Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 29

Chương 29

Biết đường rút lui với hắn

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Thấm Mộc Hiên.

Cố Chung Khanh bồi hồi ngồi trong cung điện, dịu dàng vuốt ve từng cành cây ngọn cỏ. Nàng ấy ngẩng đầu, thở dài nhìn nhành mai nhú chồi non. Mùa đông năm ngoái không về xem, e là sau này không còn nhìn thấy được nữa…

“Tỷ nghĩ kỹ chưa?” Điện Hoành Khánh, Cố Chung Việt nghiêm túc hỏi nàng ấy.

Nghĩ k ri.” Nàng ynhìn C Chung)Vit, trong mtlà s bưng,bnh.

Nghĩ k chưa?èC Chung Khanhôt hi bn[thân. Chính nàng(y cũng khôngɪrõ.

Va nghe SơīDương bm báo,suy nghĩ duyľnht trong đuC Chung Khanhàlà phi hiácung, không đưcđ C ChungũVit làm chuynjđiên r.

Nàng yhiu tính tìnhíđ đ. Mtõkhi ni gin,thng bé cóth giết chếtùs thn LcÏThanh. Cm Quânđng đy phTrưng Minh chínhlà minh chngưrõ nht, mang[tiếng bo h,³chng bng nóilà giám th.

Điđ ca nàngácòn tr, mitâm tư đuviết lên trênjmt. Đi viũmt Hoàng Đế,Ïđiu này vôcùng nguy him.Thng bé cnÎthi gian trưngéthành, điu nàngĩy cn làmįtrưc khi thngbé đm đươngfđưc chc vMinh Quân là}phi bo vthng bé thtútt.

Ch my canhĩgi ngn ngitrên xe nga,íC Chung Khanhđã quyết đnhfphi g. Nàng(y hiu bănkhoăn ca CÏChung Vit, nàngăy cũng munɪg cho ngưiĩmình yêu. Nhưngso vi CChung Vit, hnh:phúc ca nàngy quá nhìbé.

Hương hoa ngcIlan thm vàoÎrut gan, CıChung Khanh mêìmang nhm mt,âcm th hương)xuân chc trào,trong lòng vnùvương trăm miĨcm xúc.

Tch PhongưHà đi ti.Nàng nghe nóiĭC Chung Khanhĭđng ý g,ýngay c đinHoành Khánh cũngkhông vào, trcľtiếp ti ThmòMc Hiên. NàngÏgn như đuiľtheo C ChungįKhanh, ch chmĩhơn nàng yvài bưc, đpvào mt làĩcnh tưng tiênt h phàm.Gió nh phtľqua làn váy,ĺnàng y lưuluyến cm nhníhết thy.

“Nếu đãkhông n, tigì đng ý.”

C Chung KhanhÎgit mình quayõđu, nhìn thy¹Tch Phong Hà:thì ly liếbình tĩnh.

Đ muiàđy à.” CļChung Khanh chàojhi.

“T cũng biếtch cn tľnói, C ChungVit s TchPhong Hà cauįmày, va phnén va thươngtiếc.

C Chung Khanhɩngt li: “Nóïthì làm gìđưc? Chng lĺchút tài cánca nó cóİth đ đưcăvi quân quynLc Thanh sao?ôDân chúng làmsao bây gi?”

Tch Phong Hàíim lng ginght C ChungéVit. Nếu cóđngưi ép nàngg cho ngưinàng không mun,:dù có đuàrơi máu chynàng cũng không(đng ý. Hungchi ph muìsng ái nàng,sao có th¸g nàng chongưi nàng khôngthương. Đương nhiênC Chung Vitlà ngoi l.êCông Chúa An,Bình thì khác,ínàng y gngĩgánh quc giatrên vai. Nàng³y không đưcla chn.

Tch PhongHà nói thng:“Nếu t nóit có hônưc, liu…

CChung Khanh lcếđu, C ChungĺVit cũng tngĪđ cp tichuyn này, “Bnh dám tiđây, đương nhiênđã điu traùk càng.”

