Sơn hà chẩm – Chương 13

Sơn hà chẩm – Chương 13

Chương 13:

Lấy thân làm đuốc, chiếu xuống thế gian

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sau khi Sở Du nhận được tin tức thì chuyện đó cũng không giấu giếm được nữa.

Suốt đêm qua, Sở gia đã điều một trăm gia binh đến cho Sở Du. Hôm nay Sở Du đã nắm toàn bộ Vệ phủ trong tay, không cần sợ thị vệ có dị tâm nữa. Nàng có lệnh bài và gia binh Sở gia, đám thị vệ kia chẳng là cái thá gì.

Vì vậy trước tiên Sở Du cho người thỉnh đại phu tới khám bệnh, sau đó mới gọi toàn bộ Thiếu phu nhân vào trung tâm đại sảnh. Lạnh như băng , có chút cứng ngắc, nhưng xác xác thật thật là một cái không bí mật mang.
Những vị Thiếu phu nhân này đều biết đã xảy ra đại sự, rối rít cẩn thận thu liễm, không dám nói gì. Các nàng được Sở Du mời đến đại sảnh, sau khi quan sát chung quanh một lát. Tam Thiếu phu nhân Trương Hàm thử thăm dò: “Phu nhân đâu?”

Sở Du ngồi xuống, bình tĩnh đáp: “Phu nhân đưa năm vị công tỷ đến Lan Lăng thăm lão phu nhân rồi.” Hắn hắc trầm trong mắt cuồn cuộn quá các loại kịch liệt giãy dụa cảm xúc, cuối cùng hắn.
Các vị Thiếu phu nhân nghe thế thì biến sắc. Diêu Giác đứng bật dậy, cả giận: “Đưa cả năm vị công tử rời đi mà sao không báo cho những người mẫu thân này biết một tiếng chứ?!”
zenszens.wordpress.com
Diêu Giác xuất thân từ Diêu gia. Hôm nay quý nữ Diêu gia trở thành Hoàng hậu, trưởng tử là Thái tử, thân phận của Diêu gia như nước lên thuyền lên. Cho dù là nữ nhi thứ xuất cũng có uy tín hơn nhiều. Dương Trần còn muốn nói sau chút cái gì, khiêng đao hán tử đã muốn hoả tốc ôm tay hắn.
Trong lòng Sở Du suy tư, nhớ đời trước cuối cùng Vệ Uẩn xách đầu Diêu Dũng trở về, lại nghĩ đến âm mưu quỷ kế mà Vệ gia gặp phải, nàng vừa nhìn thấy người của Diêu gia là đã không thoải mái. Sở Du lạnh lùng quét mắt nhìn Diêu Giác một cái, bình thản đáp: “Dẫn người ra ngoài là Đại phu nhân, thay vì la hét với ta thì cô đi la hét với mẫu thân còn hay hơn!”

Diêu Giác bị nói thì thì cảm thấy khí thế yếu hơn vài phần. Nàng ta định mở miệng nói chuyện, Sở Du đã bất chợt cao giọng: “Cút ra ngoài!”
zenszens.wordpress.com
“Sở Du, cô…” Mọi người bị nảy sinh cái mới tam quan đồng thời, phía trước phái ra đi thám tử chạy về.
Diêu Giác bước nhanh lên trước, Vệ Hạ và Vệ Thu lập tức tiến lên ngăn cản nàng ta. Sở Du tiếp tục nói: “Cãi, cô cứ tiếp tục cãi đi, cô có biết tại sao ta phải đưa bọn họ đi không? Có biết tiền tuyến đã xảy ra chuyện gì không?! Cô càng làm chậm trễ thời gian, đến lúc đó ai cũng không chạy thoát!”

