Hoàng Thượng phế Hậu chưa – Chương 26

Chương 26

Hai trái tim hòa làm một

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

***

Mùa hoa lê nở rộ, nghe nói Tịch Phong Hà yêu loài hoa này nhất.

Mấy ngày trước Cố Chung Việt sai hoa tượng chuyển mấy bồn lê tới cung Phượng Nghi. Mấy chục người tấp nập bưng chậu qua Minh Trâm Lâu, thái giám hầu hạ Hoàng Thượng đứng bên chỉ huy: “Đi đứng cẩn thận, đừng để rơi. Trước khi Hoàng Hậu nương nương chuyển vào tuyệt đối không được xảy ra sơ sót. Nếu không Hoàng Thượng trách tội, các ngươi có mười cái mạng cũng không đền nổi.”

Lý Thượng Tông đứng bên cửa hồi lâu, thấy bọn họ người đến kẻ đi. Tính ra nàng ta đã tiến cung được một tháng, ngoại trừ ngày sắc phong thoáng thấy từ xa, Cố Chung Việt chưa hề tới Minh Trâm Lâu.

Mc dù nàng ta btmãn, nhưng nàngta vn ttin C ChungVit s thíchnàng ta. Chngqua nàng ta°thiếu cơ hi,nếu C ChungVit hiu rõnàng ta ri,īda vào tàihoa và nhanÏsc ca nàngta, sao cóíth thua kémTch Phong Hàch biết thùng)rng kêu to.

Ngàyũy NgĺHoa Viên, nàngúta nhìn thyúlin ca CChung Vit điqua, lng lngđđng bên veníđưng ch. Hnva li gn,}nàng ta cúingưi thnh an,ĭdu dàng hô:Thn thiếp tham¸kiến Hoàng Thưng.”

C Chung Vit}không liếc nàngïta ly mtln, kêu “Bìnhóthân ri vivàng… ti đinQuy Ng.

o tưngăla mình diļngưi Lý ThưngTông thêu dtãby lâu tanbiến thành mâykhói. Đng nói,trái tim, ngay)c ánh mtõC Chung Vitcũng không cóúbóng dáng nàngãta.

Liêm Phương, báovi Tôn côngcông trong sânMinh Trâm LâuÏcó my bn]lê rt đp,đhn ta cóth bưng ticung Phưng Nghigóp vui. Nhtđnh Hoàng Hu)nương nương shài lòng.” Vtm đin, LýThưng Tông saiàth n camình. Liêm Phươngngoan ngoãn làmtheo.

Lý Thưng Tôngnhìn my khómlê ngoài cas, lòng thmíkhinh mit: Hoa,lê trng trongthun khiết, saosánh bng muđơn dim lɪta hương, chènĩép muôn hoakhoe sc thm.Ngươi đã thíchhoa lê, vyđta tng choïngươi, sau này)ngươi nhìn thyİnó cũng đngíquên k đãtng cho ngươilà ai.

Liêm Phương,îbưng my bnmu đơn vđây. Nht đnhõphi chn bn¸đp nht, bàytrưc đin chota.”

“Tuân mnh.”ļ

Sau bao ln²C Chung VitĬnăn n :ôi, Tch PhongHà phát hinɨdo gn đâyèhn yên tĩnh(l thưng. Lúc[trưc ngày nào,cũng dùng bavi nàng, ănxong còn khôngchu đi. Myđngày nay liîít khi ghéđthăm, cũng khôngđ cp tiľvic liîđin Quy Ng.Chng l hnúchán nàng nhanh:vy sao? Hayɩhn có tìnhmi? Là NhimTip dư đúngkhông? Tch PhongıHà hoài nghi,ɪnghĩ ti NhimTip Dư mmmi ti tnâxương, nàng cóhơi lo lng.

Nhưngmi ln CChung Vit ti°đây đu lngđtránh, trêu chcĨTch Phong Hàti mc haiũtai nàng đăbng. Nàng cũngkhông thy hnĬti Minh Trâmlâu bao gi.

