Chương 29
Biết đường rút lui với hắn
Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
***
Thấm Mộc Hiên.
Cố Chung Khanh bồi hồi ngồi trong cung điện, dịu dàng vuốt ve từng cành cây ngọn cỏ. Nàng ấy ngẩng đầu, thở dài nhìn nhành mai nhú chồi non. Mùa đông năm ngoái không về xem, e là sau này không còn nhìn thấy được nữa…
“Tỷ nghĩ kỹ chưa?” Điện Hoành Khánh, Cố Chung Việt nghiêm túc hỏi nàng ấy.
“Nghĩ kỹ rồi.” Nàng ấyỵnhìn Cố Chung)Việt, trong mắtἱlà sự bướng,bỉnh.
Nghĩ kỹ chưa?èCố Chung Khanhôtự hỏi bản[thân. Chính nàng(ấy cũng khôngɪrõ.
Vừa nghe SơīDương bẩm báo,ḽsuy nghĩ duyľnhất trong đầuἳCố Chung Khanhàlà phải hồiácung, không đượcựđể Cố ChungũViệt làm chuyệnjđiên rồ.
Nàng ấyờhiểu tính tìnhíđệ đệ. Mộtõkhi nổi giận,ḹthằng bé cóởthể giết chếtùsứ thần LựcÏThanh. Cấm Quânẽđứng đầy phốứTrường Minh chínhἶlà minh chứngưrõ nhất, mang[tiếng bảo hộ,³chẳng bằng nóiἴlà giám thị.
Đệiđệ của nàngácòn trẻ, mọiợtâm tư đềuἱviết lên trênjmặt. Đối vớiũmột Hoàng Đế,Ïđiều này vôộcùng nguy hiểm.ḽThằng bé cầnÎthời gian trưởngéthành, điều nàngĩấy cần làmįtrước khi thằngồbé đảm đươngfđược chức vịốMinh Quân là}phải bảo vệẽthằng bé thậtútốt.
Chỉ mấy canhĩgiờ ngắn ngủiảtrên xe ngựa,íCố Chung Khanhỏđã quyết địnhfphải gả. Nàng(ấy hiểu bănỉkhoăn của CốÏChung Việt, nàngăấy cũng muốnɪgả cho ngườiĩmình yêu. Nhưngụso với CốắChung Việt, hạnh:phúc của nàngἵấy quá nhỏìbé.
Hương hoa ngọcIlan thấm vàoÎruột gan, CốıChung Khanh mêìmang nhắm mắt,âcảm thụ hương)xuân chực trào,ữtrong lòng vấnùvương trăm mốiĨcảm xúc.
Tịch PhongưHà đi tới.ềNàng nghe nóiĭCố Chung Khanhĭđồng ý gả,ýngay cả điệnỉHoành Khánh cũngậkhông vào, trựcľtiếp tới ThấmòMộc Hiên. NàngÏgần như đuổiľtheo Cố ChungįKhanh, chỉ chậmĩhơn nàng ấyẽvài bước, đậpịvào mắt làĩcảnh tượng tiênễtử hạ phàm.ỡGió nhẹ phớtľqua làn váy,ĺnàng ấy lưuẫluyến cảm nhậníhết thảy.
“Nếu đãầkhông nỡ, tộiốgì đồng ý.”ặ
Cố Chung KhanhÎgiật mình quayõđầu, nhìn thấy¹Tịch Phong Hà:thì lấy lạiếbình tĩnh.
“Đệ muộiàđấy à.” CốļChung Khanh chàojhỏi.
“Tỷ cũng biếtồchỉ cần tỷľnói, Cố ChungệViệt sẽ…” TịchọPhong Hà cauįmày, vừa phẫnénộ vừa thươngẻtiếc.
Cố Chung Khanhɩngắt lời: “Nóïthì làm gìựđược? Chẳng lẽĺchút tài cán‹của nó cóİthể đọ đượcăvới quân quyềnựLực Thanh sao?ôDân chúng làmắsao bây giờ?”ḷ
Tịch Phong Hàíim lặng giốngửhệt Cố ChungéViệt. Nếu cóđngười ép nàngḻgả cho ngườiἷnàng không muốn,:dù có đầuàrơi máu chảyệnàng cũng không(đồng ý. Huốngữchi phụ mẫuìsủng ái nàng,ủsao có thể¸gả nàng choụngười nàng khôngặthương. Đương nhiênỉCố Chung Việtịlà ngoại lệ.êCông Chúa An,Bình thì khác,ínàng ấy gồngĩgánh quốc giaạtrên vai. Nàng³ấy không đượcợlựa chọn.