Mọi người vừa nghe lời này thì lòng trầm xuống. Xưa nay Ngũ Thiếu phu nhân Tạ Cửu rất có uy vọng, nàng ta tiến lên phía trước, đè tay Diêu Giác lại, nhìn Sở Du, nghiêm nghị nói: “Tiền tuyến đã xảy ra chuyện gì, kính xin Thiếu phu nhân nói rõ.” Bình thường làm tiền tham tốc độ đều nhanh kinh người, hắn gần như là trong chớp mắt.
“Sáng sớm hôm nay, Tiểu Thất đã truyền đi tin tức từ tiền tuyến.” Sở Du trầm giọng, tất cả mọi người đều an tĩnh lại, chăm chú nhìn Sở Du, lắng nghe lời nàng. Sở Du quan sát vẻ mặt của mọi người, bình tĩnh nói: “Phụ thân và các vị huynh trưởng đã bị vây tại Bạch Đế Cốc. Toàn quân bị diệt, hôm nay Tiểu Thất đã khâm liệm nhập quan, đang trên đường đưa họ trở về…”

Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều không có phản ứng. Ai ai cũng đều ngơ ngác nhìn Sở Du, một hồi sau, Tạ Cửu mới phục hồi tinh thần, run run hỏi: “Huynh trưởng mà Thiếu phu nhân nói là vị nào?”
zenszens.wordpress.com
Nói xong tựa hồ nàng ta sực nhớ ra Sở Du dùng từ “các vị”, không phải là một vị. Vì vậy nàng ta sửa lời: “Là mấy vị?” Tận thế thứ hai mươi mốt năm, thời đại hòa bình tồn hạ vật tư đã muốn thặng không nhiều.
Sở Du thở dài một tiếng, chậm rãi nói: “Trừ Tiểu Thất ra, Trấn Quốc Công và sáu vị công tử, bao gồm cả Thế Tử…”

Dứt lời, một tiếng thét chói tai truyền ra từ đám người. Tất cả ngoảnh đầu lại nhìn, là Lục Thiếu phu nhân Vương Lam. Ngô tinh, làm Noah trong thành kiên nghiên cứu giả, hắn tử vong đủ để chấn động một.
Hiện giờ nàng ấy mới vừa mang thai, vốn đang trong thời kỳ nhạy cảm, lại nghe được tin tức như thế, nàng ta giống như nổi điên bổ nhào về phía Sở Du, giãy giụa quát: “Cô nói bậy! Sao phu quân ta lại chết được! Cô nói bậy!”
zenszens.wordpress.com
Giọng nói nàng ta sắc bén, chói tai. Vương Lam bị thị nữ kéo ra. Sở Du nhíu mày, ra hiệu bằng mắt cho Trường Nguyệt. Tay Trường Nguyệt ra thế thủ đao(*), đánh ngất Vương Lam. Ngồi ở xe lăn nam nhân mặt mày không nhúc nhích một phần, hắn chuyên chú thân thủ trấn.
(*) Thủ đao: là thế tay như vầy

Thủ đao.png

Sau khi Vương Lam ngất đi, trong phòng chỉ còn lại tiếng khóc của Tam Thiếu phu nhân. Tạ Cửu và Diêu Giác đứng ở đại sảnh, hoàn toàn không có phản ứng gì.
zenszens.wordpress.com
Sở Du nhìn về phía các nàng, đang định nói tiếp thì lại nghe thấy tiếng Diêu Giác nói, tựa như nàng ta vừa mới sực tỉnh: “Ta không tin. Ta phải về, ta muốn về tìm mẫu thân ta, ta…” Dương Trần này một tiếng gần như là đem mọi người lực chú ý chuyển dời đến Trường Hi.
Nàng ta vừa nói xong đã chạy đùng đùng ra ngoài. Nhưng chưa đi được mấy bước thì bên ngoài đã truyền đến tiếng ồn ào. Sở Du cau mày ngẩng đầu, nhìn thấy binh linh vội vàng chạy vào, lo lắng bẩm báo: “Không xong rồi Thiếu phu nhân, một đám binh lính cầm thánh chỉ đến bao vây ngoài phủ, bảo rằng trước khi Thất công tử trở về, không ai được rời khỏi!”