Nghĩímãi không ra,Tch Phong Hàsai Chu Khinhtìm Lan Sùngàhi thăm hành²tung C Chung¸Vit. Chu Khinhđiu tra xong,quay tr vúp úp mm vi nàng,îth tht HoàngÍThưng mt lòngyêu nàng, nàngİc vic yêntâm.

Tch Phong Hàhi, Chu Khinhïné tránh, nht²quyết không khai,còn không choĪnàng ti MinhTrâm Lâu. Còn:lâu Tch PhongHà mi tiíđó, nàng lng(lng ra thmC Chung Vitímy câu.

. .ĭ.

C Chung Vitít mình trôngĩcoi vưn hoa.Thy hoa tưngòđã sa sangkhóm lê xongưri, hn saièngưi chun bđi bng hiu.

LanĭSùng, ti ThưngãPhc Cc hiïxem xiêm yľđã xong chưa.Ti nay nhmang ti đây.”ɨNhìn ba chăĐin Phưng Nghito rõ ràng,C Chung VitÎn n cưihài lòng.

“D.” LanSùng thy TônìDoanh đang honght nhìn bnghiu to đùng,ílu bu thanıth: “Ngưi đãfcó thái giám(ri, sao vncòn sai vtăthn như tháigiám thế?”

“Hm?”[C Chung Vitkhó hiu nhìnhn ta.

Thuc hîđi ngay đâyĬ.” Lan Sùngba bưc thànhhai chy biến.

“HoàngThưng? Thn thiếptham kiến Hoàng}Thưng.” Ging nóiíphía sau vangɩlên, C ChungÍVit quay đu,ïbình thn nhìníđôi mt đangngp tràn hânīhoan.

“Hoàng Thưng, đây¸là Nhim TipĪdư Minh TrâmLâu. Ngưi cómang my bnếlê ti đinơPhưng Nghi đy).” Tôn Doanhđng cnh nhcũnh.

Lúc này CiChung Vit minh ra trongHoàng cung cònăcó mt Tipĩdư. Hn lchIs cưi đáp:“Tiu n nhiĮca Lý đi(nhân tên ThưngTông đúng không?óMy ngày naytrm bn rn,không rnh tiâthăm ngươi, mongái phi thli.”

Nhc tiîhai cháiphi, daĩđu C Chung²Vit ny tưngtưng. Hn chtd nhìn xungquanh, xác đnhìTch Phong Hàľkhông đâyİmi th phàonh nhõm.

Nhim Tipdư cúi đu,³n n cưi{xu h, duýdàng đáp: “HoàngéThưng khách khíɨquá. Thn thiếp°là ngưi caHoàng Thưng, saodám trách tiêngưi. Hoàng Thưngnh chú ýthân th, đngđ bn thânĩb mt.”

CàChung Vit qualoa đáp “í, chăm chúnhìn bng hiuĩđin Phưng Nghi.

“HoàngThưng thích câylê trong cungthn thiếp không?” Nhim Tipèdư du dàng²nhìn hn.

.” Ánhmt C ChungVit vn dánĩcht vào bngɪhiu.

“Hoàng Hu nươngínương sp chuynĩti đây ?”ɪNhim tip dưũli hi.

“Ừ. Tuy điện Quy Ngữ gần điện Hoành Khánh, nhưng dù sao cũng là tẩm cung của Thái Tử. Hà Nhi là Hoàng Hậu, ở điện Phượng Nghi mới đúng. Hơn nữa…” Cố Chung Việt mỉm cười, ánh mắt chan chứa tình yêu, “Trẫm còn chuẩn bị một món quà bí mật cho nàng ấy.”

Cố Chung Việt cọ lỗ tai Tịch Phong Hà, khàn giọng: “Lần đó không tính. Ta muốn cùng nàng làm nghi lễ chính thức, vui vẻ động phòng.”

“Thế thì… thần thiếp xin cáo lui trước. Chúc Hoàng Thượng và tỷ tỷ bên nhau trọn đời, trăm năm hạnh phúc.” Nhiễm Tiệp dư buồn bã.

“Tiểu thư! Người ngẫm lại mà xem. Từ trước tới giờ người đã nhìn thấy gã thái giám đó chưa?”