Tịch PhongọHà nói thẳng:ợ“Nếu tỷ nóiḽtỷ có hônỉước, liệu…”
CốứChung Khanh lắcếđầu, Cố ChungĺViệt cũng từngĪđề cập tớiẻchuyện này, “Bọnạhọ dám tớiḷđây, đương nhiênẵđã điều traùkỹ càng.”
“TiênũĐế nhiều huynhỉđệ, chẳng lẽồkhông chọn đượcịnữ tử tươngừđương trong Hoàng)thất, phong nàng²ta làm CôngỹChúa sao?”
CốơChung Việt cũngớtừng nghĩ tới.ắNhưng sứ thầnýchỉ thẳng mặtịTrưởng Công ChúaểAn Bình, khôngịhề nhượng bộ,ằbởi vậy CốìChung Việt mớiếnổi giận sungἲthiên.
Mắt thấy đãïkhông còn đườngụcứu vãn, TịchịPhong Hà ngơếngác nhìn câyìthược dược trướcįmặt, buồn bã,thở dài.
Thấy nàngЇnhư vậy, CốỗChung Khanh phìjcười: “Lo choftỷ làm gì.}Muội không tráchọnhững điều trướcờkia tỷ làmÎvới muội sao?”ỗ
“Còn lâu. Chẳngfqua muội khôngémuốn Cố ChungɪViệt khó xửímà thôi.” TịchỵPhong Hà phảnỏbác.
Nàng hiểu CốľChung Khanh, cũngịbiết tình yêuồCố Chung Khanhḹdành cho SơéDương. Tuy khôngẫhiểu vì sao(nàng ấy không:giận Sơ phuịnhân Tịch TúcỉVũ mà lạiờgiận nàng, nhưng[nàng không nỡếghét Cố ChungýKhanh. Từ khiĮbiết có tìnhịcảm với CốọChung Việt, yêuẫai yêu cảứđường đi lối¹về, nàng cònἷthích nàng ấyỹhơn một chút.ởĐương nhiên nàngfsẽ không nóiİchuyện này choἷCố Chung Khanh.
Haiấngười ngồi trongíđình nhỏ gần°Thấm Mộc Hiên,ɨgiống như tỷfmuội ruột thịtἶnhàn nhã thưởngἱtrà.
Tịch Phong Hàớnhấp một hớp,ỹbuông chén tràũxuống: “Trà LụcíAn nồng màởkhông đắng, thơmừmà không chát,ưcòn giữ đượcÍhương lâu. Đúngẽlà trà ngon.”ἱ
“Đương nhiên. Đâyîlà lá tràìnăm ngoái, eỗlà không đượcἶthưởng thức tràἶnăm nay.” CốồChung Khanh tiếcìnuối.
Tịch Phong Hàựkhông đáp. Nàngịkhông phải ngườiɩyêu trà, khôngẫthích thưởng thứcínước trà đắngḻchát. Nhưng nàngảlại cực thíchũtrà sữa manịmác vị ngọtậ.
“Bao giờ đi?”ẫTịch Phong Hàjhỏi.
Cố Chung Khanhâquá bình thản,ìTịch Phong Hàãkhông còn xúcăđộng như lúcểmới tới. Nàngồchậm rãi tiếpЇnhận, đã khôngìcòn đường lui.
“Khôngîbiết. Bắc Cương[xa xôi, cóồlẽ phải rấtIlâu mới tớiẳnơi.” Khí nóngĺlượn lờ quanhằmặt Cố ChungọKhanh, Tịch PhongļHà không thấyɩrõ vẻ mặtủnàng ấy.
Hai ngườiụim lặng nửaỉngày, Cố ChungíKhanh hỏi han:ừ“Nghe nói Việt(Nhi mới nạpịTiệp Dư? Làɪnữ nhi Lý]gia đúng không?”í
“Dạ. Gọi là Nhiễm Tiệp Dư.” Tịch Phong Hà ăn một miếng bánh, bình thản đáp: “Chu Khinh, lát nữa nhớ sai phòng bếp nhỏ làm thêm phần nữa.”