Tin tức tiền tuyến đã truyền đến trong cung. Hành động của Hoàng đế cũng nằm trong dự liệu của nàng, nếu không nàng cũng không bảo Liễu Tuyết Dương đưa hài tử đi sớm. Đội trưởng biểu tình có chút không quá tin tưởng, thật sự là vị này càng tiên sinh dĩ vãng.
Nàng bình tĩnh nói: “Không sao, để cho bọn họ bao vây đi.”
zenszens.wordpress.com
Hôm nay còn chưa định tội, không có bất kỳ người nào dám xông vào phủ Trấn Quốc Hầu. Vị này khi đó mới hai mươi xuất đầu, cũng đã là vấn bắc căn cứ mọi người sùng bái đối.
Nàng nghiêng đầu sang chỗ khác, tiếp tục phân phó người bên dưới, cố ý dặn bọn họ mang Tưởng Thuần và Vương Lam ở chung một chỗ, trông coi nghiêm ngặt, nhờ đại phu chăm sóc.

Phải cố gắng để hài tử của Vương Lam ra đời. Thẳng đến mặt sau vấn bắc căn cứ dài đột nhiên tử vong, cao tầng giải tán, vị này kỳ nhân.
Không biết đời trước… nàng ấy có sinh hạ suôn sẻ không?”

Sở Du không nhớ. Đời trước, trong các Thiếu phu nhân Vệ phủ, trừ tin tức Tưởng Thuần tự tử quá mức chấn động, còn những người khác không hề có tin tức gì nhiều, đa phần đều nói Vệ Uẩn thay huynh trưởng viết thư phóng thê, sau đó bọn họ về nhà tái giá. Thần sắc của hắn như cũ chưa động một phần, thậm chí còn hắn lực chú ý còn hoàn toàn.
Sở Du vừa nhớ lại các tin tức đời trước, vừa phân phó đâu ra đấy. Dường như Diêu Giác không tin lời thị vệ, la hét ầm ĩ đòi đi ra ngoài.
zenszens.wordpress.com
Sở Du cũng không thèm để ý nàng ta, ngược lại mắt nhìn về phía Tạ Cửu.

“Ngũ Thiếu phu nhân có tính toán gì không?”

Giọng nói nàng ta bình tĩnh. Tạ Cửu là người thông mình, nàng ta lập tức nhìn thấu ý đồ của Sở Du, cau mày bảo: “Hôm nay hiển nhiên Vệ gia đã phạm tội lớn, cô còn tính ở lại?” Những người khác đối gạo hổn hển thực có thể lý giải,7 hào thuốc chích có thể cải tạo.
Lời vừa nói ra, Sở Du đã hiểu rõ lựa chọn của Tạ Cửu. Nàng lẳng lặng nhìn nàng ta một lát, hỏi lại: “Cô không có tình cảm gì với Ngũ công tử sao?”

Tạ Cửu ngẩn người, đợi nàng ta phản ứng lại thì chỉ có thể trầm mặc.

Một lát sau nàng ta mới khó khăn lên tiếng: “Nhưng ta vẫn phải tính toán tương lại cho mình, ta chỉ mới hai mươi bốn tuổi.” Gạo đem chính mình tân tân khổ khổ tránh thuốc chích kính dâng cấp một cái mới nhất cấp.
Nàng ta kiên định nhìn về phía Sở Du, dường như còn muốn nói điều gì. Sở Du gật đầu một cái, hoàn toàn không tỏ vẻ khinh bỉ hay mất kiên nhẫn, nàng bình đạm đáp: “Ừm.”

Sau khi nói xong, nàng xoay người lại, phân phó hạ nhân những điểm quan trọng cần chuẩn bị để tổ chức tang lễ, không nhìn Tạ Cửu lấy nửa phần.
zenszens.wordpress.com
Đối mặt với thái độ lạnh nhạt của Sở Du, trong khoảnh khắc Tạ Cửu cảm thấy bản thân mình cực kỳ khó coi, cực kỳ thảm hại. Gạo nhìn nhà mình lão đại vẻ mặt thực khủng bố phát hiện mẹ nó lão đại là nghiêm túc! Lão.
Nàng ta siết chặt nắm tay, bất chợt lên tiếng: “Cô ở lại sẽ hối hận!”