“Ừ, lui xuống đi.” Ngẫm nghĩ một lúc, Cố Chung Việt nói thêm: “Bao giờ rảnh trẫm tới tìm ngươi.”

Đã nói đến nước này, rốt cuộc Tịch Phong Hà không thể từ chối, “Chu Khinh, thay xiêm y cho ta.”

Tịch Phong Hà vờ như không nghe thấy, càng chạy càng nhanh. Vừa rồi có gã thái giám tới điện Quy Ngữ nói Cố Chung Việt hẹn nàng tới điện Phượng Nghi. Lúc ấy Tịch Phong Hà còn tưởng hắn giấu giếm gì đó, nào ngờ vừa tới bắt gặp Cố Chung Việt mỉm cười dịu dàng nói chuyện với Nhiễm Tiệp dư.

Chút ánh sáng cuối cùng trong mắt Nhiễm Tiệp dư dập tắt. Nàng ta nhìn con đường trải đá cuội phía xa xa, thấy bóng người vội vã rời đi, nở nụ cười khinh miệt.

“Ừ. Tuy điện Quy Ngữ gần điện Hoành Khánh, nhưng dù sao cũng là tẩm cung của Thái Tử. Hà Nhi là Hoàng Hậu, ở điện Phượng Nghi mới đúng. Hơn nữa…” Cố Chung Việt mỉm cười, ánh mắt chan chứa tình yêu, “Trẫm còn chuẩn bị một món quà bí mật cho nàng ấy.”

“Vậy nên chàng mới phái người tới chỗ ta?” Tịch Phong Hà hỏi.

. . .

“Không có gì, ta nhìn nhầm. Vì sao chàng làm mấy cái này? Chúng ta thành thân rồi mà.”

“Hoàng Hậu nương nương, người đợi nô tỳ với.” Chu Khinh hoảng hốt.

Ánh nến lay lắt chiếu khung cảnh trên giường, phù dung nở rộ, mồ hôi quấn quýt. Hai trái tim hòa làm một.

Tịch Phong Hà vờ như không nghe thấy, càng chạy càng nhanh. Vừa rồi có gã thái giám tới điện Quy Ngữ nói Cố Chung Việt hẹn nàng tới điện Phượng Nghi. Lúc ấy Tịch Phong Hà còn tưởng hắn giấu giếm gì đó, nào ngờ vừa tới bắt gặp Cố Chung Việt mỉm cười dịu dàng nói chuyện với Nhiễm Tiệp dư.

Nhớ tới đêm thành hôn thức trắng đêm chơi cờ, cả hai phì cười.

Tịch Phong Hà tưởng hắn trêu, đang muốn mắng hắn, nhưng đôi mắt Cố Chung Việt chan chứa tình yêu.

Toàn thân Tịch Phong Hà lạnh lẽo, nàng không nghe thấy tiếng la của Chu Khinh ở phía sau. Hiện tại nàng chỉ muốn đánh Cố Chung Việt một trận ra trò, dần hắn thành bã, để hắn mãi mãi không nhìn được Nhiễm Tiệp dư. Nhưng bây giờ nàng không muốn gặp mặt Cố Chung Việt.

“Thế thì… thần thiếp xin cáo lui trước. Chúc Hoàng Thượng và tỷ tỷ bên nhau trọn đời, trăm năm hạnh phúc.” Nhiễm Tiệp dư buồn bã.

Tịch Phong Hà còn đang ngẫm nghĩ nên dạy dỗ Cố Chung Việt như thế nào, Chu Khinh đã kịp túm nàng lại.

“Hoàng Hậu nương nương, người bình tĩnh lại đã. Mọi chuyện không như người nghĩ đâu ạ.”

Chu Khinh thấy nàng dừng lại, nói tiếp: “Ngày thường nếu Hoàng Thượng có việc thường sai Lan Sùng và Tôn Doanh tới nhắn, người chưa bao giờ vời thái giám khác. Vừa rồi nô tỳ còn lấy làm lạ, nhưng giờ xem ra có người cố ý lợi dụng sơ hở.”

“Ngươi đừng nói nữa, ta muốn hồi cung.” Cơn giận lấp kín hai mắt Tịch Phong Hà.

