hắn.

“Nhạc phụ đại nhân, đêm trừ tịch trẫm và Hà Nhi sẽ tới phủ ăn Tết. Mong nhạc phụ đại nhân chuẩn bị kỹ càng.” Hắn cười nói.

Sáng sớm hôm sau, Tịch Phong Hà đang ở trong viện nghịch hoa mai Chu Khinh mới hái. Bó mai đỏ kiều diễm như lửa cắm trong bình sứ trắng men xanh, bày trên bàn mà cảnh đẹp ý vui.

“Nghe nói cảnh sắc Lạc Xuyên khá giống Nam Cốc. Nam Cốc tiếp giáp duyên hải, lại có núi non chắn phía sau, chắc hẳn phong cảnh rất đẹp.”

Nghe thấy tiếng bước chân, Tịch Phong Hà quay đầu, thấy Cố Chung Việt mỉm cười đứng sau nàng. Lan Sùng bên cạnh bưng một hộp gỗ tinh xảo hoa lệ.

“Dạ, xiêm y của chàng cũng may ở đó.”

Cố Chung Việt họ khù khụ mấy tiếng, Lan Sùng vội dâng hộp gỗ lên: “Hoàng Hậu nương nương, bệ hạ rất vừa lòng tẩm y của ngài, đặc biệt ban thưởng một chiếc trâm hoa mạ vàng, một đôi vòng tay ngọc bích. Ngoài ra còn có một súc lụa tơ tằm, lát nữa sẽ có người mang tới.”

Nụ cười trên môi Cố Chung Việt cương cứng. Trái tim Lan Sùng giật thót, hắn ta sờ cổ, sao lại cảm giác lành lạnh thế này.

Tịch Phong Hà ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với đôi mắt Cố Chung Việt. Nàng vội đứng dậy tạ ơn, trong lòng lại thầm than, không ngờ vài bộ tẩm y lại đổi lấy nhiều lễ vật như vậy. Xem ra may xiêm y cho Hoàng Thượng là chuyện cực kỳ quan trọng. Lát nữa nàng phải bảo người nhà thưởng thêm cho thợ may kia mới được, không thể đánh mất mặt mũi của Hoàng Thượng.

Tịch Ngôn Vân ậm ừ qua loa, mặc kệ hắn ta nói. Tuy Lạc Xuyên đẹp, nhưng lại nằm phía nam Đại Hoằng, cách kinh đô một khoảng khá xa, ra roi thúc ngựa cũng phải mất một tháng. Đầu óc nàng ta bị nước úng mới tới nơi đó ngắm cảnh.

Tịch Ngôn Vân không phát hiện lúc nàng ta nhắc tới “Nam Man” người nam tử này sầm mặt, nhưng nàng ta biết hắn ta không thích danh xưng “Nam Man”, thức thời sửa miệng.

“Tẩm y nàng làm rất hợp ý trẫm.” Cố Chung Việt bình tĩnh nói, giống như tên nhóc hôm qua phấn khích không ngủ được không phải hắn.

Tịch Phong Hà đáp: “Chàng thích là được.” Cố Chung Việt thích bộ tẩm y này như vậy, nếu sau này Thượng Phục Cục may không hợp, nàng có thể mang ra ngoài thử xem. Nghĩ vậy, nàng nói: “Ở phố Trường Minh có một cửa hàng may tên “Tầm Ngọc Đài”. Mặc dù thợ may là một đại hán, nhưng tay nghề rất tinh xảo.”

“Tầm Ngọc Đài? Tên lạ thật. Đó là tên cửa hàng may?” Cố Chung Việt hỏi.

. . .

“Dạ, xiêm y của chàng cũng may ở đó.”

“Ừ, xiêm y của ta… Cái gì! Xiêm y của ta? Ý nàng là mấy bộ tẩm y kia?”

“Đúng vậy.” Tịch Phong Hà trợn mắt.

Nụ cười trên môi Cố Chung Việt cương cứng. Trái tim Lan Sùng giật thót, hắn ta sờ cổ, sao lại cảm giác lành lạnh thế này.

5 4 votes
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!