Sở Du dừng bước, quay đầu lại, giọng nói Tạ Cửu bình tĩnh vang lên: “Sở Du, cô còn nhỏ. Cô không biết một mình trải qua cả đời sẽ cô đơn sẽ đáng sợ cỡ nào đâu…”

“Ta không phải một mình.” Sở Du cắt ngang lời nàng ta, giọng nói trầm ổn, lạnh nhạt: “Ta còn có Vệ gia bên cạnh.” Mũ tính chất cùng âm dương dù giống nhau, nàng tiêu thất, chúng nó cũng nhất tịnh hội đi.
“Cô…”
zenszens.wordpress.com
“Cô đi đường Dương Quan của cô, ta đi cầu độc mộc của ta. Ta không khuyên cô, cô cũng chớ cản ta chứ?”

Sở Du nhíu mày: “Tạ Cửu, ta cho rằng cô là người thông minh.”

Tạ Cửu bị những lời nói này làm nghẹn họng. Sở Du nói không sai, chẳng qua lựa chọn của Sở Du khiến tất cả những lựa chọn của người khác trở nên hết sức khó chấp nhận. Thật lớn đèn treo dưới, so le không đồng đều mười cá nhân ngồi ở phòng khách trên ghế sa.
Tạ Cửu nhìn nàng đi xa, hít sâu một hơi rồi chọn xoay người bỏ đi.

Nếu đã muốn cách xa, đương nhiên không thể gây rắc rối cho Tạ gia. Khi Vệ Uẩn trở về, Hoàng đế chắc chắn sẽ ra lệnh thủ vệ cởi bỏ cấm chế. Nàng ta phải mau chóng thoát khỏi quan hệ với Vệ gia. Hoạn có trái tim bệnh mười hào hắn tối tăm, hắn đa nghi, nhưng hắn tin tưởng thoạt nhìn.
Tạ Cửu cảm giác suy nghĩ của bản thân vô cùng lý trí. Nàng ta cảm giác mình là một gia nữ lạnh lùng thông tuệ điển hình. Nhưng đến khi vào phòng, ngồi trên giường, không biết tại sao nàng ta lại đột nhiên nhớ tới dáng vẻ của phu quân.

Tạ Cửu cởi giày nằm dài trên giường, nơi đây không có ai, nàng ta chôn mặt vào chiếc áo ngủ bằng gấm, cuối cùng cũng khóc thành tiếng.

Các vị Thiếu phu nhân người thì khóc, người thì nháo. Sở Du để cho hạ nhân trông chừng bọn họ, còn mình bắt đầu chuẩn bị mở linh đường. Rõ ràng cảm giác được bị hôn, nhưng là hiện thực nói cho hắn: Này đặc sao hắn chính mình.
Người đã chết cũng phải có nơi để về, huống chi là Vệ gia.
zenszens.wordpress.com
Nghe nói đời trước Vệ gia quá mức huyên náo, thậm chí đến nỗi người đã khuất chưa có linh đường mà đã vội vàng hạ táng. Đến cả bia mộ cũng là do sau này Vệ Uẩn làm lại. Mà càng đáng sợ là, kia nhất sát yên tĩnh sau chính là thủy nhập nồi chảo, toàn bộ chiếu.
Hôm nay đã có nàng ở đây, không thể để Vệ gia giống như đời trước được. Anh hùng một đời, không thể ngay cả linh đường tế bái cũng không có.

Đời trước nàng đã tổ chức tang lễ cho mẫu thân mình, cũng từng tổ chức tang lễ cho mẫu thân Cố Sở Sinh nên xem như khá thành thục.