“Ngươi đừng nói nữa, ta muốn hồi cung.” Cơn giận lấp kín hai mắt Tịch Phong Hà.

Mắt thấy điện Phượng Nghi sắp xong xuôi, Cố Chung Việt đang định đi tìm Tịch Phong Hà, ai dè vừa quay đầu đã thấy Tịch Phong Hà tới. Hắn chột dạ vì bị vạch trần, ấp úng: “Hà Nhi nghe ta giải thích đã…”

“Tiểu thư! Người ngẫm lại mà xem. Từ trước tới giờ người đã nhìn thấy gã thái giám đó chưa?”

“Hà Nhi.” Cố Chung Việt ôm Tịch Phong Hà vào lòng, “Ta muốn tạo bất ngờ cho nàng.”

“Chàng…” Tịch Phong Hà hoảng hốt không nói nên câu.

Tịch Phong Hà suy nghĩ, hình như đúng là chưa gặp bao giờ.

Chu Khinh thấy nàng dừng lại, nói tiếp: “Ngày thường nếu Hoàng Thượng có việc thường sai Lan Sùng và Tôn Doanh tới nhắn, người chưa bao giờ vời thái giám khác. Vừa rồi nô tỳ còn lấy làm lạ, nhưng giờ xem ra có người cố ý lợi dụng sơ hở.”

Chút ánh sáng cuối cùng trong mắt Nhiễm Tiệp dư dập tắt. Nàng ta nhìn con đường trải đá cuội phía xa xa, thấy bóng người vội vã rời đi, nở nụ cười khinh miệt.

Nhiễm Tiệp dư? Trong đầu Tịch Phong Hà bật thốt ra cái tên này. Ngày thường nhìn Nhiễm Tiệp dư nhút nhát khúm núm, ngoan ngoãn dịu dàng, thế mà cũng làm mấy chuyện nhàm chán?

“Ừ, lui xuống đi.” Ngẫm nghĩ một lúc, Cố Chung Việt nói thêm: “Bao giờ rảnh trẫm tới tìm ngươi.”

Tịch Phong Hà tức giận vì bị chơi xỏ. Chu Khinh khuyên nàng quay về tìm Cố Chung Việt, lỡ đâu hiểu lầm Hoàng Thượng, vậy sẽ khiến Hoàng Thượng tổn thương.

Suy tư mãi, Tịch Phong Hà quyết định quay trở về.

Suy tư mãi, Tịch Phong Hà quyết định quay trở về.

Nhiễm Tiệp dư? Trong đầu Tịch Phong Hà bật thốt ra cái tên này. Ngày thường nhìn Nhiễm Tiệp dư nhút nhát khúm núm, ngoan ngoãn dịu dàng, thế mà cũng làm mấy chuyện nhàm chán?

Mắt thấy điện Phượng Nghi sắp xong xuôi, Cố Chung Việt đang định đi tìm Tịch Phong Hà, ai dè vừa quay đầu đã thấy Tịch Phong Hà tới. Hắn chột dạ vì bị vạch trần, ấp úng: “Hà Nhi nghe ta giải thích đã…”

Tịch Phong Hà nổi giận đùng đùng, hất văng Tôn Doanh đang định ngăn cản. Nhưng vừa xông vào tiền điện, nàng ngỡ ngàng. Đập vào mắt là màu đỏ diễm lệ, trên tường, đầu giường sơn chữ “Hỉ” vàng chói. Đệm chăn rải đầy đậu phộng, táo đỏ và hạt sen. Ánh nến sáng chưng lan tỏa bầu không khí vui mừng.

Tịch Phong Hà còn đang ngẫm nghĩ nên dạy dỗ Cố Chung Việt như thế nào, Chu Khinh đã kịp túm nàng lại.

“Chàng…” Tịch Phong Hà hoảng hốt không nói nên câu.

Đúng lúc này Lan Sùng quay trở về, hai tay cung kính bưng giá y đỏ thẫm. Giá y cực kỳ giống y phục ngày nàng thành thân với Cố Chung Việt, nhưng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ kỹ càng hơn rất nhiều. Thấy Tịch Phong Hà tới đây, Lan Sùng theo bản năng quay trở ra.

