Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 33

Chương 33

Hoàng Hậu nương nương thật đáng thương

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Sen hồng sen trắng nở rộ vây quanh đình Tân Sơn, lá sen xanh thẫm xen lẫn hương thơm ngọt ngào trở thành nét riêng chốn cung đình. Bên trong đình có ba nữ tử đương tuổi thanh xuân, bàn tay mềm mại như sương tuyết, mặt mày tươi đẹp như trăng non, đôi môi chúm chím, so với cảnh ngày hè còn diễm lệ hơn gấp ngàn lần.

Lại gần có thể nghe thấy giọng nói lanh lảnh của Tề Mẫn.

“Ái chà, ta nói cho các ngươi nghe. Hôm qua Hoàng Thượng tới cung của ta, ta kích động tới mức mặc xiêm y đẹp nhất ra đón người. Nhưng các ngươi biết gì không?”

Hứa Khánh Hoán và Thân Mục Huyên ngồi cạnh nàng. Hiếm khi ba người không cãi nhau, bầu không khí khá hòa thuận.

T Mn nhìn Ha KhánhHoán và ThânèMc Huyên. HaKhánh Hoán tòímò: “Biết gì?”ơ

Thân Mc Huyênĩkhinh thưng nhìncác nàng, cúiđđu chăm chúĬđc sách.

T Mnĩmt hng, ômìcánh tay nàngýy, “Này, tháiõđ kiu gìĩđy!”

Thân McĩHuyên vn chămĩchú đc sách,Їma mai: “Xiêmy đp nht?E là HoàngThưng s khiàphi chng kiếnkhng tưc xòeđuôi thì có.”

Thân Mc Huyên!”T Mn vén[ng tay áo,chun b đánhùThân Mc Huyênîmt trn raătrò.

Ha Khánh Hóagi nàng li,íbt đc dĩ:²“Nói chuyn kiaĺtrưc đã.”

“Tiìhôm đó HoàngíThưng ti chta, ngươi đoánếxem ngưi làmgì?”

Hai mtHa Khánh Hoánm to, chămìchú nhìn nàng.

TMn chp mt,nhéo cm nàngy, đáp: “Ngưiàchng làm gìc!”

“H.” Thân°Mc Huyên khinhìthưng.

Ha Khánh Hoánïtht vng gcđu “Đúngĩtht là… Taècòn tưng cóêchuyn gì. Chánchết!” Dt liìmun b v,T Mn viãgi nàng yìli.

Đng đng, tafcòn chưa kxong. Hoàng Thưngùkhông làm gìta. Nhưng ngưiļcó hng thúávi xiêm yăson phn cata, ngm nghía¸na ngày, cònhi ta muaɩ đâu.” Nhìnêthy Ha KhánhÍHoán hiếu k,ĮT Mn kiêungo hếch mt.

“H,đương nhiên tada theo côngìthc đc quynĩca bn thânări, trên thếgian không mtĩai bt chưcĩđưc.”

Tuy ThânMc Huyên khôngíthích my thnày, nhưng ngheT Mn tmình nghiên cu,ýnàng t ghétb quay sangsùng bái.

“Cui cùngènhư nào?” ThânMc Huyên hi.

“Ngươiībo ngươi khôngđquan tâm còngì?” T Mnôkiêu ngo.

“Nói tiếp.”ĩThân Mc Huyênưra lnh.

T Mnĭb ánh mtònàng y das, run ryìchp mt. NàngÎnhanh chóng hithn, xoa thtĮlưng đáp: “Sauíđó Hoàng Thưngı ch tamt lát, ngayc cơm chiuÏcũng không ănÏđã đi ri.Đây là lnìđu ta thĪtm, Hoàng Thưngđi x vita như vy,ngưi ta cũngôbiết bun ch]b.”

T Mnche ngc, giòv đau lòng.

“SaoĪli thế?” Ha,Khánh Hoán nhcđu. Nàng tachưa đưc thtm, không biết¹Hoàng Thưng làngưi như thếónào.

Thân Mc HuyênInh li hômítrưc Hoàng ThưngÍti cung ca]mình, lng yênfsuy nghĩ. Thânlà Hoàng Thưng,ti cung phi¹t li chđàm đo thiÏca, không bànti tình yêu,ĩch ti đêmithì b đi.ĮĐúng là khóhiu.

“Này! Các ngươiđoán xem, liu¸có phi… TļMn vy tay,İý bo các}nàng li gn.)Nàng thì thm:í“Hoàng Thưng… bb

Ha KhánhơHoán khó hiu:i“B gì?”

“Cáiđó… cái đóìđó.” T Mnếngưng ngùng. Tuynàng khôn khéo,nhưng bàn chuynnày vn cmthy xu h.