Sau khi quen tay quen chân chuẩn bị xong các thứ cần mua, nàng bàn bạc xong nơi bài biện linh đường thì trời cũng đã tối. Đám người huyên náo thanh vô cùng sôi trào, giờ khắc này thời gian tựa hồ cũng bị vô hạn.
Lúc này nàng mới nhớ tới Tưởng Thuần. Sở Du suy nghĩ một chút, quyết định đến thăm Tưởng Thuần một chút.
zenszens.wordpress.com
Buổi chiều Tưởng Thuần đã tỉnh, vừa tỉnh lại nàng ấy đã muốn tự sát. Chẳng qua Sở Du đã sớm cho người trông chừng nên kịp thời đoạt kiếm, bảo vệ được mạng sống của nàng ấy. An Lăng Dương chưa từng gặp qua Việt Trường Hi vẻ mặt như thế, mưa gió dục đến lãnh.
Sau khi tự sát bất thành, Tưởng Thuần không nói năng gì, cũng chẳng ăn cơm, cứ tựa người bên cửa sổ, không động đậy, không nói năng gì.

Lúc Sở Du đến thì nàng nhìn thấy một con người với ánh mắt đã chết, ngơ ngác nhìn bầu trời ngoài cửa. Nàng cuối cùng vẫn im lặng đứng ở tại chỗ nhìn theo Trường Hi rời đi, đợi đến chính nàng.
Nha hoàn bên cạnh thấy Sở Du liền muốn bẩm báo. Nhưng Sở Du khoát tay một cái, bọn họ thức thời lui xuống. Sở Du bước tới bên người Tưởng Thuần, sau khi ngồi xuống mới kéo chăn cho nàng ấy.

“Đêm xuống lạnh lẽo, phải chăm sóc mình thật tốt, kẻo cảm lạnh.”

Tưởng Thuần không để ý đến nàng, giống như không có nàng ở đây.
zenszens.wordpress.com
Sở Du tựa người bên kia giường, nhìn ánh trăng sáng ngoài cửa số đối diện.

“Thật ra ngày ta gả đến đây, ta chưa từng biết mặt A Quân thế nào.”

Nghe thấy thế, rốt ruộc Tưởng Thuần cũng có động tĩnh.
zenszens.wordpress.com
Nàng ấy từ từ xoay đầu lại, nhìn Sở Du tựa ở bên kia giường, vẻ mặt dịu dàng, giống như nhớ lại cái gì đó: “Ta chỉ nghe tiếng chàng lắp bắp gọi ta một tiếng Sở cô nương. Trong lòng ta nghĩ, con người này sao lại thật thà đến thế, đã thành hôn rồi mà còn gọi ta là Sở cô nương.” Duy nhất làm người ta an ủi chuyện tình đại khái là truyền thông đều không có vỗ tới nàng.
Tưởng Thuần rũ mắt, rõ ràng đang nghe nàng nói.

Sở Du cũng không nhìn nàng, tiếp tục nói: “Ngày đó thành thân, chàng phải xuất chinh. Ta muốn xem mặt chàng ấy như thế nào, vì vậy đã đuổi theo tới nơi. Ngày ấy chàng đã hứa với ta, nhất định sẽ trở về.” Điện ảnh thực khủng bố, nhưng là hai người toàn bộ hành trình là mặt không chút thay đổi.
“Cô…” Tưởng Thuần rốt cục cũng mở miệng: “Đừng quá đau lòng.”

“Ta không có đau lòng.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du cười cười: “Chàng sẽ không muốn thấy ta đau lòng, cho nên, ta không muốn cố nhân đau buồn.” Mãn đầu óc đều là trong rừng cây kia vài lần kịch liệt xâm nhập cùng va chạm cùng với.
Tưởng Thuần không nói, dường như nàng đã hiểu ý Sở Du.

“Ta và cô không giống nhau.”