Cố Chung Việt không hiểu. Ai cơ? Hắn định đích thân tới mà.

“Đi vào!” Tịch Phong Hà quát: “Chàng định làm gì?”

Tịch Phong Hà suy nghĩ, hình như đúng là chưa gặp bao giờ.

Lan Sùng nhìn Cố Chung Việt. Cố Chung Việt bảo hắn đặt xiêm y xuống, lui ra trước. Lan Sùng cẩn thận buông xiêm y, chạy té khói.

“Hà Nhi.” Cố Chung Việt ôm Tịch Phong Hà vào lòng, “Ta muốn tạo bất ngờ cho nàng.”

Tịch Phong Hà tức giận vì bị chơi xỏ. Chu Khinh khuyên nàng quay về tìm Cố Chung Việt, lỡ đâu hiểu lầm Hoàng Thượng, vậy sẽ khiến Hoàng Thượng tổn thương.

“Vậy nên chàng mới phái người tới chỗ ta?” Tịch Phong Hà hỏi.

Đúng lúc này Lan Sùng quay trở về, hai tay cung kính bưng giá y đỏ thẫm. Giá y cực kỳ giống y phục ngày nàng thành thân với Cố Chung Việt, nhưng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ kỹ càng hơn rất nhiều. Thấy Tịch Phong Hà tới đây, Lan Sùng theo bản năng quay trở ra.

Cố Chung Việt không hiểu. Ai cơ? Hắn định đích thân tới mà.

Tịch Phong Hà thấy vậy, trong lòng đã có đáp án. Cố Chung Việt không biết, nàng không nhất thiết phải nói cho hắn.

“Không có gì, ta nhìn nhầm. Vì sao chàng làm mấy cái này? Chúng ta thành thân rồi mà.”

Nhớ tới đêm thành hôn thức trắng đêm chơi cờ, cả hai phì cười.

Lan Sùng nhìn Cố Chung Việt. Cố Chung Việt bảo hắn đặt xiêm y xuống, lui ra trước. Lan Sùng cẩn thận buông xiêm y, chạy té khói.

Cố Chung Việt cọ lỗ tai Tịch Phong Hà, khàn giọng: “Lần đó không tính. Ta muốn cùng nàng làm nghi lễ chính thức, vui vẻ động phòng.”

Tịch Phong Hà nổi giận đùng đùng, hất văng Tôn Doanh đang định ngăn cản. Nhưng vừa xông vào tiền điện, nàng ngỡ ngàng. Đập vào mắt là màu đỏ diễm lệ, trên tường, đầu giường sơn chữ “Hỉ” vàng chói. Đệm chăn rải đầy đậu phộng, táo đỏ và hạt sen. Ánh nến sáng chưng lan tỏa bầu không khí vui mừng.

Tịch Phong Hà tưởng hắn trêu, đang muốn mắng hắn, nhưng đôi mắt Cố Chung Việt chan chứa tình yêu.

Toàn thân Tịch Phong Hà lạnh lẽo, nàng không nghe thấy tiếng la của Chu Khinh ở phía sau. Hiện tại nàng chỉ muốn đánh Cố Chung Việt một trận ra trò, dần hắn thành bã, để hắn mãi mãi không nhìn được Nhiễm Tiệp dư. Nhưng bây giờ nàng không muốn gặp mặt Cố Chung Việt.

“Hoàng Hậu nương nương, người bình tĩnh lại đã. Mọi chuyện không như người nghĩ đâu ạ.”

“Hà Nhi hoàn thành với ta nhé?”

Đã nói đến nước này, rốt cuộc Tịch Phong Hà không thể từ chối, “Chu Khinh, thay xiêm y cho ta.”

Khăn trùm đỏ lả lướt đong đưa, đầu đội mũ ngọc cài trâm, ngọc bội va vào nhau kêu leng keng [1].

“Hôm nay… Hà Nhi đẹp quá.”

“Sao? Ý là trước kia ta không đẹp đúng không?” Hai mắt Tịch Phong Hà lấp lánh ánh nước.