Điênhi t ThmQuy Đình caLi B ThăLang Thm Tĩnhîcũng như vyđó.”

Ha KhánhHoán như rơiăvào sương mù.Nàng nghe nóiThm Quy Đìnhùlà m namnc tiếng kinh³thành, nhưng nàngjkhông rõ hnĭta, cũng chưaìnghe tin đnıgì tht thitĮv hn ta.

“Rtècuc b sao?”ò

Đon t.” ThâníMc Huyên nóithng.

Ha Khánh Hoánãngây di. HoàngïThưng… đon t?

Nghĩmà xem.” T]Mn tiếp tcIphân tích: “Trưcba chúng ta,ĩHoàng Thưng ch²có hai phiīt mà thôi.”ľ

Ha Khánh Hoángt đu.

“Mt ngưilà Hoàng Huīnương nương, mtđngưi là NhimTip Dư thtăsng. Vì saoâHoàng Thưng liđc sng HoàngĩHu nương nương?Nht đnh doõHoàng Hu nươngnương biết bíĨmt ca HoàngèThưng. Ch khiĪ trưc mtêHoàng Hu, HoàngThưng mi buông:b ngy trang,ưsng đúng nhưmình mun.”

VyĮvì sao HoàngHu nương nươnggiúp Hoàng Thưnggi bí mt?”Thân Mc Huyên}hi.

Đương nhiên biòHoàng Hu nươngùnương du dànghiu lòng ngưiri!” T Mnkích đng víbàn, sùng báiTch Phong Hà.

“HoàngHu nương nươngÏtht tt. VìHoàng Thưng màngưi im lngīgánh chu nhiuùnhư vy.”

TơMn phân tíchfrõ ràng, Ha¸Khánh Hoán khôngnói, ngay cThân Mc Huyên{cũng thy có{lý. Chp mthình tưng TchĩPhong Hà trongmt các nàngli cao thêmɩmt bc.

Ba ngưi]chm li bànbc, quyết đnhïche giu bímt này giúpHoàng Thưng, khôngth đ côngsc ca HoàngHu nương nươngung phí.

. .í.

Đin Phưng Nghi.

CChung Vit đangphê s conbng ht xìmy cái. TchPhong Hà ngi²bên hi: “Sao,thế?”

Không cógì.” C ChungVit nhéo mũi,đthm nghĩ khônghiu sao liɪcm giác lànhlnh.

Tch Phong Hàİquơ chiếc túihương thêu đưcİmt na trưc}mt hn, Đưcìkhông?”

C ChungèVit ngm nghĩa,étúi hương màuđ, hai conbưm màu xanh,nhìn mãi vnthy… k quái.

Đplm. Cho taà?”

Cố Chung Việt sợ mình nói sai sẽ không được tặng túi hương, đành nuốt ý nghĩ bản thân vào bụng. Ai dè Tịch Phong Hà dịu dàng vuốt ve hoạ tiết con bướm mới thêu một nửa trên túi hương, nói: “Còn lâu. Chàng đừng ảo tưởng.”

Cố Chung Việt buồn bã, “Nàng không thêu cho ta còn thêu cho ai?”

Tịch Phong Hà úp mở: “Không nói cho chàng.”

Đôi mắt Cố Chung Việt tối lại. Hắn buông sổ con, sầm mặt lại gần Tịch Phong Hà, giựt lấy túi thêu trong tay nàng.

“Nói cho trẫm kẻ nào không muốn sống? Trẫm sẽ khiến hắn chết không toàn thây.”

“Hoàng Thượng, thần thiếp biết sai rồi.” Tịch Phong Hà hùa theo.

Cố Chung Việt muốn xem bán thành phẩm, Tịch Phong Hà vội giấu đi.

“Đừng nghịch. Ta làm cho Tề Chiêu Nghi đó.”

Ngẫm nghĩ một lát mới nhớ ra Tề Chiêu Nghi là ai, Cố Chung Việt nhíu mày.

“Sao lại làm cho nàng ta?” Đến ta còn chưa có.

“Hôm nọ vô tình gặp, Tề Chiêu Nghi thấy túi hương của ta đẹp nên hỏi thăm. Ta nói ta và Chu Khinh cùng làm, nàng ấy hâm mộ, ta đồng ý thêu cho nàng ấy một cái.”

“Quan hệ của hai người tốt thật.” Cố Chung Việt không nhận ra lời nói của mình sặc mùi ghen tuông.