Giọng nói nàng ấy yếu ớt: “Từ khi sỉnh ra đến này, trước khi gặp Nhị lang, ta chưa từng vui vẻ. Thậm chí lúc gả cho chàng, trong lòng ta cứ thấp thỏm, ta sợ chàng không thích ta, sợ chàng khi dễ ta.”
zenszens.wordpress.com
“Nhưng chàng không có.” Bởi vì dòng nước đổ bê tông tựa hồ ở gặp được nào đó trở ngại, buộc vòng quanh một cái.
Giọng nói Tưởng Thuần khàn khàn: “Ngày thành hôn, ta bị đau chân. Ta nghĩ chắc chắn chàng sẽ tức giận trách ta làm xấu mặt, cho nên ta gắng gượng bước từng bước về phía trước. Ta cho rằng phải nhịn đau bước một mình hết nguyên con đường, nhưng kết quả vẫn bị chàng phát hiện.”

“Chàng ngồi xổm xuống.” Tưởng Thuần cười, trong mắt chất chứa kỷ niệm: “Chàng cõng ta đi hết con đường. Lúc chúng ta vào động phòng, chàng lấy rượu thuốc xoa chân cho ta. Cho tới bây giờ chưa có ai đối xử với ta tốt như vậy.”

Ánh mắt nàng dời lên người Sở Du: “Không khác gì trân bảo.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du không lên tiếng, miêu tả càng tốt đẹp, thực tế càng phũ phàng, khiến người ta đau đến khó lòng chịu nổi. Phàm là có người thứ hai ở, sẽ cảm thấy người này động tác quả thực chính là biến thái.
“Nếu như cả đời chưa từng gặp, vậy ta cũng đành chấp nhận.” Tưởng Thuần run run nhắm mắt lại: “Nhưng ta đã gặp người quá tốt như chàng, làm thế nào ta có thể bước tiếp một mình được đây?”

“Đau lắm…” Cho nên nói, làm nữ hài tử thật sự không thể như vậy thô tục, nếu không luôn có người tự.
Nước mắt Tưởng Thuần rơi xuống: “Một mình bước trên đường, đau lắm.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du nghe thế cũng không nhịn được, giang tay ra ôm lấy Tưởng Thuần.

Nàng kiềm nén lệ nóng, cố gắng nhìn về phía trước.

“Không sao cả.” Giọng nói nàng khàn khàn: “Tưởng Thuần, có ta ở đây. Trên con đường này, có ta, có phu nhân, còn có con của cô. Cô không hề một mình.”
zenszens.wordpress.com
“Từ khi cô gả vào Vệ gia, cô đã không còn một mình nữa rồi.”

“Sau này ai dám khi dễ cô, ta sẽ đánh hắn thay cô. Cô bị bệnh, ta sẽ chăm sóc cô. Cô không có chỗ để đi, ta sẽ làm bạn với cô. Tưởng Thuần…” Sở Du ôm chặt nàng: “Người sống trên đời không phải chỉ có tình yêu.”
zenszens.wordpress.com
“Cô đã không còn là tiểu cô nương hai bàn tay trắng, chỉ có thế nắm chặt lấy Nhị công tử năm ấy.” Ngạc nhiên: Lần đầu tiên như vậy thống hận lão đại nói được thì làm được! Mẹ nó thấy.
“Cô còn có con, còn có Vệ phủ. Cô có gia đình.”

Nghe những lời này, rốt cuộc Tưởng Thuần không còn cách nào kiềm nén được nữa, nỗi thống khổ đè ép bất chợt bộc phát.
zenszens.wordpress.com
Nàng gào khóc. Song hỷ: Của ta cái thứ nhất phản ứng là — lão đại trước kia cấp đi ra ngoài phần tử tiền, rốt.
“Nhưng ta muốn chàng, ta muốn chàng thôi!”

“Ta biết.”
zenszens.wordpress.com
“Tại sao lại là chàng? Tại sao những kẻ táng tận thiên lương lại sống tốt, còn chàng phải ra đi? Chàng còn rất trẻ, con của chúng ta cũng chỉ mới năm tuổi, sao lại tới lượt chàng chứ?”

“Ta biết.” Giao ra đổi mới không giết: Thật sự thấy lão đại kết hôn này trong nháy mắt, ta là thật sự oa.
“Tại sao…” Tưởng Thuần vùi vào ngực nàng, khóc đến khàn cả giọng, chất vấn từng tiếng một.
zenszens.wordpress.com
Tại sao ông trời bất công đến vậy.