“Muội không thích Nhiễm Tiệp Dư. Nàng ta xinh đẹp dịu dàng, nhưng quá mưu mô.” Cũng may Cố Chung Việt không để ý nàng ta.
“Trái tim muội cũng lớn thật. Chẳng lẽ không sợ nàng ta câu mất Việt Nhi?”
Lúc này Cố Chung Việt mới chịu nhắm mắt.
Hai mắt Cố Chung Việt sáng lên, ôm chặt nàng, hôn giữa trán, “Ừ.”
Tịch Phong Hà ngạc nhiên mở to hai mắt, trêu chọc: “Tỷ lo lắng cho muội và Cố Chung Việt đấy à?”
. . .
“Đương nhiên tỷ phải quan tâm hạnh phúc của đệ đệ rồi.” Cố Chung Khanh đáp.
“Giang Tranh nhờ ta giao gói đồ cho Trưởng Công Chúa, Công Chúa bảo không cần. Ta định xem bên trong có gì, có nên trả lại cho huynh ấy hay không.”
“Muội không thích Nhiễm Tiệp Dư. Nàng ta xinh đẹp dịu dàng, nhưng quá mưu mô.” Cũng may Cố Chung Việt không để ý nàng ta.
“Sao thế?”
Cố Chung Khanh khuyên nhủ: “Muội vẫn nên kiềm chế tính tình thì hơn. Lỡ ngày nào đó muội và Việt Nhi cãi nhau, nàng ta nhân cơ hội chen ngang thì sao? Đến lúc đó Việt Nhi đang buồn rầu, lại có mỹ nhân an ủi… chậc chậc.”
“Vứt đi.” Cố Chung Việt tức giận.
Tịch Phong Hà khinh thường, “Chàng dám! Đừng trách muội không nể nang!”
Tịch Phong Hà khinh thường, “Chàng dám! Đừng trách muội không nể nang!”
Tịch Phong Hà ngẫm nghĩ, ngày mai vẫn nên bảo Chu Khinh trả lại gói đồ thì hơn. Nàng an tường chìm vào giấc ngủ.
Tách trà hơi run, Cố Chung Khanh hất tay Tịch Phong Hà, nghiêm giọng nói: “Không hề. Muội đừng nghĩ nhiều. Chẳng qua có chút thân quen mà thôi.”
Tịch Phong Hà biết hắn vẫn lưu luyến, nhưng nào còn đường lui, tất cả đều vô nghĩa.
“Vậy thì tỷ lo lắng suông rồi, thừa dịp tỷ không có ở đây, muội lại bắt nạt đệ đệ tỷ thì sao?”
Cố Chung Việt bất an ôm Tịch Phong Hà, dịu dàng vuốt ve tóc nàng. Hắn vẫn không thể thừa nhận a tỷ của hắn sắp gả tới Bắc Cương. Rõ ràng hắn đã đồng ý với phụ hoàng phải chăm sóc a tỷ, cuối cùng lại trơ mắt nhìn a tỷ nhảy vào hố lửa.
Hai người bật cười. Cảnh xuân tươi đẹp, nữ tử mỹ lệ như hoa để lộ lúm đồng tiền, cành lá xung quanh ảm đạm vài phần, làm nền cho giai nhân khuynh thành.
“Dạ. Gọi là Nhiễm Tiệp Dư.” Tịch Phong Hà ăn một miếng bánh, bình thản đáp: “Chu Khinh, lát nữa nhớ sai phòng bếp nhỏ làm thêm phần nữa.”
“Đúng rồi.” Tịch Phong Hà chợt nhớ ra món đồ Giang Tranh gửi cho nàng, “Giang Tranh nhờ muội chuyển đồ cho tỷ. Muội cũng không biết là cái gì.”
Nghe tới cái tên này, động tác uống trà của Cố Chung Khanh hơi cương cứng. Nàng ấy bình thản đáp: “Không cần, trả lại chàng ấy đi.”
Hai người bật cười. Cảnh xuân tươi đẹp, nữ tử mỹ lệ như hoa để lộ lúm đồng tiền, cành lá xung quanh ảm đạm vài phần, làm nền cho giai nhân khuynh thành.
Nghe tới cái tên này, động tác uống trà của Cố Chung Khanh hơi cương cứng. Nàng ấy bình thản đáp: “Không cần, trả lại chàng ấy đi.”
Tịch Phong Hà vẫy tay trước mặt hắn, muốn thu hút sự chú ý của Cố Chung Việt.