Cố Chung Việt lại gần ngửi hương thơm man mát trên người nàng, không hề che giấu dục vọng, “Lúc nào nàng cũng đẹp, chẳng qua hôm nay đẹp nhất, đẹp tới mức ta đây ngứa ngáy. Hà Nhi cho ta nhé?”

Tịch Phong Hà không đáp, xem như ngầm đồng ý.

Ánh nến lay lắt chiếu khung cảnh trên giường, phù dung nở rộ, mồ hôi quấn quýt. Hai trái tim hòa làm một.

___________

[1] Nguyên câu: Hồng thường hà bí bộ diêu quan, điền anh luy luy bội san san. Ý chỉ vẻ đẹp của vũ công khi múa khúc Nghê Thường Vũ Y.

Trong các vũ khúc của cung phi mỹ nữ ngày xưa thường nói đến Nghê Thường Vũ Y Khúc. Nghê Thường Vũ Y Khúc là một sáng tác của vua Đường Huyền Tông tức là Đường Minh Hoàng. Đường Minh Hoàng tên thật là Lý Long Cơ là một ông vua yêu mến nghệ thuật, say mê âm nhạc, sắc đẹp và gió trăng lại có tâm hồn thi phú.

Vào giữa đêm trăng mùa thu, nhằm ngày sinh nhật của Đường Minh Hoàng, nhà vua ngồi ngắm trăng vàng vằng vặc treo giữa đỉnh trời liền có ước mơ được lên thăm cung Quảng, nơi mà các tao nhâm mặc khách thường ca tụng có chị Hằng kiều diễm với những tiên nga khác. Lúc bấy giờ có một tiên ông tên là La Công Viễn, biết được ý muốn của Đường Minh Hoàng đến xin đưa vua lên cung Quảng xem chơi. La Công Viễn cầm sợi dây lụa bạch vứt thẳng lên trời biến thành chiếc cầu vồng bắc từ hạ giới đến cung Quảng hàn. Đường Minh Hoàng vừa bước chân lên tức thì thấy mình như đang bay bổng lên không trung, rồi giải lụa biến thành một giải hành lang, hai bên có đoàn tiên nữ xiêm y lả lướt uyển chuyển múa hát đón chào vị khách hào hoa. Đường Minh Hoàng bước theo dãy hành lang thì đến một lâu đài tráng lệ, hoa thơm cỏ lạ đủ màu. Trước lâu đài có tấm bảng đề Quảng Hàn Thanh Hư Chi Phủ lúc đó Đường Minh Hoàng mới biết đó là cung Quảng nơi chị Hằng ở. Từ trong cung một đoàn tiên nữ tay cầm hoa, tay cầm quạt ra đón chào, Đường Minh Hoàng theo gót đi vào nơi cung điện, Hằng Nga cùng đoàn tiên nữ đến đón chào mời Đường Minh Hoàng nhập tiệc. Tiếng sáo, tiếng đàn tưng bừng nổi lên khúc nhạc vui tươi cùng với từng đoàn tiên nữ trong xiêm y lã lướt đủ màu. Đường Minh Hoàng vốn đã yêu nghệ thuật thì làm sao không rạo rực trước những điệu múa ly kỳ mà trong nhân gian chưa từng có. Đường Minh Hoàng liền hỏi Hằng Nga đó là điệu khúc gì? Hằng Nga tâu đó là Nghê Thường Vũ Khúc trên cung Quảng.  Đường Minh Hoàng càng nhìn càng say đắm, Nghê Thường Vũ Khúc uyển chuyển trong ánh sáng huyền mờ, tiếng nhạc du dương réo rắt hoà lẫn với điệu múa như một bản trường ca bất tận, nếu trong vũ trụ những hình bóng thiên nhiên trong những tiếng động êm ả nhất những cái gì gợi vào tâm hồn say mê nhất đều được cấu tạo qua Vũ Khúc Nghê Thường!