“TiênũĐế nhiu huynhđ, chng lkhông chn đưcn t tươngđương trong Hoàng)tht, phong nàng²ta làm CôngChúa sao?”

CơChung Vit cũngtng nghĩ ti.Nhưng s thných thng mtTrưng Công ChúaAn Bình, khôngh nhưng b,bi vy CìChung Vit miếni gin sungthiên.

Mt thy đãïkhông còn đưngcu vãn, TchPhong Hà ngơếngác nhìn câyìthưc dưc trưcįmt, bun bã,th dài.

Thy nàngЇnhư vy, CChung Khanh phìjcưi: “Lo choft làm gì.}Mui không tráchnhng điu trưckia t làmÎvi mui sao?”

“Còn lâu. Chngfqua mui khôngémun C ChungɪVit khó xímà thôi.” TchPhong Hà phnbác.

Nàng hiu CľChung Khanh, cũngbiết tình yêuC Chung Khanhdành cho SơéDương. Tuy khônghiu vì sao(nàng y không:gin Sơ phunhân Tch TúcVũ mà ligin nàng, nhưng[nàng không nếghét C ChungýKhanh. T khiĮbiết có tìnhcm vi CChung Vit, yêuai yêu cđưng đi li¹v, nàng cònthích nàng yhơn mt chút.Đương nhiên nàngfs không nóiİchuyn này choC Chung Khanh.

Haingưi ngi trongíđình nh gn°Thm Mc Hiên,ɨging như tfmui rut thtnhàn nhã thưngtrà.

Tch Phong Hànhp mt hp,buông chén tràũxung: “Trà LcíAn nng màkhông đng, thơmmà không chát,ưcòn gi đưcÍhương lâu. Đúnglà trà ngon.”

Đương nhiên. Đâyîlà lá tràìnăm ngoái, elà không đưcthưng thc trànăm nay.” CChung Khanh tiếcìnui.

Tch Phong Hàkhông đáp. Nàngkhông phi ngưiɩyêu trà, khôngthích thưng thcínưc trà đngchát. Nhưng nàngli cc thíchũtrà sa manmác v ngt.

“Bao gi đi?”Tch Phong Hàjhi.

C Chung Khanhâquá bình thn,ìTch Phong Hàãkhông còn xúcăđng như lúcmi ti. Nàngchm rãi tiếpЇnhn, đã khôngìcòn đưng lui.

Khôngîbiết. Bc Cương[xa xôi, cól phi rtIlâu mi tinơi.” Khí nóngĺlưn l quanhmt C ChungKhanh, Tch PhongļHà không thyɩrõ v mtnàng y.

Hai ngưiim lng nangày, C ChungíKhanh hi han:Nghe nói Vit(Nhi mi npTip Dư? Làɪn nhi Lý]gia đúng không?”í

“Dạ. Gọi là Nhiễm Tiệp Dư.” Tịch Phong Hà ăn một miếng bánh, bình thản đáp: “Chu Khinh, lát nữa nhớ sai phòng bếp nhỏ làm thêm phần nữa.”

“Muội không thích Nhiễm Tiệp Dư. Nàng ta xinh đẹp dịu dàng, nhưng quá mưu mô.” Cũng may Cố Chung Việt không để ý nàng ta.

“Trái tim muội cũng lớn thật. Chẳng lẽ không sợ nàng ta câu mất Việt Nhi?”

Lúc này Cố Chung Việt mới chịu nhắm mắt.

Hai mắt Cố Chung Việt sáng lên, ôm chặt nàng, hôn giữa trán, “Ừ.”

Tịch Phong Hà ngạc nhiên mở to hai mắt, trêu chọc: “Tỷ lo lắng cho muội và Cố Chung Việt đấy à?”

. . .

“Đương nhiên tỷ phải quan tâm hạnh phúc của đệ đệ rồi.” Cố Chung Khanh đáp.

“Giang Tranh nhờ ta giao gói đồ cho Trưởng Công Chúa, Công Chúa bảo không cần. Ta định xem bên trong có gì, có nên trả lại cho huynh ấy hay không.”