Tịch Phong Hà không cảm thấy, tự hào đáp: “Không chỉ Tề Chiêu Nghi, ta rất thích ba phi tần mới được sắc phong. Nhất là Hứa Tu Nghi tâm tư đơn thuần, tính tình hào sảng, còn một lòng yêu nước.” Nói tới đây, Tịch Phong Hà thở dài: “Đáng tiếc nàng ấy là nữ tử, nếu không đã có thể kiến công lập nghiệp.”

“Thế thì sao? Sơ phu nhân cũng là nữ tử đó thôi.”

Hai người im lặng. Tuy mẫu thân Sơ Dương là nữ Tướng Quân, nhưng bà cũng phải chịu vô số lời tra tấn của người đời. Nhà mẹ đẻ không hiểu, kẻ thù nhạo báng, bà không để trong lòng, nhưng quả thật bà chịu khổ bởi vì không phải là nam tử. Cũng may Sơ Thành Lễ ủng hộ bà, phu thê dắt tay nhau lên chiến trường, địch quốc nghe tin sợ mất mật. Dân chúng tôn kính phong ông bà làm anh hùng.

Thân là nữ tử, thành gia lập thất là lựa chọn tốt nhất. Nhưng có những người luôn ngạo nghễ chống lại số mệnh, không chịu thuận theo con đường đã được trải sẵn, cố chấp phản kháng vận mệnh của chính bản thân.

Sơ phu nhân là một ví dụ.

Tịch Phong Hà mới chỉ gặp bà vài lần, ấn tượng đã mơ hồ, nhưng trong lòng vẫn luôn kính nể bà.

Bầu không khí có hơi nặng nề, Cố Chung Việt gác cằm lên vai nàng, tủi thân mắng: “Ta không có túi hương, nàng phải làm cho ta.”

Nghĩ đi nghĩ lại, Tịch Phong Hà chưa từng làm cái gì cho Cố Chung Việt… ngoại trừ hai bộ tẩm y.

“Chờ ta may chiếc túi này xong sẽ làm cho chàng.” Tịch Phong Hà đáp.

“Ta có được chọn màu sắc và họa tiết không?” Cố Chung Việt nhìn Tịch Phong Hà.

Tịch Phong Hà nghiêng đầu, khó hiểu nhìn hắn.

“Sao thế? Chiếc túi này không đẹp à?”

Ờ thì đẹp…

“Đẹp.” Cố Chung Việt trái lương tâm, “Nhưng ta muốn thêu uyên ương.” Hắn ghé sát tai nàng thủ thỉ: “Hoặc thêu tên nàng cũng được.”

Hơi thở ấm áp khiến tai Tịch Phong Hà ngứa ngáy, nàng vội đẩy Cố Chung Việt ra, đáng tiếc vô ích.

“Ngồi yên.” Tịch Phong Hà mắng.

Cố Chung Việt bĩu môi tủi thân.

“Ta nghe lời nàng đi thăm các nàng ấy, còn phải lo lắng nàng ghen tuông vớ vẩn, ngày nào cũng mệt muốn chết. Bây giờ ta muốn đòi thưởng cũng không được sao?”

Vì để đối phó triều thần, Tịch Phong Hà ra lệnh mỗi ngày Cố Chung Việt phải thăm chúng phi. Ban đầu Cố Chung Việt không muốn, nhưng không chịu nổi Tịch Phong Hà cầu xin, đành miễn cưỡng đồng ý. Chạng vạng hắn chạy qua nhìn xem, ngồi chưa được một lúc đã quay về điện Phượng Nghi.

Tịch Phong Hà vì hắn nên mới bảo hắn đi, Cố Chung Việt vì nàng nên mới về sớm. Hắn cũng không muốn ở trong điện Hoành Khánh lạnh như băng.

Cố Chung Việt đã nói vậy, Tịch Phong Hà không nỡ từ chối, đành mặc kệ hắn thích làm gì thì làm. Cố Chung Việt đạt được mục đích, mỉm cười cắn lỗ tai nàng.

Hôm nay theo lịch phải tới chỗ Hứa Khánh Hoán, Cố Chung Việt mặc xiêm y chỉnh tề, lưu luyến tới Vọng Tiên Lâu. Chẳng qua… ánh mắt Hứa Tu Nghi nhìn hắn cứ kỳ kỳ?

Ánh mắt kia cực kỳ phức tạp, nào là đồng tình, tò mò, bài xích xen lẫn trách cứ.

Cố Chung Việt đứng cách Hứa Khánh Hoán một khoảng, có hơi khó hiểu.

Hứa Khánh Hoán lại nghĩ: Hoàng Hậu nương nương thật đáng thương.

4.8 4 votes
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Choas
Choas
5 Ngày Cách đây

chương này bị lặp ạ ?

2
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!