Tại sao thế gian bạc bẽo nhường này. Mặc đột nhiên mặc: Vừa thấy chính là cẩu tử loạn cắn người, đừng nói lung tung nói được.
Tại sao anh hùng vùi xương không ai hỏi, chừa lại sói chuột mặc cẩm y?

Sở Du không có cách nào trả lời những câu hỏi này, nàng chỉ có thể ôm lấy Tưởng Thuần, nước mắt thấm ướt y phục, nàng từ từ nhắm mắt lại. Sở Du muốn dùng thân nhiệt của mình sưởi ấm phần nào cho Tưởng Thuần.
zenszens.wordpress.com
Cho dù chỉ là ấm áp thoáng qua, nhưng nàng vẫn muốn lấy thân làm đuốc, chiếu xuống thế gian.

5 12 votes
Article Rating
guest
440 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
hanayuki1010
hanayuki1010
28 Ngày Cách đây

Đoạn này khá đau xót, khó mà nói hết đc suy nghĩ của bản thân. Mất đi người thường mà còn phải gặng gượng sống tiếp, tội cho Tưởng Thuần.

Xin phép sửa lỗi chính tả nha Zens,

Từ khi sỉnh ra đến này, trước khi gặp Nhị lang, ta chưa từng vui vẻ. Thậm chí lúc gả cho chàng, trong lòng ta cứ thấp thỏm, ta sợ chàng không thích ta, sợ
chàng khi dễ ta.” => Từ khi sinh ra đến nay,…

Hồng Nhung 32
Hồng Nhung 32
28 Ngày Cách đây

Đau lòng quá! Người ra đi thì đã ra đi , chỉ có người ở lại nếm trải nỗi đau tột cùng.

可以叫我安安
可以叫我安安
28 Ngày Cách đây

Đau lòng quá đi thôi , chưa gì đã thấy tương lai mịt mù phía trước rồi

Phạm Hồng Thu
Phạm Hồng Thu
28 Ngày Cách đây

phải sống tiếp vì con trẻ chứ Tưởng Thuần. đời cô còn dài lắm, cô chết rồi ai sẽ lo lắng cho con trai của cô đây

Lehonglien
Lehonglien
28 Ngày Cách đây

Người ở lại lúc nào cũng đau đớn, Tưởng Thuần thật yêu chồng, còn vị Tạ Cửu kia thi thể chồng chưa về tới nhà đã tìm cách bỏ đi rồi, đáng khinh

Thúy Hiền
Thúy Hiền
28 Ngày Cách đây

Đọc chương này tội quá, Nhị thiếu ra đi để lại Tưởng Thuần đáng thương, không biết lần này có tự sát không nhưng tội quá, còn con nữa

Zynny
Zynny
28 Ngày Cách đây

Đọc mấy chương này thực sự không biết cmt gì, cảm xúc quá hỗn loạn, chỉ khóc theo nv trong truyện, kiếp này đã lý giải rất nhiều vấn đề của kiếp trước, tại sao TT lại quyết tuyệt tự sát khi nghe tin phu quân cô ấy mất? Anh hùng vùi xương không ai hỏi, chừa lại sói chuột mặc cẩm y :((((

Tuyết Ninh
Tuyết Ninh
28 Ngày Cách đây

Đọc xong mà xót xa làm sao. Tương lai phía trước còn dài hãy cố gắng sống vì con nhé Tưởng Thuần

Stephanie Ly
Stephanie Ly
28 Ngày Cách đây

Đọc mấy chương này khóc hết nước mắt. Chắc ở kiếp này Tưởng Thuần sẽ không lựa chọn tự tử nữa mà ở lại để gánh vác Vệ gia cùng với Sở Du.

Yến Hoàng
Yến Hoàng
28 Ngày Cách đây

Đọc đến chương này mình đã khóc. Quá đau buồn.

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
440
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x