“Muội không thích Nhiễm Tiệp Dư. Nàng ta xinh đẹp dịu dàng, nhưng quá mưu mô.” Cũng may Cố Chung Việt không để ý nàng ta.

“Sao thế?”

Cố Chung Khanh khuyên nhủ: “Muội vẫn nên kiềm chế tính tình thì hơn. Lỡ ngày nào đó muội và Việt Nhi cãi nhau, nàng ta nhân cơ hội chen ngang thì sao? Đến lúc đó Việt Nhi đang buồn rầu, lại có mỹ nhân an ủi… chậc chậc.”

“Vứt đi.” Cố Chung Việt tức giận.

Tịch Phong Hà khinh thường, “Chàng dám! Đừng trách muội không nể nang!”

Tịch Phong Hà khinh thường, “Chàng dám! Đừng trách muội không nể nang!”

Tịch Phong Hà ngẫm nghĩ, ngày mai vẫn nên bảo Chu Khinh trả lại gói đồ thì hơn. Nàng an tường chìm vào giấc ngủ.

Tách trà hơi run, Cố Chung Khanh hất tay Tịch Phong Hà, nghiêm giọng nói: “Không hề. Muội đừng nghĩ nhiều. Chẳng qua có chút thân quen mà thôi.”

Tịch Phong Hà biết hắn vẫn lưu luyến, nhưng nào còn đường lui, tất cả đều vô nghĩa.

“Vậy thì tỷ lo lắng suông rồi, thừa dịp tỷ không có ở đây, muội lại bắt nạt đệ đệ tỷ thì sao?”

Cố Chung Việt bất an ôm Tịch Phong Hà, dịu dàng vuốt ve tóc nàng. Hắn vẫn không thể thừa nhận a tỷ của hắn sắp gả tới Bắc Cương. Rõ ràng hắn đã đồng ý với phụ hoàng phải chăm sóc a tỷ, cuối cùng lại trơ mắt nhìn a tỷ nhảy vào hố lửa.

Hai người bật cười. Cảnh xuân tươi đẹp, nữ tử mỹ lệ như hoa để lộ lúm đồng tiền, cành lá xung quanh ảm đạm vài phần, làm nền cho giai nhân khuynh thành.

“Dạ. Gọi là Nhiễm Tiệp Dư.” Tịch Phong Hà ăn một miếng bánh, bình thản đáp: “Chu Khinh, lát nữa nhớ sai phòng bếp nhỏ làm thêm phần nữa.”

“Đúng rồi.” Tịch Phong Hà chợt nhớ ra món đồ Giang Tranh gửi cho nàng, “Giang Tranh nhờ muội chuyển đồ cho tỷ. Muội cũng không biết là cái gì.”

Nghe tới cái tên này, động tác uống trà của Cố Chung Khanh hơi cương cứng. Nàng ấy bình thản đáp: “Không cần, trả lại chàng ấy đi.”

Hai người bật cười. Cảnh xuân tươi đẹp, nữ tử mỹ lệ như hoa để lộ lúm đồng tiền, cành lá xung quanh ảm đạm vài phần, làm nền cho giai nhân khuynh thành.

Nghe tới cái tên này, động tác uống trà của Cố Chung Khanh hơi cương cứng. Nàng ấy bình thản đáp: “Không cần, trả lại chàng ấy đi.”

Tịch Phong Hà vẫy tay trước mặt hắn, muốn thu hút sự chú ý của Cố Chung Việt.

“Chẳng lẽ là tỷ thích… Hay là huynh ấy thích…”

“Tỷ không nhìn à?” Tịch Phong Hà hỏi.

“Lỡ Lạc Tang Mạt Nhĩ là người tốt thì sao? Dù hắn ta ngang ngược, nhưng với thực lực của Đại Hoằng, còn lâu hắn ta mới dám ngược đãi Công Chúa. Nếu hắn ta đối xử không tốt với Công Chúa, chúng ta lấy cớ đón tỷ tỷ về là được.” Tịch Phong Hà an tủi.

Cố Chung Việt không đáp, đợi thiết triều sáng mai rồi nói cũng không muộn.