“Chẳng lẽ là tỷ thích… Hay là huynh ấy thích…”
“Tỷ không nhìn à?” Tịch Phong Hà hỏi.
“Lỡ Lạc Tang Mạt Nhĩ là người tốt thì sao? Dù hắn ta ngang ngược, nhưng với thực lực của Đại Hoằng, còn lâu hắn ta mới dám ngược đãi Công Chúa. Nếu hắn ta đối xử không tốt với Công Chúa, chúng ta lấy cớ đón tỷ tỷ về là được.” Tịch Phong Hà an tủi.
Cố Chung Việt không đáp, đợi thiết triều sáng mai rồi nói cũng không muộn.
Xung quanh yên ắng. Nghĩ tới cảnh ở Túy Hoa Lâu, người ngốc nghếch như Tịch Phong Hà cũng phát hiện quan hệ bất thường của hai người. Nàng nắm tay Cố Chung Khanh, hai mắt sáng như đuốc.
“Nhưng… nếu tỷ và Giang Tranh…” Tịch Phong Hà còn muốn hỏi, Cố Chung Khanh đã không còn tâm tư trò chuyện với nàng.
“Chẳng lẽ là tỷ thích… Hay là huynh ấy thích…”
Cố Chung Việt ậm ừ, vẻ mặt lo lắng.
“Tỷ mệt rồi. Muội về trước đi. Hôm nay tâm trạng Việt Nhi không tốt, muội nhớ thông cảm cho nó.” Dứt lời, Cố Chung Khanh về phòng.
Tách trà hơi run, Cố Chung Khanh hất tay Tịch Phong Hà, nghiêm giọng nói: “Không hề. Muội đừng nghĩ nhiều. Chẳng qua có chút thân quen mà thôi.”
Ban đêm ở điện Phượng Nghi.
Xung quanh yên ắng. Nghĩ tới cảnh ở Túy Hoa Lâu, người ngốc nghếch như Tịch Phong Hà cũng phát hiện quan hệ bất thường của hai người. Nàng nắm tay Cố Chung Khanh, hai mắt sáng như đuốc.
Còn lâu muội mới tin tỷ, Tịch Phong Hà tiếp tục chất vấn: “Chút thân quen? Tỷ không biết vì chuyện hòa thân mà Giang Tranh sốt ruột như thế nào đâu. Thế mà tỷ nói hai người không có gì?”
Dù nghĩ vậy nhưng trái tim Cố Chung Khanh vẫn đau nhói, tình cảm đè nén chậm rãi nảy lên.
Hóa ra chàng biết rồi… Cố Chung Khanh vui mừng, nàng còn đang suy nghĩ nên nói như nào với Giang Tranh, ai dè… Nhưng như vậy cũng tốt, chàng biết đường mà rút lui, bớt đi vô số phiền toái.
Tịch Phong Hà nhíu mày nhìn bóng dáng nàng ấy.
Dù nghĩ vậy nhưng trái tim Cố Chung Khanh vẫn đau nhói, tình cảm đè nén chậm rãi nảy lên.
Nàng dịu dàng hôn hai cái trấn an hắn, ngoan ngoãn nằm xuống, “Được rồi, không đi nữa. Ngủ thôi.”
Ngoài mặt nàng ấy vẫn bình tĩnh, “Dù thế tỷ cũng chỉ coi chàng là bằng hữu mà thôi.”
“Nhưng… nếu tỷ và Giang Tranh…” Tịch Phong Hà còn muốn hỏi, Cố Chung Khanh đã không còn tâm tư trò chuyện với nàng.
“Tỷ mệt rồi. Muội về trước đi. Hôm nay tâm trạng Việt Nhi không tốt, muội nhớ thông cảm cho nó.” Dứt lời, Cố Chung Khanh về phòng.
Tịch Phong Hà nhíu mày nhìn bóng dáng nàng ấy.
. . .
Hóa ra chàng biết rồi… Cố Chung Khanh vui mừng, nàng còn đang suy nghĩ nên nói như nào với Giang Tranh, ai dè… Nhưng như vậy cũng tốt, chàng biết đường mà rút lui, bớt đi vô số phiền toái.
Ban đêm ở điện Phượng Nghi.
“Tỷ không nhìn à?” Tịch Phong Hà hỏi.