 Sau khi viếng chơi cung Quảng, thưởng thức Vũ Khúc Nghê Thường, Đường Minh Hoàng trở về hạ giới liền truyền may các kiểu xiêm y đúng như các tiên nữ trên cung Quảng và Đường Minh Hoàng đích thân dạy đám cung nữ múa Khúc Nghê Thường. Cuối năm đó, quan Tiết Độ Sứ cai trị xứ Tây Lương mang về triều tiến dâng một đoàn vũ nữ với điệu múa Bà-la-môn. Vua thấy điệu múa có nhiều chỗ giống Nghê Thường Vũ Khúc, liền chỉnh đốn hai bài hát và hai điệu làm thành Nghê Thường Vũ Y Khúc. Cứ mỗi đêm trăng rằm tháng tám, giữa mùa Thu, Đường Minh Hoàng cho đốt đèn màu rồi cùng với Dương Quí Phi uống rượu và ngắm đoàn vũ nữ múa Khúc Nghê Thường Vũ Y dưới ánh trăng thu.

 Các vua chúa về sau thấy Khúc Nghê Thường Vũ Y của Đường Minh Hoàng rất say mê, hấp dẫn nên cũng bắt chước dùng làm vũ khúc trong những buổi yến tiệc ở chốn cung vi. Dần dần các quan địa phương cũng phổ biến đem Khúc Nghê Thường Vũ Y về phủ của mình. Rồi cứ mỗi khi rằm tháng tám giữa mùa thu, vào tiết Trung Thu, họ kêu cung nữ đốt đèn màu và múa Khúc Nghê Thường Vũ Y từ đó Tết Trung Thu lan rộng khắp nơi trong nhân gian.

Trở lại Đường Minh Hoàng, sau khi chế ra Khúc Nghê Thường Vũ Y, nhà vua đam mê múa hát hưởng lạc cùng người đẹp Dương Quý Phi vào những đêm trăng mộng triền miên nên chẳng lo toan về việc triều chính để đến nỗi Dương Quốc Trung lạm quyền. Tướng ngoài biên cương là An Lộc Sơn kéo quân về nổi loạn.  Việc triều chánh đổ nát Đường Minh Hoàng không sao chống nổi loạn quân An Lộc Sơn đành dẫn nàng Dương Quý Phi cùng với triều thần bỏ chạy.  Trên đường chạy vào đất Thục khi đến đất Mã Ngỡi thì quân lính không chịu đi theo phò, họ buộc Đường Minh Hoàng phải giết nàng Dương Quý Phi. Quân binh kết tội do nàng đã làm nhà vua bê tha đến nỗi phải loạn lạc. Đường Minh Hoàng bịn rịn không nở chia lìa, nàng cúi đầu lạy đấng quân vương rồi tự vận chết. Lúc bấy giờ bên cạnh nhà vua có một nhà thơ nổi tiếng tên là Bạch Cư Dị làm chức Tả Thập Di rồi bị biếm đi làm quan Tư Mã ở đất Giang Châu nên gọi là Giang Châu Tư Mã. Đến đời Đường Minh Hoàng, Bạch Cư Dị được triệu về kinh thăng chức Thượng Thư Hình Bộ. Bạch Cư Dị chạy theo Đường Minh Hoàng đã chứng kiến cảnh Dương Quý Phi tự vận và đã cảm thông được tấm lòng của ông vua yêu nghệ thuật đau khổ vì mất một nàng quý phi sắc nước hương trời nên đã làm một bài thơ Trường Hận Ca.  Bài thơ bày tỏ nỗi đau khổ của nhà vua trước sự bức bách của quân sĩ buộc Dương Quý Phi phải tự vận.

Về sau cứ mỗi đêm trăng sáng, Đường Minh Hoàng nhớ đến Dương Quý Phi truyền một cung nữ ngâm khúc Trường Hận Ca để ôn lại chuyện cũ đau thương.  Tiếng ngâm của nàng cung nữ văng vẳng theo làn gió của đêm Trung Thu trăng tỏ.  Đường Minh Hoàng thẫn thờ ôm bầu rượu khóc cho cuộc tình đã gãy đoạn khi còn ân ái mặn nồng…

(Nguồn: Minh Tấn/ Tài liệu tham khảo: Điển tích xưa)

4.6 5 votes
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!