Xung quanh yên ắng. Nghĩ tới cảnh ở Túy Hoa Lâu, người ngốc nghếch như Tịch Phong Hà cũng phát hiện quan hệ bất thường của hai người. Nàng nắm tay Cố Chung Khanh, hai mắt sáng như đuốc.

“Nhưng… nếu tỷ và Giang Tranh…” Tịch Phong Hà còn muốn hỏi, Cố Chung Khanh đã không còn tâm tư trò chuyện với nàng.

“Chẳng lẽ là tỷ thích… Hay là huynh ấy thích…”

Cố Chung Việt ậm ừ, vẻ mặt lo lắng.

“Tỷ mệt rồi. Muội về trước đi. Hôm nay tâm trạng Việt Nhi không tốt, muội nhớ thông cảm cho nó.” Dứt lời, Cố Chung Khanh về phòng.

Tách trà hơi run, Cố Chung Khanh hất tay Tịch Phong Hà, nghiêm giọng nói: “Không hề. Muội đừng nghĩ nhiều. Chẳng qua có chút thân quen mà thôi.”

Ban đêm ở điện Phượng Nghi.

Xung quanh yên ắng. Nghĩ tới cảnh ở Túy Hoa Lâu, người ngốc nghếch như Tịch Phong Hà cũng phát hiện quan hệ bất thường của hai người. Nàng nắm tay Cố Chung Khanh, hai mắt sáng như đuốc.

Còn lâu muội mới tin tỷ, Tịch Phong Hà tiếp tục chất vấn: “Chút thân quen? Tỷ không biết vì chuyện hòa thân mà Giang Tranh sốt ruột như thế nào đâu. Thế mà tỷ nói hai người không có gì?”

Dù nghĩ vậy nhưng trái tim Cố Chung Khanh vẫn đau nhói, tình cảm đè nén chậm rãi nảy lên.

Hóa ra chàng biết rồi… Cố Chung Khanh vui mừng, nàng còn đang suy nghĩ nên nói như nào với Giang Tranh, ai dè… Nhưng như vậy cũng tốt, chàng biết đường mà rút lui, bớt đi vô số phiền toái.

Tịch Phong Hà nhíu mày nhìn bóng dáng nàng ấy.

Dù nghĩ vậy nhưng trái tim Cố Chung Khanh vẫn đau nhói, tình cảm đè nén chậm rãi nảy lên.

Nàng dịu dàng hôn hai cái trấn an hắn, ngoan ngoãn nằm xuống, “Được rồi, không đi nữa. Ngủ thôi.”

Ngoài mặt nàng ấy vẫn bình tĩnh, “Dù thế tỷ cũng chỉ coi chàng là bằng hữu mà thôi.”

“Nhưng… nếu tỷ và Giang Tranh…” Tịch Phong Hà còn muốn hỏi, Cố Chung Khanh đã không còn tâm tư trò chuyện với nàng.

“Tỷ mệt rồi. Muội về trước đi. Hôm nay tâm trạng Việt Nhi không tốt, muội nhớ thông cảm cho nó.” Dứt lời, Cố Chung Khanh về phòng.

Tịch Phong Hà nhíu mày nhìn bóng dáng nàng ấy.

. . .

Hóa ra chàng biết rồi… Cố Chung Khanh vui mừng, nàng còn đang suy nghĩ nên nói như nào với Giang Tranh, ai dè… Nhưng như vậy cũng tốt, chàng biết đường mà rút lui, bớt đi vô số phiền toái.

Ban đêm ở điện Phượng Nghi.

“Tỷ không nhìn à?” Tịch Phong Hà hỏi.

Cố Chung Việt bất an ôm Tịch Phong Hà, dịu dàng vuốt ve tóc nàng. Hắn vẫn không thể thừa nhận a tỷ của hắn sắp gả tới Bắc Cương. Rõ ràng hắn đã đồng ý với phụ hoàng phải chăm sóc a tỷ, cuối cùng lại trơ mắt nhìn a tỷ nhảy vào hố lửa.