Cố Chung Việt bất an ôm Tịch Phong Hà, dịu dàng vuốt ve tóc nàng. Hắn vẫn không thể thừa nhận a tỷ của hắn sắp gả tới Bắc Cương. Rõ ràng hắn đã đồng ý với phụ hoàng phải chăm sóc a tỷ, cuối cùng lại trơ mắt nhìn a tỷ nhảy vào hố lửa.
Tịch Phong Hà vẫy tay trước mặt hắn, muốn thu hút sự chú ý của Cố Chung Việt.
“Trái tim muội cũng lớn thật. Chẳng lẽ không sợ nàng ta câu mất Việt Nhi?”
Nàng ngẫm nghĩ, quyết định không nói chuyện của Giang Tranh cho Cố Chung Việt. Nếu Cố Chung Khanh không thừa nhận, vẫn nên im lặng thì hơn, tránh để chuyện bất trắc xảy ra, “Chàng nói cho bọn họ chuyện Trưởng Công Chúa đồng ý chưa?”
Cố Chung Việt không đáp, đợi thiết triều sáng mai rồi nói cũng không muộn.
Cố Chung Khanh khuyên nhủ: “Muội vẫn nên kiềm chế tính tình thì hơn. Lỡ ngày nào đó muội và Việt Nhi cãi nhau, nàng ta nhân cơ hội chen ngang thì sao? Đến lúc đó Việt Nhi đang buồn rầu, lại có mỹ nhân an ủi… chậc chậc.”
Tịch Phong Hà biết hắn vẫn lưu luyến, nhưng nào còn đường lui, tất cả đều vô nghĩa.
Nhớ tới gói đồ của Giang Tranh, Tịch Phong Hà vừa định đứng lên lại bị Cố Chung Việt kéo trở về.
“Lỡ Lạc Tang Mạt Nhĩ là người tốt thì sao? Dù hắn ta ngang ngược, nhưng với thực lực của Đại Hoằng, còn lâu hắn ta mới dám ngược đãi Công Chúa. Nếu hắn ta đối xử không tốt với Công Chúa, chúng ta lấy cớ đón tỷ tỷ về là được.” Tịch Phong Hà an tủi.
Cố Chung Việt ậm ừ, vẻ mặt lo lắng.
Tịch Phong Hà ngẩng đầu hôn cằm hắn, “Ta luôn ở bên chàng.”
Hai mắt Cố Chung Việt sáng lên, ôm chặt nàng, hôn giữa trán, “Ừ.”
Nhớ tới gói đồ của Giang Tranh, Tịch Phong Hà vừa định đứng lên lại bị Cố Chung Việt kéo trở về.
“Vậy thì tỷ lo lắng suông rồi, thừa dịp tỷ không có ở đây, muội lại bắt nạt đệ đệ tỷ thì sao?”
“Sao thế?”
Tịch Phong Hà ngạc nhiên mở to hai mắt, trêu chọc: “Tỷ lo lắng cho muội và Cố Chung Việt đấy à?”
“Giang Tranh nhờ ta giao gói đồ cho Trưởng Công Chúa, Công Chúa bảo không cần. Ta định xem bên trong có gì, có nên trả lại cho huynh ấy hay không.”
“Vứt đi.” Cố Chung Việt tức giận.
Nàng dịu dàng hôn hai cái trấn an hắn, ngoan ngoãn nằm xuống, “Được rồi, không đi nữa. Ngủ thôi.”
Lúc này Cố Chung Việt mới chịu nhắm mắt.
Ngoài mặt nàng ấy vẫn bình tĩnh, “Dù thế tỷ cũng chỉ coi chàng là bằng hữu mà thôi.”
Tịch Phong Hà ngẫm nghĩ, ngày mai vẫn nên bảo Chu Khinh trả lại gói đồ thì hơn. Nàng an tường chìm vào giấc ngủ.
Nàng ngẫm nghĩ, quyết định không nói chuyện của Giang Tranh cho Cố Chung Việt. Nếu Cố Chung Khanh không thừa nhận, vẫn nên im lặng thì hơn, tránh để chuyện bất trắc xảy ra, “Chàng nói cho bọn họ chuyện Trưởng Công Chúa đồng ý chưa?”
Đêm nay Thấm Mộc Hiên và sơn trang Lưu Huỳnh mang nặng tâm sự. Hai người hai nơi ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng, chờ tới khi bình minh lấp ló mới ngả lưng xuống giường, chìm vào mộng mị.