Tịch Phong Hà vẫy tay trước mặt hắn, muốn thu hút sự chú ý của Cố Chung Việt.

“Trái tim muội cũng lớn thật. Chẳng lẽ không sợ nàng ta câu mất Việt Nhi?”

Nàng ngẫm nghĩ, quyết định không nói chuyện của Giang Tranh cho Cố Chung Việt. Nếu Cố Chung Khanh không thừa nhận, vẫn nên im lặng thì hơn, tránh để chuyện bất trắc xảy ra, “Chàng nói cho bọn họ chuyện Trưởng Công Chúa đồng ý chưa?”

Cố Chung Việt không đáp, đợi thiết triều sáng mai rồi nói cũng không muộn.

Cố Chung Khanh khuyên nhủ: “Muội vẫn nên kiềm chế tính tình thì hơn. Lỡ ngày nào đó muội và Việt Nhi cãi nhau, nàng ta nhân cơ hội chen ngang thì sao? Đến lúc đó Việt Nhi đang buồn rầu, lại có mỹ nhân an ủi… chậc chậc.”

Tịch Phong Hà biết hắn vẫn lưu luyến, nhưng nào còn đường lui, tất cả đều vô nghĩa.

Nhớ tới gói đồ của Giang Tranh, Tịch Phong Hà vừa định đứng lên lại bị Cố Chung Việt kéo trở về.

“Lỡ Lạc Tang Mạt Nhĩ là người tốt thì sao? Dù hắn ta ngang ngược, nhưng với thực lực của Đại Hoằng, còn lâu hắn ta mới dám ngược đãi Công Chúa. Nếu hắn ta đối xử không tốt với Công Chúa, chúng ta lấy cớ đón tỷ tỷ về là được.” Tịch Phong Hà an tủi.

Cố Chung Việt ậm ừ, vẻ mặt lo lắng.

Tịch Phong Hà ngẩng đầu hôn cằm hắn, “Ta luôn ở bên chàng.”

Hai mắt Cố Chung Việt sáng lên, ôm chặt nàng, hôn giữa trán, “Ừ.”

Nhớ tới gói đồ của Giang Tranh, Tịch Phong Hà vừa định đứng lên lại bị Cố Chung Việt kéo trở về.

“Vậy thì tỷ lo lắng suông rồi, thừa dịp tỷ không có ở đây, muội lại bắt nạt đệ đệ tỷ thì sao?”

“Sao thế?”

Tịch Phong Hà ngạc nhiên mở to hai mắt, trêu chọc: “Tỷ lo lắng cho muội và Cố Chung Việt đấy à?”

“Giang Tranh nhờ ta giao gói đồ cho Trưởng Công Chúa, Công Chúa bảo không cần. Ta định xem bên trong có gì, có nên trả lại cho huynh ấy hay không.”

“Vứt đi.” Cố Chung Việt tức giận.

Nàng dịu dàng hôn hai cái trấn an hắn, ngoan ngoãn nằm xuống, “Được rồi, không đi nữa. Ngủ thôi.”

Lúc này Cố Chung Việt mới chịu nhắm mắt.

Ngoài mặt nàng ấy vẫn bình tĩnh, “Dù thế tỷ cũng chỉ coi chàng là bằng hữu mà thôi.”

Tịch Phong Hà ngẫm nghĩ, ngày mai vẫn nên bảo Chu Khinh trả lại gói đồ thì hơn. Nàng an tường chìm vào giấc ngủ.

Nàng ngẫm nghĩ, quyết định không nói chuyện của Giang Tranh cho Cố Chung Việt. Nếu Cố Chung Khanh không thừa nhận, vẫn nên im lặng thì hơn, tránh để chuyện bất trắc xảy ra, “Chàng nói cho bọn họ chuyện Trưởng Công Chúa đồng ý chưa?”

Đêm nay Thấm Mộc Hiên và sơn trang Lưu Huỳnh mang nặng tâm sự. Hai người hai nơi ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng, chờ tới khi bình minh lấp ló mới ngả lưng xuống giường, chìm vào mộng mị.

5 4 votes
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!